Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2801: "Chuyện của bố mẹ chính là chuyện của tôi!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Lão già áo bào trắng lắc đầu: "Tin tức về tòa tháp này tạm thời vẫn chưa biết!" "Vừa rồi có người truyền tin tức từ thế giới Cao Võ về, thanh kiếm kia đang ở tại thế giới Cao Võ, trong tay một người trẻ tuổi tên Diệp Bắc Minh!" "Diệp Bắc Minh?" Mấy chục lão già tại đây ai nấy đều tràn ngập nghi hoặc. Giọng nói của lão già mặc áo bào trắng đọng lại: "Đúng vậy, Hoa tộc, đời sau của Diệp Phá Thiên!" ... Thu xếp ổn thỏa cho Diệp Thanh Lam xong, Diệp Bắc Minh đi vào một căn phòng. Khương Tử Cơ hỏi: "Tiểu sư đệ, chủ mẫu sao rồi?" Diệp Bắc Minh mỉm cười: "Sư tỷ yên tâm, mẹ em không có việc gì". "Vết thương của mọi người vẫn chưa khỏi, để em chữa thương cho mọi người". Khương Tử Cơ lập tức che ngực lại: "Tiểu sư đệ, chị đau ngực quá, em xem giúp chị chút đi". "Được!" Diệp Bắc Minh kiểm tra một hồi: "Ngũ sư tỷ, ngực chị có sao đâu, chị đau chỗ nào?" Khương Tử Cơ bắt lấy tay Diệp Bắc Minh, ấn lên ngực: "Đau ở chỗ này này, bị thương đến kinh mạch rồi". "Tiểu sư đệ, em xoa bóp cho chị một lúc đi!" Vương Như Yên cười nói: "Tiểu sư đệ, ngực của chị cũng đau, cần em qua kiểm tra một chút!" "Tiểu sư đệ, chị cũng đau ngực!" "Ôi trời, đau chết chị rồi!" Mấy sư tỷ khác cũng ồn ào theo. Diệp Bắc Minh chật vật chạy ra khỏi phòng. Tử Long đứng ở phía xa, mỉm cười nhìn anh: "Nhóc, tề nhân chi phúc không sung sướng à?" Diệp Bắc Minh bất đắc dĩ lắc đầu: "Tiền bối Tử Long, ông đừng cười nhạo tôi". Tử Long cười: "Bố cậu muốn hưởng tề nhân chi phúc còn không có cơ hội đâu!" "Tử Long!" Giọng nói của Diệp Thanh Lam truyền ra từ căn phòng sau lưng. Tử Long lập tức nói sang chuyện khác: "Ha ha ha, tôi đùa ấy mà". Diệp Thanh Lam lại nói: "Minh Nhi, Tử Long, hai người vào đi!" Hai người nhìn thoáng qua nhau, đi vào phòng của Diệp Thanh Lam. Diệp Thanh Lam không nói nhiều, quan tâm hỏi: "Tử Long, vừa rồi tôi không kịp hỏi, anh ấy thế nào?" Nụ cười trên mặt Tử Long đọng lại, lắc đầu: "Tình huống rất không lạc quan!" Trong lòng Diệp Thanh Lam hồi hộp: "Chúng ta còn bao lâu?" Tử Long nhả ra một câu: "Hai năm rưỡi!" Diệp Thanh Lam khiếp sợ đứng dậy: "Không phải ít nhất còn có năm năm sao, sao giờ chỉ còn lại hai năm rưỡi thôi?" Tử Long giải thích: "Đại ca lo lắng cho sự an nguy của Minh Nhi nên bảo tôi ra ngoài bảo vệ Minh Nhi!" "Tôi vừa rời đi, hiện tại đại ca phải một mình thừa nhận lực lượng của Ma Uyên!" Diệp Bắc Minh gấp rút hỏi lại: "Tiền bối Tử Long, lời này của ông là có ý gì?" Tử Long chăm chú nhìn Diệp Bắc Minh: "Nhóc, nếu cậu muốn biết, tôi có thể nói tất cả cho cậu!" "Nhưng, cậu phải nghĩ kỹ, biết điều này xong cậu sẽ chịu áp lực rất lớn!"
Lão già áo bào trắng lắc đầu: "Tin tức về tòa tháp này tạm thời vẫn chưa biết!"
"Vừa rồi có người truyền tin tức từ thế giới Cao Võ về, thanh kiếm kia đang ở tại thế giới Cao Võ, trong tay một người trẻ tuổi tên Diệp Bắc Minh!"
"Diệp Bắc Minh?"
Mấy chục lão già tại đây ai nấy đều tràn ngập nghi hoặc.
Giọng nói của lão già mặc áo bào trắng đọng lại: "Đúng vậy, Hoa tộc, đời sau của Diệp Phá Thiên!"
...
Thu xếp ổn thỏa cho Diệp Thanh Lam xong, Diệp Bắc Minh đi vào một căn phòng.
Khương Tử Cơ hỏi: "Tiểu sư đệ, chủ mẫu sao rồi?"
Diệp Bắc Minh mỉm cười: "Sư tỷ yên tâm, mẹ em không có việc gì".
"Vết thương của mọi người vẫn chưa khỏi, để em chữa thương cho mọi người".
Khương Tử Cơ lập tức che ngực lại: "Tiểu sư đệ, chị đau ngực quá, em xem giúp chị chút đi".
"Được!"
Diệp Bắc Minh kiểm tra một hồi: "Ngũ sư tỷ, ngực chị có sao đâu, chị đau chỗ nào?"
Khương Tử Cơ bắt lấy tay Diệp Bắc Minh, ấn lên ngực: "Đau ở chỗ này này, bị thương đến kinh mạch rồi".
"Tiểu sư đệ, em xoa bóp cho chị một lúc đi!"
Vương Như Yên cười nói: "Tiểu sư đệ, ngực của chị cũng đau, cần em qua kiểm tra một chút!"
"Tiểu sư đệ, chị cũng đau ngực!"
"Ôi trời, đau chết chị rồi!"
Mấy sư tỷ khác cũng ồn ào theo.
Diệp Bắc Minh chật vật chạy ra khỏi phòng.
Tử Long đứng ở phía xa, mỉm cười nhìn anh: "Nhóc, tề nhân chi phúc không sung sướng à?"
Diệp Bắc Minh bất đắc dĩ lắc đầu: "Tiền bối Tử Long, ông đừng cười nhạo tôi".
Tử Long cười: "Bố cậu muốn hưởng tề nhân chi phúc còn không có cơ hội đâu!"
"Tử Long!"
Giọng nói của Diệp Thanh Lam truyền ra từ căn phòng sau lưng.
Tử Long lập tức nói sang chuyện khác: "Ha ha ha, tôi đùa ấy mà".
Diệp Thanh Lam lại nói: "Minh Nhi, Tử Long, hai người vào đi!"
Hai người nhìn thoáng qua nhau, đi vào phòng của Diệp Thanh Lam.
Diệp Thanh Lam không nói nhiều, quan tâm hỏi: "Tử Long, vừa rồi tôi không kịp hỏi, anh ấy thế nào?"
Nụ cười trên mặt Tử Long đọng lại, lắc đầu: "Tình huống rất không lạc quan!"
Trong lòng Diệp Thanh Lam hồi hộp: "Chúng ta còn bao lâu?"
Tử Long nhả ra một câu: "Hai năm rưỡi!"
Diệp Thanh Lam khiếp sợ đứng dậy: "Không phải ít nhất còn có năm năm sao, sao giờ chỉ còn lại hai năm rưỡi thôi?"
Tử Long giải thích: "Đại ca lo lắng cho sự an nguy của Minh Nhi nên bảo tôi ra ngoài bảo vệ Minh Nhi!"
"Tôi vừa rời đi, hiện tại đại ca phải một mình thừa nhận lực lượng của Ma Uyên!"
Diệp Bắc Minh gấp rút hỏi lại: "Tiền bối Tử Long, lời này của ông là có ý gì?"
Tử Long chăm chú nhìn Diệp Bắc Minh: "Nhóc, nếu cậu muốn biết, tôi có thể nói tất cả cho cậu!"
"Nhưng, cậu phải nghĩ kỹ, biết điều này xong cậu sẽ chịu áp lực rất lớn!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Lão già áo bào trắng lắc đầu: "Tin tức về tòa tháp này tạm thời vẫn chưa biết!" "Vừa rồi có người truyền tin tức từ thế giới Cao Võ về, thanh kiếm kia đang ở tại thế giới Cao Võ, trong tay một người trẻ tuổi tên Diệp Bắc Minh!" "Diệp Bắc Minh?" Mấy chục lão già tại đây ai nấy đều tràn ngập nghi hoặc. Giọng nói của lão già mặc áo bào trắng đọng lại: "Đúng vậy, Hoa tộc, đời sau của Diệp Phá Thiên!" ... Thu xếp ổn thỏa cho Diệp Thanh Lam xong, Diệp Bắc Minh đi vào một căn phòng. Khương Tử Cơ hỏi: "Tiểu sư đệ, chủ mẫu sao rồi?" Diệp Bắc Minh mỉm cười: "Sư tỷ yên tâm, mẹ em không có việc gì". "Vết thương của mọi người vẫn chưa khỏi, để em chữa thương cho mọi người". Khương Tử Cơ lập tức che ngực lại: "Tiểu sư đệ, chị đau ngực quá, em xem giúp chị chút đi". "Được!" Diệp Bắc Minh kiểm tra một hồi: "Ngũ sư tỷ, ngực chị có sao đâu, chị đau chỗ nào?" Khương Tử Cơ bắt lấy tay Diệp Bắc Minh, ấn lên ngực: "Đau ở chỗ này này, bị thương đến kinh mạch rồi". "Tiểu sư đệ, em xoa bóp cho chị một lúc đi!" Vương Như Yên cười nói: "Tiểu sư đệ, ngực của chị cũng đau, cần em qua kiểm tra một chút!" "Tiểu sư đệ, chị cũng đau ngực!" "Ôi trời, đau chết chị rồi!" Mấy sư tỷ khác cũng ồn ào theo. Diệp Bắc Minh chật vật chạy ra khỏi phòng. Tử Long đứng ở phía xa, mỉm cười nhìn anh: "Nhóc, tề nhân chi phúc không sung sướng à?" Diệp Bắc Minh bất đắc dĩ lắc đầu: "Tiền bối Tử Long, ông đừng cười nhạo tôi". Tử Long cười: "Bố cậu muốn hưởng tề nhân chi phúc còn không có cơ hội đâu!" "Tử Long!" Giọng nói của Diệp Thanh Lam truyền ra từ căn phòng sau lưng. Tử Long lập tức nói sang chuyện khác: "Ha ha ha, tôi đùa ấy mà". Diệp Thanh Lam lại nói: "Minh Nhi, Tử Long, hai người vào đi!" Hai người nhìn thoáng qua nhau, đi vào phòng của Diệp Thanh Lam. Diệp Thanh Lam không nói nhiều, quan tâm hỏi: "Tử Long, vừa rồi tôi không kịp hỏi, anh ấy thế nào?" Nụ cười trên mặt Tử Long đọng lại, lắc đầu: "Tình huống rất không lạc quan!" Trong lòng Diệp Thanh Lam hồi hộp: "Chúng ta còn bao lâu?" Tử Long nhả ra một câu: "Hai năm rưỡi!" Diệp Thanh Lam khiếp sợ đứng dậy: "Không phải ít nhất còn có năm năm sao, sao giờ chỉ còn lại hai năm rưỡi thôi?" Tử Long giải thích: "Đại ca lo lắng cho sự an nguy của Minh Nhi nên bảo tôi ra ngoài bảo vệ Minh Nhi!" "Tôi vừa rời đi, hiện tại đại ca phải một mình thừa nhận lực lượng của Ma Uyên!" Diệp Bắc Minh gấp rút hỏi lại: "Tiền bối Tử Long, lời này của ông là có ý gì?" Tử Long chăm chú nhìn Diệp Bắc Minh: "Nhóc, nếu cậu muốn biết, tôi có thể nói tất cả cho cậu!" "Nhưng, cậu phải nghĩ kỹ, biết điều này xong cậu sẽ chịu áp lực rất lớn!"