Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2782: “Tiểu sư đệ đừng mắc mưu hắn ta!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ôi! Tất cả mọi người sôi trào, đám đồng bàn luận xôn xao. “Cái này gọi là chiến đấu công bằng à?” “Cảnh giới Thiên Huyền đánh cảnh giới Thần Đế à?” “Cái này đúng là quá mặt dày mà...” Sắc mặt Vương Quá Giang thay đổi liên hồi: “Đồ nhi, con có chắc không thế?” AdvertisementThẩm Thiên Quân khẳng định chắc nịch: “Sư phụ, đan dược của người hiệu quả lắm”. “Kinh mạch và đan điền của con đã khôi phục một phần ba!” “Cảnh giới đã khôi phục đến cảnh giới Chân Huyền rồi!” Hắn ta cười nhìn về phía Diệp Bắc Minh: “Cũng không biết, người nào đó có dám chiến đấu công bằng với tôi không nữa!” “Có lẽ cậu ta chỉ dám núp dưới váy phụ nữ thôi?” “Ha ha, đúng thế, nếu cậu ta không dám thì thôi bỏ đi!” “Vãi thật!” Hầu Tử không nhịn được bèn chửi ầm lên: “Đúng là đâm đao vào mông, mở rộng tầm mắt!” Thẩm Thiên Quân trêu chọc nói: “Không dám thì câm miệng lại, không có sức mà còn la lối om sòm có ích gì hả?” “Mày!” Hầu Tử tức suýt hộc máu. Vô số ánh mắt nhìn sang. Bọn họ đều nhìn vào Diệp Bắc Minh. Cẩn thận chú ý từ biểu cảm của anh. Đế Khởi La nuốt một ngụm nước miếng: “Lão tổ tông, ông nói cậu ta có đồng ý không?” Đế Vô Danh quả quyết lắc đầu nói: “Không thể nào, nếu đồng ý thì chính là tự sát!” Vương Chỉ Dao cắn răng nói: “Vừa rồi Diệp Bắc Minh dùng tinh huyết cứu mẹ, thực lực chắc chắn đã suy giảm rất mạnh!” “Trận chiến công bằng này vốn không hề công bằng!” Sắc mặt Hoa Côn Luân tăm tối: “Một chiêu này rất ác, nếu nhóc Diệp đồng ý thì chắc chắn sẽ đối mặt với cái chết!” “Nếu cậu ta không đồng ý thì mẹ mình suýt nữa bị người khác g**t ch*t còn mình lại bị chế nhạo trước mặt hàng trăm nghìn người...” “Nếu có thể nhịn được thì sơ tâm võ đạo của người nọ sẽ bị phế!” Đạm Đài U Nguyệt nhìn về phía Diệp Bắc Minh: “Đừng đồng ý hắn ta!” Người của Thiên Vũ Tông, tám gia tộc Thần Huyết, Kiếm Tông và Quỷ Sát Môn lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh. Bọn họ rất mong anh đồng ý ứng chiến. Tên này chết trận luôn càng tốt. Nhưng chắc là Diệp Bắc Minh sẽ không đồng ý đâu. “Chồng ơi, đừng manh động!” Thiếu nữ mặc áo đen vội vàng nhắc nhở. Vương Như Yên giữ chặt tay Diệp Bắc Minh: “Tiểu sư đệ, hắn ta đang cố ý khích tướng em đó!” “Đừng đồng ý hắn ta, tiểu sư đệ xin em đó, ngàn vạn lần đừng đồng ý...” Mấy sư tỷ cầu xin anh. “Tiểu sư đệ đừng mắc mưu hắn ta!” Lạc Khuynh Thành lắc đầu nói. Lăng Thi Âm, Ngô Khinh Diên và Trần Lê Y đều nói: “Chủ nhân, các sư tỷ của cậu nói phải lắm!” Đến cả Diệp Thanh Lam kinh hãi run lên, hít sâu nói: “Minh Nhi, ngàn vạn lần đừng bị hắn ta khích tướng!” Anh nhìn vào ánh mắt của mọi người. Ánh mắt của Diệp Bắc Minh lại càng thêm kiên định.
Ôi!
Tất cả mọi người sôi trào, đám đồng bàn luận xôn xao.
“Cái này gọi là chiến đấu công bằng à?”
“Cảnh giới Thiên Huyền đánh cảnh giới Thần Đế à?”
“Cái này đúng là quá mặt dày mà...”
Sắc mặt Vương Quá Giang thay đổi liên hồi: “Đồ nhi, con có chắc không thế?”
Advertisement
Thẩm Thiên Quân khẳng định chắc nịch: “Sư phụ, đan dược của người hiệu quả lắm”.
“Kinh mạch và đan điền của con đã khôi phục một phần ba!”
“Cảnh giới đã khôi phục đến cảnh giới Chân Huyền rồi!”
Hắn ta cười nhìn về phía Diệp Bắc Minh: “Cũng không biết, người nào đó có dám chiến đấu công bằng với tôi không nữa!”
“Có lẽ cậu ta chỉ dám núp dưới váy phụ nữ thôi?”
“Ha ha, đúng thế, nếu cậu ta không dám thì thôi bỏ đi!”
“Vãi thật!”
Hầu Tử không nhịn được bèn chửi ầm lên: “Đúng là đâm đao vào mông, mở rộng tầm mắt!”
Thẩm Thiên Quân trêu chọc nói: “Không dám thì câm miệng lại, không có sức mà còn la lối om sòm có ích gì hả?”
“Mày!”
Hầu Tử tức suýt hộc máu.
Vô số ánh mắt nhìn sang.
Bọn họ đều nhìn vào Diệp Bắc Minh.
Cẩn thận chú ý từ biểu cảm của anh.
Đế Khởi La nuốt một ngụm nước miếng: “Lão tổ tông, ông nói cậu ta có đồng ý không?”
Đế Vô Danh quả quyết lắc đầu nói: “Không thể nào, nếu đồng ý thì chính là tự sát!”
Vương Chỉ Dao cắn răng nói: “Vừa rồi Diệp Bắc Minh dùng tinh huyết cứu mẹ, thực lực chắc chắn đã suy giảm rất mạnh!”
“Trận chiến công bằng này vốn không hề công bằng!”
Sắc mặt Hoa Côn Luân tăm tối: “Một chiêu này rất ác, nếu nhóc Diệp đồng ý thì chắc chắn sẽ đối mặt với cái chết!”
“Nếu cậu ta không đồng ý thì mẹ mình suýt nữa bị người khác g**t ch*t còn mình lại bị chế nhạo trước mặt hàng trăm nghìn người...”
“Nếu có thể nhịn được thì sơ tâm võ đạo của người nọ sẽ bị phế!”
Đạm Đài U Nguyệt nhìn về phía Diệp Bắc Minh: “Đừng đồng ý hắn ta!”
Người của Thiên Vũ Tông, tám gia tộc Thần Huyết, Kiếm Tông và Quỷ Sát Môn lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh.
Bọn họ rất mong anh đồng ý ứng chiến.
Tên này chết trận luôn càng tốt.
Nhưng chắc là Diệp Bắc Minh sẽ không đồng ý đâu.
“Chồng ơi, đừng manh động!”
Thiếu nữ mặc áo đen vội vàng nhắc nhở.
Vương Như Yên giữ chặt tay Diệp Bắc Minh: “Tiểu sư đệ, hắn ta đang cố ý khích tướng em đó!”
“Đừng đồng ý hắn ta, tiểu sư đệ xin em đó, ngàn vạn lần đừng đồng ý...”
Mấy sư tỷ cầu xin anh.
“Tiểu sư đệ đừng mắc mưu hắn ta!”
Lạc Khuynh Thành lắc đầu nói.
Lăng Thi Âm, Ngô Khinh Diên và Trần Lê Y đều nói: “Chủ nhân, các sư tỷ của cậu nói phải lắm!”
Đến cả Diệp Thanh Lam kinh hãi run lên, hít sâu nói: “Minh Nhi, ngàn vạn lần đừng bị hắn ta khích tướng!”
Anh nhìn vào ánh mắt của mọi người.
Ánh mắt của Diệp Bắc Minh lại càng thêm kiên định.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ôi! Tất cả mọi người sôi trào, đám đồng bàn luận xôn xao. “Cái này gọi là chiến đấu công bằng à?” “Cảnh giới Thiên Huyền đánh cảnh giới Thần Đế à?” “Cái này đúng là quá mặt dày mà...” Sắc mặt Vương Quá Giang thay đổi liên hồi: “Đồ nhi, con có chắc không thế?” AdvertisementThẩm Thiên Quân khẳng định chắc nịch: “Sư phụ, đan dược của người hiệu quả lắm”. “Kinh mạch và đan điền của con đã khôi phục một phần ba!” “Cảnh giới đã khôi phục đến cảnh giới Chân Huyền rồi!” Hắn ta cười nhìn về phía Diệp Bắc Minh: “Cũng không biết, người nào đó có dám chiến đấu công bằng với tôi không nữa!” “Có lẽ cậu ta chỉ dám núp dưới váy phụ nữ thôi?” “Ha ha, đúng thế, nếu cậu ta không dám thì thôi bỏ đi!” “Vãi thật!” Hầu Tử không nhịn được bèn chửi ầm lên: “Đúng là đâm đao vào mông, mở rộng tầm mắt!” Thẩm Thiên Quân trêu chọc nói: “Không dám thì câm miệng lại, không có sức mà còn la lối om sòm có ích gì hả?” “Mày!” Hầu Tử tức suýt hộc máu. Vô số ánh mắt nhìn sang. Bọn họ đều nhìn vào Diệp Bắc Minh. Cẩn thận chú ý từ biểu cảm của anh. Đế Khởi La nuốt một ngụm nước miếng: “Lão tổ tông, ông nói cậu ta có đồng ý không?” Đế Vô Danh quả quyết lắc đầu nói: “Không thể nào, nếu đồng ý thì chính là tự sát!” Vương Chỉ Dao cắn răng nói: “Vừa rồi Diệp Bắc Minh dùng tinh huyết cứu mẹ, thực lực chắc chắn đã suy giảm rất mạnh!” “Trận chiến công bằng này vốn không hề công bằng!” Sắc mặt Hoa Côn Luân tăm tối: “Một chiêu này rất ác, nếu nhóc Diệp đồng ý thì chắc chắn sẽ đối mặt với cái chết!” “Nếu cậu ta không đồng ý thì mẹ mình suýt nữa bị người khác g**t ch*t còn mình lại bị chế nhạo trước mặt hàng trăm nghìn người...” “Nếu có thể nhịn được thì sơ tâm võ đạo của người nọ sẽ bị phế!” Đạm Đài U Nguyệt nhìn về phía Diệp Bắc Minh: “Đừng đồng ý hắn ta!” Người của Thiên Vũ Tông, tám gia tộc Thần Huyết, Kiếm Tông và Quỷ Sát Môn lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh. Bọn họ rất mong anh đồng ý ứng chiến. Tên này chết trận luôn càng tốt. Nhưng chắc là Diệp Bắc Minh sẽ không đồng ý đâu. “Chồng ơi, đừng manh động!” Thiếu nữ mặc áo đen vội vàng nhắc nhở. Vương Như Yên giữ chặt tay Diệp Bắc Minh: “Tiểu sư đệ, hắn ta đang cố ý khích tướng em đó!” “Đừng đồng ý hắn ta, tiểu sư đệ xin em đó, ngàn vạn lần đừng đồng ý...” Mấy sư tỷ cầu xin anh. “Tiểu sư đệ đừng mắc mưu hắn ta!” Lạc Khuynh Thành lắc đầu nói. Lăng Thi Âm, Ngô Khinh Diên và Trần Lê Y đều nói: “Chủ nhân, các sư tỷ của cậu nói phải lắm!” Đến cả Diệp Thanh Lam kinh hãi run lên, hít sâu nói: “Minh Nhi, ngàn vạn lần đừng bị hắn ta khích tướng!” Anh nhìn vào ánh mắt của mọi người. Ánh mắt của Diệp Bắc Minh lại càng thêm kiên định.