Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2751: Chết không nhắm mắt!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Mày dám động vào một sợi lông của bố mày, bố mày sẽ giết cả họ nhà mày!"    Có người xin tha, cũng có người uy h**p.   Diệp Bắc Minh phun ra hai chữ: "Ồn quá!"   Một kiếm chém ra!   "A..."   "Đừng mà..."   Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt. . .   Đầu ba mươi mấy người bay lên thật cao!   Tiếng nói ngừng lại.   ...   Cùng lúc đó, trong một tòa cung điện bằng đá bên trong Thánh Vực.   Một nhóm nam nữ trung niên không giận tự uy ngồi trên ghế thái sư, vây quanh một trận truyền tống!   Phía trước bọn họ, ngoài truyền tống trận ra còn có một bàn thờ lớn.   Bên trên bày hơn năm mươi miếng hồn ngọc!   Đột nhiên.   Tách! Tách! Tách! Tách...   Một chuỗi âm thanh vang lên.   Hơn năm mươi miếng hồn ngọc nổ tung gần như cùng lúc, hóa thành mảnh vụn!   "Tất cả chết hết rồi!"   "Sao có thể chứ!"   Tất cả mọi người gần như cùng nhau đứng dậy, khiếp sợ nhìn vào mấy mảnh vụn hồn ngọc ở trên bàn thờ.   "Không đúng, vẫn còn một miếng!"   Bộp!   Ánh mắt mọi người tập trung lại, cùng nhìn vào một mảnh hồn ngọc.   "Hàn Tông? Chỉ có Hàn Tông còn sống?"   "Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"   Ba mươi mấy cái đầu người rơi xuống đất.   Chết không nhắm mắt!   "A... Đừng mà!"   Hàn Tông sợ hãi són ra quần, quỳ xuống đất: "Anh Diệp, cầu xin anh đừng giết tôi!"   Diệp Bắc Minh đá một phát làm vỡ đan điền của Hàn Tông.   Gã bò tới như chó, điên cuồng dập đầu!   Bộp bộp bộp!   Máu tươi đầm điên, gã vẫn điên cuồng dập đầu: "Anh Diệp, tha mạng... Tôi thật sự không muốn chết!"  Thật khác với cái người hung hăng càn quấy lúc ban đầu!    Diệp Bắc Minh túm lấy Hàn Tông: "Chuyện sống chết của mày, do đại sư tỷ của tao quyết định!"    ...    "Đại sư tỷ, em về rồi!"    Một giọng nói vang lên.    Cửa phòng bị đẩy ra, Hàn Tông bị ném vào!  

"Mày dám động vào một sợi lông của bố mày, bố mày sẽ giết cả họ nhà mày!"  

 

 

Có người xin tha, cũng có người uy h**p.  

 

Diệp Bắc Minh phun ra hai chữ: "Ồn quá!"  

 

Một kiếm chém ra!  

 

"A..."  

 

"Đừng mà..."  

 

Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt. . .  

 

Đầu ba mươi mấy người bay lên thật cao!  

 

Tiếng nói ngừng lại.  

 

...  

 

Cùng lúc đó, trong một tòa cung điện bằng đá bên trong Thánh Vực.  

 

Một nhóm nam nữ trung niên không giận tự uy ngồi trên ghế thái sư, vây quanh một trận truyền tống!  

 

Phía trước bọn họ, ngoài truyền tống trận ra còn có một bàn thờ lớn.  

 

Bên trên bày hơn năm mươi miếng hồn ngọc!  

 

Đột nhiên.  

 

Tách! Tách! Tách! Tách...  

 

Một chuỗi âm thanh vang lên.  

 

Hơn năm mươi miếng hồn ngọc nổ tung gần như cùng lúc, hóa thành mảnh vụn!  

 

"Tất cả chết hết rồi!"  

 

"Sao có thể chứ!"  

 

Tất cả mọi người gần như cùng nhau đứng dậy, khiếp sợ nhìn vào mấy mảnh vụn hồn ngọc ở trên bàn thờ.  

 

"Không đúng, vẫn còn một miếng!"  

 

Bộp!  

 

Ánh mắt mọi người tập trung lại, cùng nhìn vào một mảnh hồn ngọc.  

 

"Hàn Tông? Chỉ có Hàn Tông còn sống?"  

 

"Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"  

 

Ba mươi mấy cái đầu người rơi xuống đất.  

 

Chết không nhắm mắt!  

 

"A... Đừng mà!"  

 

Hàn Tông sợ hãi són ra quần, quỳ xuống đất: "Anh Diệp, cầu xin anh đừng giết tôi!"  

 

Diệp Bắc Minh đá một phát làm vỡ đan điền của Hàn Tông.  

 

Gã bò tới như chó, điên cuồng dập đầu!  

 

Bộp bộp bộp!  

 

Máu tươi đầm điên, gã vẫn điên cuồng dập đầu: "Anh Diệp, tha mạng... Tôi thật sự không muốn chết!"  

Thật khác với cái người hung hăng càn quấy lúc ban đầu!  

 

 

Diệp Bắc Minh túm lấy Hàn Tông: "Chuyện sống chết của mày, do đại sư tỷ của tao quyết định!"  

 

 

...  

 

 

"Đại sư tỷ, em về rồi!"  

 

 

Một giọng nói vang lên.  

 

 

Cửa phòng bị đẩy ra, Hàn Tông bị ném vào!  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Mày dám động vào một sợi lông của bố mày, bố mày sẽ giết cả họ nhà mày!"    Có người xin tha, cũng có người uy h**p.   Diệp Bắc Minh phun ra hai chữ: "Ồn quá!"   Một kiếm chém ra!   "A..."   "Đừng mà..."   Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt. . .   Đầu ba mươi mấy người bay lên thật cao!   Tiếng nói ngừng lại.   ...   Cùng lúc đó, trong một tòa cung điện bằng đá bên trong Thánh Vực.   Một nhóm nam nữ trung niên không giận tự uy ngồi trên ghế thái sư, vây quanh một trận truyền tống!   Phía trước bọn họ, ngoài truyền tống trận ra còn có một bàn thờ lớn.   Bên trên bày hơn năm mươi miếng hồn ngọc!   Đột nhiên.   Tách! Tách! Tách! Tách...   Một chuỗi âm thanh vang lên.   Hơn năm mươi miếng hồn ngọc nổ tung gần như cùng lúc, hóa thành mảnh vụn!   "Tất cả chết hết rồi!"   "Sao có thể chứ!"   Tất cả mọi người gần như cùng nhau đứng dậy, khiếp sợ nhìn vào mấy mảnh vụn hồn ngọc ở trên bàn thờ.   "Không đúng, vẫn còn một miếng!"   Bộp!   Ánh mắt mọi người tập trung lại, cùng nhìn vào một mảnh hồn ngọc.   "Hàn Tông? Chỉ có Hàn Tông còn sống?"   "Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"   Ba mươi mấy cái đầu người rơi xuống đất.   Chết không nhắm mắt!   "A... Đừng mà!"   Hàn Tông sợ hãi són ra quần, quỳ xuống đất: "Anh Diệp, cầu xin anh đừng giết tôi!"   Diệp Bắc Minh đá một phát làm vỡ đan điền của Hàn Tông.   Gã bò tới như chó, điên cuồng dập đầu!   Bộp bộp bộp!   Máu tươi đầm điên, gã vẫn điên cuồng dập đầu: "Anh Diệp, tha mạng... Tôi thật sự không muốn chết!"  Thật khác với cái người hung hăng càn quấy lúc ban đầu!    Diệp Bắc Minh túm lấy Hàn Tông: "Chuyện sống chết của mày, do đại sư tỷ của tao quyết định!"    ...    "Đại sư tỷ, em về rồi!"    Một giọng nói vang lên.    Cửa phòng bị đẩy ra, Hàn Tông bị ném vào!  

Chương 2751: Chết không nhắm mắt!