Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2806: “Còn dám cãi à?

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Bên dưới đó được chín mươi chín phù điêu hình rồng màu đen bảo vệ xung quanh.    Mỗi một phù điêu hình rồng đều cao hơn mười nghìn mét.   Huy hoàng!   Khí thế ngút trời.   Trên khoảng sân trời ấy có rất nhiều người, trong đó còn có một vài gương mặt thân quen.   Đế Giang, Đế Khuyết, Đế Khởi La.   Vạn Huyết Kiếm Chủ, Phó Thương Long.   Huyết Thí Thiên, quỷ mẫu Bạch Liên và phu nhân Hợp Hoan.   Diệp Bắc Minh sững sờ nhìn một người: “Đại sư tỷ? Sao cô ấy lại ở đây nhỉ?”   Lạc Khuynh Thanh và Lạc Vô Tà đứng chung một chỗ.   Cả hai giữ khoảng cách với những người khác.   Tốc độ của Diệp Bắc Minh rất nhanh, phía cuối con đường chính là khoảng sân trời màu trắng kia.   Hai chân anh đáp xuống khoảng sân trời kia.   Bỗng bốn phía xung quanh vang lên rất nhiều giọng nói: “Đây là long đài à?”   “Từ đây sẽ dẫn đến chiến trường Thái Cổ ư?”   “Ở đây có nhiều người vậy, tất cả đều đi tới đây qua Thăng Long lên à?”   “Hừ, đừng nói nữa, để xem thử xem!”   Lạc Khuynh Thành liếc mắt nhìn thoáng qua đám đông, chớp mắt đã phát hiện Diệp Bắc Minh: “Tiểu sư đệ, em... sao em cũng đến đây thế?”   Lạc Vô Tà mỉm cười ngây ngô nói: “Anh rể, trùng hợp thật nhỉ!”   Diệp Bắc Minh đi qua đó: “Đại sư tỷ, đây là đâu thế?”   Lạc Khuynh Thành sửng sốt: “Em không biết hả?”   Diệp Bắc Minh lắc đầu.   Lạc Khuynh Thành lại càng thêm bất ngờ, cô ấy bèn giải thích cho anh: “Nơi này có tên là long đài. Muốn tiến vào chiến trường Thái Cổ bắt buộc phải đi ngang qua đây!”   “Hóa ra là thế!”   Diệp Bắc Minh bừng tỉnh.   Bỗng nhiên.   Anh nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc.   Con gái của sư phụ Thần Chủ Tuyệt Thế, Nhan Như Ngọc.   Còn có Diệp Tiêu Tiêu của nhà họ Diệp thượng cổ.   Diệp Bắc Minh khá bất ngờ: “Sao bọn họ cũng đến đây thế?”   Hai người họ cũng nhận ra Diệp Bắc Minh.   Lúc này.   “Ba người kia tránh ra cho tôi!”   Sau lưng anh truyền tới một giọng nói lạnh như băng.   Xoạt!   Tất cả mọi người trên long đài đều nhìn sang.   Diệp Bắc Minh, đại sư tỷ và Lạc Vô Tà đều quay đầu lại.   Lấy ba người họ làm trung tâm, phạm vi trăm mét quanh đó đã vắng tanh.   Chỉ còn lại mười mấy thanh niên nam nữ kiêu căng ngạo mạn đang đứng đằng trước.   Một người thanh niên mặc áo lam lạnh giọng, chỉ xuống dưới chân: “Trong vòng trăm mét, cho dù là ai cũng không được tới gần, chúng tôi phải nghỉ ngơi!”   “Đứng ngơ ra đó làm gì? Tránh ra một bên!”  Lạc Vô Tà nổi đóa: “Đây cũng đâu phải nhà các người, dựa vào đâu bắt chúng tôi phải tránh sang một bên chứ?”    “Còn dám cãi à?”    Sắc mặt người thanh niên mặc áo lam trầm xuống, vung tay qua chỗ Lạc Vô Tà: “Chán sống à!”    Cảnh giới Giới Chủ sơ kỳ.    Sắc mặt Lạc Vô Tà nháy mắt trắng bệch: “Chị ơi, cứu em...”    Lạc Khuynh Thành vừa định ra tay.  

 Bên dưới đó được chín mươi chín phù điêu hình rồng màu đen bảo vệ xung quanh.  

 

 

Mỗi một phù điêu hình rồng đều cao hơn mười nghìn mét.  

 

Huy hoàng!  

 

Khí thế ngút trời.  

 

Trên khoảng sân trời ấy có rất nhiều người, trong đó còn có một vài gương mặt thân quen.  

 

Đế Giang, Đế Khuyết, Đế Khởi La.  

 

Vạn Huyết Kiếm Chủ, Phó Thương Long.  

 

Huyết Thí Thiên, quỷ mẫu Bạch Liên và phu nhân Hợp Hoan.  

 

Diệp Bắc Minh sững sờ nhìn một người: “Đại sư tỷ? Sao cô ấy lại ở đây nhỉ?”  

 

Lạc Khuynh Thanh và Lạc Vô Tà đứng chung một chỗ.  

 

Cả hai giữ khoảng cách với những người khác.  

 

Tốc độ của Diệp Bắc Minh rất nhanh, phía cuối con đường chính là khoảng sân trời màu trắng kia.  

 

Hai chân anh đáp xuống khoảng sân trời kia.  

 

Bỗng bốn phía xung quanh vang lên rất nhiều giọng nói: “Đây là long đài à?”  

 

“Từ đây sẽ dẫn đến chiến trường Thái Cổ ư?”  

 

“Ở đây có nhiều người vậy, tất cả đều đi tới đây qua Thăng Long lên à?”  

 

“Hừ, đừng nói nữa, để xem thử xem!”  

 

Lạc Khuynh Thành liếc mắt nhìn thoáng qua đám đông, chớp mắt đã phát hiện Diệp Bắc Minh: “Tiểu sư đệ, em... sao em cũng đến đây thế?”  

 

Lạc Vô Tà mỉm cười ngây ngô nói: “Anh rể, trùng hợp thật nhỉ!”  

 

Diệp Bắc Minh đi qua đó: “Đại sư tỷ, đây là đâu thế?”  

 

Lạc Khuynh Thành sửng sốt: “Em không biết hả?”  

 

Diệp Bắc Minh lắc đầu.  

 

Lạc Khuynh Thành lại càng thêm bất ngờ, cô ấy bèn giải thích cho anh: “Nơi này có tên là long đài. Muốn tiến vào chiến trường Thái Cổ bắt buộc phải đi ngang qua đây!”  

 

“Hóa ra là thế!”  

 

Diệp Bắc Minh bừng tỉnh.  

 

Bỗng nhiên.  

 

Anh nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc.  

 

Con gái của sư phụ Thần Chủ Tuyệt Thế, Nhan Như Ngọc.  

 

Còn có Diệp Tiêu Tiêu của nhà họ Diệp thượng cổ.  

 

Diệp Bắc Minh khá bất ngờ: “Sao bọn họ cũng đến đây thế?”  

 

Hai người họ cũng nhận ra Diệp Bắc Minh.  

 

Lúc này.  

 

“Ba người kia tránh ra cho tôi!”  

 

Sau lưng anh truyền tới một giọng nói lạnh như băng.  

 

Xoạt!  

 

Tất cả mọi người trên long đài đều nhìn sang.  

 

Diệp Bắc Minh, đại sư tỷ và Lạc Vô Tà đều quay đầu lại.  

 

Lấy ba người họ làm trung tâm, phạm vi trăm mét quanh đó đã vắng tanh.  

 

Chỉ còn lại mười mấy thanh niên nam nữ kiêu căng ngạo mạn đang đứng đằng trước.  

 

Một người thanh niên mặc áo lam lạnh giọng, chỉ xuống dưới chân: “Trong vòng trăm mét, cho dù là ai cũng không được tới gần, chúng tôi phải nghỉ ngơi!”  

 

“Đứng ngơ ra đó làm gì? Tránh ra một bên!”  

Lạc Vô Tà nổi đóa: “Đây cũng đâu phải nhà các người, dựa vào đâu bắt chúng tôi phải tránh sang một bên chứ?”  

 

 

“Còn dám cãi à?”  

 

 

Sắc mặt người thanh niên mặc áo lam trầm xuống, vung tay qua chỗ Lạc Vô Tà: “Chán sống à!”  

 

 

Cảnh giới Giới Chủ sơ kỳ.  

 

 

Sắc mặt Lạc Vô Tà nháy mắt trắng bệch: “Chị ơi, cứu em...”  

 

 

Lạc Khuynh Thành vừa định ra tay.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Bên dưới đó được chín mươi chín phù điêu hình rồng màu đen bảo vệ xung quanh.    Mỗi một phù điêu hình rồng đều cao hơn mười nghìn mét.   Huy hoàng!   Khí thế ngút trời.   Trên khoảng sân trời ấy có rất nhiều người, trong đó còn có một vài gương mặt thân quen.   Đế Giang, Đế Khuyết, Đế Khởi La.   Vạn Huyết Kiếm Chủ, Phó Thương Long.   Huyết Thí Thiên, quỷ mẫu Bạch Liên và phu nhân Hợp Hoan.   Diệp Bắc Minh sững sờ nhìn một người: “Đại sư tỷ? Sao cô ấy lại ở đây nhỉ?”   Lạc Khuynh Thanh và Lạc Vô Tà đứng chung một chỗ.   Cả hai giữ khoảng cách với những người khác.   Tốc độ của Diệp Bắc Minh rất nhanh, phía cuối con đường chính là khoảng sân trời màu trắng kia.   Hai chân anh đáp xuống khoảng sân trời kia.   Bỗng bốn phía xung quanh vang lên rất nhiều giọng nói: “Đây là long đài à?”   “Từ đây sẽ dẫn đến chiến trường Thái Cổ ư?”   “Ở đây có nhiều người vậy, tất cả đều đi tới đây qua Thăng Long lên à?”   “Hừ, đừng nói nữa, để xem thử xem!”   Lạc Khuynh Thành liếc mắt nhìn thoáng qua đám đông, chớp mắt đã phát hiện Diệp Bắc Minh: “Tiểu sư đệ, em... sao em cũng đến đây thế?”   Lạc Vô Tà mỉm cười ngây ngô nói: “Anh rể, trùng hợp thật nhỉ!”   Diệp Bắc Minh đi qua đó: “Đại sư tỷ, đây là đâu thế?”   Lạc Khuynh Thành sửng sốt: “Em không biết hả?”   Diệp Bắc Minh lắc đầu.   Lạc Khuynh Thành lại càng thêm bất ngờ, cô ấy bèn giải thích cho anh: “Nơi này có tên là long đài. Muốn tiến vào chiến trường Thái Cổ bắt buộc phải đi ngang qua đây!”   “Hóa ra là thế!”   Diệp Bắc Minh bừng tỉnh.   Bỗng nhiên.   Anh nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc.   Con gái của sư phụ Thần Chủ Tuyệt Thế, Nhan Như Ngọc.   Còn có Diệp Tiêu Tiêu của nhà họ Diệp thượng cổ.   Diệp Bắc Minh khá bất ngờ: “Sao bọn họ cũng đến đây thế?”   Hai người họ cũng nhận ra Diệp Bắc Minh.   Lúc này.   “Ba người kia tránh ra cho tôi!”   Sau lưng anh truyền tới một giọng nói lạnh như băng.   Xoạt!   Tất cả mọi người trên long đài đều nhìn sang.   Diệp Bắc Minh, đại sư tỷ và Lạc Vô Tà đều quay đầu lại.   Lấy ba người họ làm trung tâm, phạm vi trăm mét quanh đó đã vắng tanh.   Chỉ còn lại mười mấy thanh niên nam nữ kiêu căng ngạo mạn đang đứng đằng trước.   Một người thanh niên mặc áo lam lạnh giọng, chỉ xuống dưới chân: “Trong vòng trăm mét, cho dù là ai cũng không được tới gần, chúng tôi phải nghỉ ngơi!”   “Đứng ngơ ra đó làm gì? Tránh ra một bên!”  Lạc Vô Tà nổi đóa: “Đây cũng đâu phải nhà các người, dựa vào đâu bắt chúng tôi phải tránh sang một bên chứ?”    “Còn dám cãi à?”    Sắc mặt người thanh niên mặc áo lam trầm xuống, vung tay qua chỗ Lạc Vô Tà: “Chán sống à!”    Cảnh giới Giới Chủ sơ kỳ.    Sắc mặt Lạc Vô Tà nháy mắt trắng bệch: “Chị ơi, cứu em...”    Lạc Khuynh Thành vừa định ra tay.  

Chương 2806: “Còn dám cãi à?