Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2784: “Đồ chó, cậu giả vờ cái gì?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Một đòn ấy như xé rách không gian như phá vỡ bầu trời.   Rầm!   Đòn đánh ấy hung ác nhắm ngay vào tim Diệp Bắc Minh.   Ngực anh bị đấm đau dữ dội, cả người bay ngược ra ngoài rồi nện thẳng xuống đất, trái tim ngừng đập trong vòng một giây.   Ngay sau đó.   Diệp Bắc Minh vẫn kiên cường đứng dậy: “Không ăn cơm à? Mạnh tay hơn chút đi!”    AdvertisementThẩm Thiên Quân gào lên: “Vãi thật! Đồ oắt con, tại sao lại không ra tay?”   “Hay là biết không phải là đối thủ của tôi nên mới cố tình không ra tay?”   Khóe miệng Diệp Bắc Minh nhếch lên nhìn hắn ta như nhìn con kiến.   Thẩm Thiên Quân thầm phiền não: “Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, chết cho tôi!”   Vút!    AdvertisementRồi hắn ta xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh như sao xẹt.   Rầm! Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!   Hắn ta tung một lần mười quyền tất cả đều đấm thẳng vào người Diệp Bắc Minh.   Lúc này.   Diệp Bắc Minh đầm đìa máu tươi, hấp hối nói: “Được chưa? Sao lại không đánh chết tôi thế?”   “Đây là thực lực của cảnh giới Chân Huyền à? Chỉ có thế!”   Người của Thiên Vũ Tông, tám gia tộc Thần Huyết, Kiếm Tông và Quỷ Sát Môn cười bảo: “Tôi còn tưởng tên nhóc đó có chuẩn bị gì chứ!”   “Hóa ra là mạnh miệng, tưởng cậu ta chuẩn bị gì chứ!”   “Vãi thật!”   Thẩm Thiên Quân tóm lấy áo Diệp Bắc Minh.   “Oắt con, cậu đã muốn chết đến vậy rồi để tôi cho cậu toại nguyện!”   Hắn ta cười dữ tợn, bàn tay xuyên thấu ngực Diệp Bắc Minh bóp chặt trái tim anh.   Một cảm giác tử vong truyền vào não Diệp Bắc Minh.   “Minh Nhi!”   “Tiểu sư đệ...”   Dưới võ đài rộ lên những tiếng hô tuyệt vọng.   Thẩm Thiên Quân điên cuồng hét: “Chó chết, tuyệt vọng không?”   “Chết đi!”   Năm ngón tay hắn ta nắm chặt, cố dùng sức bóp nát trái tim Diệp Bắc Minh.   Ngay thời khắc đó, ma huyết trong cơ thể Diệp Bắc Minh sôi trào.   Gầm gừ!   Sau lưng Diệp Bắc Minh hiện lên một con ma long đen tuyền.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục run rẩy nói: “Sức mạnh từ huyết mạch ư, ôi vãi đạn!”   “Nhóc con, tôi biết tại sao cậu không ra tay rồi...”   “Con mẹ cậu cần cảm giác cận kề cái chết này để kích hoạt sức mạnh huyết mạch Ma Hoàng!”   Diệp Bắc Minh chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn.   Trong mắt anh không chút cảm tình, lạnh lùng nhìn Thẩm Thiên Quân: “Thiên Ma Cửu Biến, cắn nuốt!”   Dứt lời, con ma long đen tuyền đằng sau ngưng tụ, luồng khí tức miệt thị vạn vật bùng nổ.  “Cái gì thế?”    Trái tim Thẩm Thiên Quân run rẩy, hoảng hốt nhìn con ma long bỗng nhiên toát ra.    “Đồ chó, cậu giả vờ cái gì?”    Giọng Thẩm Thiên Quân rét lạnh, năm ngón tay bóp mạnh.    Hắn ta định bụng bóp nát trái tim Diệp Bắc Minh.    Nhưng dù hắn ta dốc hết sức lực nhưng trái tim Diệp Bắc Minh vẫn rất kiên cố.   

 

 Một đòn ấy như xé rách không gian như phá vỡ bầu trời.  

 

Rầm!  

 

Đòn đánh ấy hung ác nhắm ngay vào tim Diệp Bắc Minh.  

 

Ngực anh bị đấm đau dữ dội, cả người bay ngược ra ngoài rồi nện thẳng xuống đất, trái tim ngừng đập trong vòng một giây.  

 

Ngay sau đó.  

 

Diệp Bắc Minh vẫn kiên cường đứng dậy: “Không ăn cơm à? Mạnh tay hơn chút đi!”  

  Advertisement

Thẩm Thiên Quân gào lên: “Vãi thật! Đồ oắt con, tại sao lại không ra tay?”  

 

“Hay là biết không phải là đối thủ của tôi nên mới cố tình không ra tay?”  

 

Khóe miệng Diệp Bắc Minh nhếch lên nhìn hắn ta như nhìn con kiến.  

 

Thẩm Thiên Quân thầm phiền não: “Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, chết cho tôi!”  

 

Vút!  

  Advertisement

Rồi hắn ta xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh như sao xẹt.  

 

Rầm! Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!  

 

Hắn ta tung một lần mười quyền tất cả đều đấm thẳng vào người Diệp Bắc Minh.  

 

Lúc này.  

 

Diệp Bắc Minh đầm đìa máu tươi, hấp hối nói: “Được chưa? Sao lại không đánh chết tôi thế?”  

 

“Đây là thực lực của cảnh giới Chân Huyền à? Chỉ có thế!”  

 

Người của Thiên Vũ Tông, tám gia tộc Thần Huyết, Kiếm Tông và Quỷ Sát Môn cười bảo: “Tôi còn tưởng tên nhóc đó có chuẩn bị gì chứ!”  

 

“Hóa ra là mạnh miệng, tưởng cậu ta chuẩn bị gì chứ!”  

 

“Vãi thật!”  

 

Thẩm Thiên Quân tóm lấy áo Diệp Bắc Minh.  

 

“Oắt con, cậu đã muốn chết đến vậy rồi để tôi cho cậu toại nguyện!”  

 

Hắn ta cười dữ tợn, bàn tay xuyên thấu ngực Diệp Bắc Minh bóp chặt trái tim anh.  

 

Một cảm giác tử vong truyền vào não Diệp Bắc Minh.  

 

“Minh Nhi!”  

 

“Tiểu sư đệ...”  

 

Dưới võ đài rộ lên những tiếng hô tuyệt vọng.  

 

Thẩm Thiên Quân điên cuồng hét: “Chó chết, tuyệt vọng không?”  

 

“Chết đi!”  

 

Năm ngón tay hắn ta nắm chặt, cố dùng sức bóp nát trái tim Diệp Bắc Minh.  

 

Ngay thời khắc đó, ma huyết trong cơ thể Diệp Bắc Minh sôi trào.  

 

Gầm gừ!  

 

Sau lưng Diệp Bắc Minh hiện lên một con ma long đen tuyền.  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục run rẩy nói: “Sức mạnh từ huyết mạch ư, ôi vãi đạn!”  

 

“Nhóc con, tôi biết tại sao cậu không ra tay rồi...”  

 

“Con mẹ cậu cần cảm giác cận kề cái chết này để kích hoạt sức mạnh huyết mạch Ma Hoàng!”  

 

Diệp Bắc Minh chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn.  

 

Trong mắt anh không chút cảm tình, lạnh lùng nhìn Thẩm Thiên Quân: “Thiên Ma Cửu Biến, cắn nuốt!”  

 

Dứt lời, con ma long đen tuyền đằng sau ngưng tụ, luồng khí tức miệt thị vạn vật bùng nổ.  

“Cái gì thế?”  

 

 

Trái tim Thẩm Thiên Quân run rẩy, hoảng hốt nhìn con ma long bỗng nhiên toát ra.  

 

 

“Đồ chó, cậu giả vờ cái gì?”  

 

 

Giọng Thẩm Thiên Quân rét lạnh, năm ngón tay bóp mạnh.  

 

 

Hắn ta định bụng bóp nát trái tim Diệp Bắc Minh.  

 

 

Nhưng dù hắn ta dốc hết sức lực nhưng trái tim Diệp Bắc Minh vẫn rất kiên cố.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Một đòn ấy như xé rách không gian như phá vỡ bầu trời.   Rầm!   Đòn đánh ấy hung ác nhắm ngay vào tim Diệp Bắc Minh.   Ngực anh bị đấm đau dữ dội, cả người bay ngược ra ngoài rồi nện thẳng xuống đất, trái tim ngừng đập trong vòng một giây.   Ngay sau đó.   Diệp Bắc Minh vẫn kiên cường đứng dậy: “Không ăn cơm à? Mạnh tay hơn chút đi!”    AdvertisementThẩm Thiên Quân gào lên: “Vãi thật! Đồ oắt con, tại sao lại không ra tay?”   “Hay là biết không phải là đối thủ của tôi nên mới cố tình không ra tay?”   Khóe miệng Diệp Bắc Minh nhếch lên nhìn hắn ta như nhìn con kiến.   Thẩm Thiên Quân thầm phiền não: “Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, chết cho tôi!”   Vút!    AdvertisementRồi hắn ta xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh như sao xẹt.   Rầm! Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!   Hắn ta tung một lần mười quyền tất cả đều đấm thẳng vào người Diệp Bắc Minh.   Lúc này.   Diệp Bắc Minh đầm đìa máu tươi, hấp hối nói: “Được chưa? Sao lại không đánh chết tôi thế?”   “Đây là thực lực của cảnh giới Chân Huyền à? Chỉ có thế!”   Người của Thiên Vũ Tông, tám gia tộc Thần Huyết, Kiếm Tông và Quỷ Sát Môn cười bảo: “Tôi còn tưởng tên nhóc đó có chuẩn bị gì chứ!”   “Hóa ra là mạnh miệng, tưởng cậu ta chuẩn bị gì chứ!”   “Vãi thật!”   Thẩm Thiên Quân tóm lấy áo Diệp Bắc Minh.   “Oắt con, cậu đã muốn chết đến vậy rồi để tôi cho cậu toại nguyện!”   Hắn ta cười dữ tợn, bàn tay xuyên thấu ngực Diệp Bắc Minh bóp chặt trái tim anh.   Một cảm giác tử vong truyền vào não Diệp Bắc Minh.   “Minh Nhi!”   “Tiểu sư đệ...”   Dưới võ đài rộ lên những tiếng hô tuyệt vọng.   Thẩm Thiên Quân điên cuồng hét: “Chó chết, tuyệt vọng không?”   “Chết đi!”   Năm ngón tay hắn ta nắm chặt, cố dùng sức bóp nát trái tim Diệp Bắc Minh.   Ngay thời khắc đó, ma huyết trong cơ thể Diệp Bắc Minh sôi trào.   Gầm gừ!   Sau lưng Diệp Bắc Minh hiện lên một con ma long đen tuyền.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục run rẩy nói: “Sức mạnh từ huyết mạch ư, ôi vãi đạn!”   “Nhóc con, tôi biết tại sao cậu không ra tay rồi...”   “Con mẹ cậu cần cảm giác cận kề cái chết này để kích hoạt sức mạnh huyết mạch Ma Hoàng!”   Diệp Bắc Minh chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn.   Trong mắt anh không chút cảm tình, lạnh lùng nhìn Thẩm Thiên Quân: “Thiên Ma Cửu Biến, cắn nuốt!”   Dứt lời, con ma long đen tuyền đằng sau ngưng tụ, luồng khí tức miệt thị vạn vật bùng nổ.  “Cái gì thế?”    Trái tim Thẩm Thiên Quân run rẩy, hoảng hốt nhìn con ma long bỗng nhiên toát ra.    “Đồ chó, cậu giả vờ cái gì?”    Giọng Thẩm Thiên Quân rét lạnh, năm ngón tay bóp mạnh.    Hắn ta định bụng bóp nát trái tim Diệp Bắc Minh.    Nhưng dù hắn ta dốc hết sức lực nhưng trái tim Diệp Bắc Minh vẫn rất kiên cố.   

Chương 2784: “Đồ chó, cậu giả vờ cái gì?”