Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2809: “Tiểu Tháp, cho tôi sức mạnh!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Nguyệt Thiền phát hiện Diệp Bắc Minh bèn nhỏ giọng nói với ông lão bên cạnh: “Cậu ta chính là Diệp Bắc Minh, là người tôi đã từng nhắc tới”. “Ồ?” Ông lão kia híp mắt đánh giá Diệp Bắc Minh. Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Nhóc à, lão già kia không đơn giản đâu, khí tức đã được che dấu rồi!” “Cảnh giới của lão già đó ít nhất phải trên cảnh giới Chân Linh”. Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Cảnh giới Chân Linh?” Advertisement“Không chỉ có mình ông lão kia đâu”. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói tiếp: “Trong đám người này có tổng cộng mười ba cảnh giới Chân Linh lận!” “Ôi vãi...” Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giật: “Cảnh giới Chân Linh rẻ bèo vậy à?” Bỗng nhiên. Một giọng nói mất kiên nhẫn vọng tới: “Tần Xuyên, bọn Tần Dương đâu rồi?” “Lũ ranh kia làm sao thế, bảo chúng đến long đài trước mà sao không thấy tên nào hết vậy?” “Thật đúng là không có chút ý thức giờ giấc gì, đợi bọn chúng đến đây phải dạy dỗ một trận mới được!” Một lão già mặc áo bào màu tím sắc bén đảo mắt nhìn thoáng qua long đài. Một vài người tu võ đến từ Thánh Vực biến sắc. Bọn họ như muốn nói rồi lại thôi. Người nọ là Tần Hồng Bân, là một trong thập tổ của nhà họ Tần. Bọn họ nhìn người nhà họ Tần rồi lại nhìn sang Diệp Bắc Minh. “Sao lại thế này?” Lão già Tần Hồng Bân cảm thấy chuyện không đúng lắm. Bàn tay già nua tóm đại cổ một người đàn ông trung niên trong đám đông. Hai chân người đàn ông đó không chạm đất, bị bóp sắp nghẹt thở. “Nói!” Người đàn ông trung niên sợ phát khóc, chả biết mình chọc vào ai: “Đại nhân, chuyện không liên quan gì tới tôi!” “Người nhà họ Tần là do Diệp Bắc Minh giết!” Tần Hồng Bân tức giận bật thốt: “Nói cái gì? Không phải bọn Tần Dương và Tần Xuyên còn chưa tới?” “Mà là đến đây đã bị người khác giết rồi!” “Là ai hả? Ai dám giết người của nhà họ Tần chúng tôi!” Người đàn ông trung niên chỉ vào Diệp Bắc Minh: “Đại nhân, là cậu ta... chuyện thật sự không liên quan...” Tần Hồng Bân siết chặt ngón tay, người đàn ông trung niên kia nổ tung trong nháy mắt. Giọng nói đứt quãng im phắt. “Là mày à?” Giọng Tần Hồng Bân như tới từ địa ngục: “Diệp Bắc Minh?” Một người trẻ tuổi đằng sau biến sắc nói: “Lão tổ, tôi nhớ ra rồi!” “Hình như thằng nhãi này tới từ thế giới Cao Võ, Tần Phàm cũng chết dưới tay cậu ta đó!” Tần Hồng Bân nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh, sát ý cuộn trào: “Oắt con, lá gan lớn thật đấy!” “Dám giết cả người nhà họ Tần tao à?” “Lão phu sẽ giết mày trước rồi diệt cả họ nhà mày!” Tần Hoành Bân bước tới, trên người xuất hiện hơn mười tia sấm chớp. Khí tức lão ta vô cùng cuồng bạo. Tất cả sấm chớp đều nổ về phía Diệp Bắc Minh. “Tiểu Tháp, cho tôi sức mạnh!” Diệp Bắc Minh quát khẽ.
Diệp Nguyệt Thiền phát hiện Diệp Bắc Minh bèn nhỏ giọng nói với ông lão bên cạnh: “Cậu ta chính là Diệp Bắc Minh, là người tôi đã từng nhắc tới”.
“Ồ?”
Ông lão kia híp mắt đánh giá Diệp Bắc Minh.
Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Nhóc à, lão già kia không đơn giản đâu, khí tức đã được che dấu rồi!”
“Cảnh giới của lão già đó ít nhất phải trên cảnh giới Chân Linh”.
Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Cảnh giới Chân Linh?”
Advertisement
“Không chỉ có mình ông lão kia đâu”.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói tiếp: “Trong đám người này có tổng cộng mười ba cảnh giới Chân Linh lận!”
“Ôi vãi...”
Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giật: “Cảnh giới Chân Linh rẻ bèo vậy à?”
Bỗng nhiên.
Một giọng nói mất kiên nhẫn vọng tới: “Tần Xuyên, bọn Tần Dương đâu rồi?”
“Lũ ranh kia làm sao thế, bảo chúng đến long đài trước mà sao không thấy tên nào hết vậy?”
“Thật đúng là không có chút ý thức giờ giấc gì, đợi bọn chúng đến đây phải dạy dỗ một trận mới được!”
Một lão già mặc áo bào màu tím sắc bén đảo mắt nhìn thoáng qua long đài.
Một vài người tu võ đến từ Thánh Vực biến sắc.
Bọn họ như muốn nói rồi lại thôi.
Người nọ là Tần Hồng Bân, là một trong thập tổ của nhà họ Tần.
Bọn họ nhìn người nhà họ Tần rồi lại nhìn sang Diệp Bắc Minh.
“Sao lại thế này?”
Lão già Tần Hồng Bân cảm thấy chuyện không đúng lắm.
Bàn tay già nua tóm đại cổ một người đàn ông trung niên trong đám đông.
Hai chân người đàn ông đó không chạm đất, bị bóp sắp nghẹt thở.
“Nói!”
Người đàn ông trung niên sợ phát khóc, chả biết mình chọc vào ai: “Đại nhân, chuyện không liên quan gì tới tôi!”
“Người nhà họ Tần là do Diệp Bắc Minh giết!”
Tần Hồng Bân tức giận bật thốt: “Nói cái gì? Không phải bọn Tần Dương và Tần Xuyên còn chưa tới?”
“Mà là đến đây đã bị người khác giết rồi!”
“Là ai hả? Ai dám giết người của nhà họ Tần chúng tôi!”
Người đàn ông trung niên chỉ vào Diệp Bắc Minh: “Đại nhân, là cậu ta... chuyện thật sự không liên quan...”
Tần Hồng Bân siết chặt ngón tay, người đàn ông trung niên kia nổ tung trong nháy mắt.
Giọng nói đứt quãng im phắt.
“Là mày à?”
Giọng Tần Hồng Bân như tới từ địa ngục: “Diệp Bắc Minh?”
Một người trẻ tuổi đằng sau biến sắc nói: “Lão tổ, tôi nhớ ra rồi!”
“Hình như thằng nhãi này tới từ thế giới Cao Võ, Tần Phàm cũng chết dưới tay cậu ta đó!”
Tần Hồng Bân nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh, sát ý cuộn trào: “Oắt con, lá gan lớn thật đấy!”
“Dám giết cả người nhà họ Tần tao à?”
“Lão phu sẽ giết mày trước rồi diệt cả họ nhà mày!”
Tần Hoành Bân bước tới, trên người xuất hiện hơn mười tia sấm chớp.
Khí tức lão ta vô cùng cuồng bạo.
Tất cả sấm chớp đều nổ về phía Diệp Bắc Minh.
“Tiểu Tháp, cho tôi sức mạnh!”
Diệp Bắc Minh quát khẽ.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Nguyệt Thiền phát hiện Diệp Bắc Minh bèn nhỏ giọng nói với ông lão bên cạnh: “Cậu ta chính là Diệp Bắc Minh, là người tôi đã từng nhắc tới”. “Ồ?” Ông lão kia híp mắt đánh giá Diệp Bắc Minh. Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Nhóc à, lão già kia không đơn giản đâu, khí tức đã được che dấu rồi!” “Cảnh giới của lão già đó ít nhất phải trên cảnh giới Chân Linh”. Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Cảnh giới Chân Linh?” Advertisement“Không chỉ có mình ông lão kia đâu”. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói tiếp: “Trong đám người này có tổng cộng mười ba cảnh giới Chân Linh lận!” “Ôi vãi...” Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giật: “Cảnh giới Chân Linh rẻ bèo vậy à?” Bỗng nhiên. Một giọng nói mất kiên nhẫn vọng tới: “Tần Xuyên, bọn Tần Dương đâu rồi?” “Lũ ranh kia làm sao thế, bảo chúng đến long đài trước mà sao không thấy tên nào hết vậy?” “Thật đúng là không có chút ý thức giờ giấc gì, đợi bọn chúng đến đây phải dạy dỗ một trận mới được!” Một lão già mặc áo bào màu tím sắc bén đảo mắt nhìn thoáng qua long đài. Một vài người tu võ đến từ Thánh Vực biến sắc. Bọn họ như muốn nói rồi lại thôi. Người nọ là Tần Hồng Bân, là một trong thập tổ của nhà họ Tần. Bọn họ nhìn người nhà họ Tần rồi lại nhìn sang Diệp Bắc Minh. “Sao lại thế này?” Lão già Tần Hồng Bân cảm thấy chuyện không đúng lắm. Bàn tay già nua tóm đại cổ một người đàn ông trung niên trong đám đông. Hai chân người đàn ông đó không chạm đất, bị bóp sắp nghẹt thở. “Nói!” Người đàn ông trung niên sợ phát khóc, chả biết mình chọc vào ai: “Đại nhân, chuyện không liên quan gì tới tôi!” “Người nhà họ Tần là do Diệp Bắc Minh giết!” Tần Hồng Bân tức giận bật thốt: “Nói cái gì? Không phải bọn Tần Dương và Tần Xuyên còn chưa tới?” “Mà là đến đây đã bị người khác giết rồi!” “Là ai hả? Ai dám giết người của nhà họ Tần chúng tôi!” Người đàn ông trung niên chỉ vào Diệp Bắc Minh: “Đại nhân, là cậu ta... chuyện thật sự không liên quan...” Tần Hồng Bân siết chặt ngón tay, người đàn ông trung niên kia nổ tung trong nháy mắt. Giọng nói đứt quãng im phắt. “Là mày à?” Giọng Tần Hồng Bân như tới từ địa ngục: “Diệp Bắc Minh?” Một người trẻ tuổi đằng sau biến sắc nói: “Lão tổ, tôi nhớ ra rồi!” “Hình như thằng nhãi này tới từ thế giới Cao Võ, Tần Phàm cũng chết dưới tay cậu ta đó!” Tần Hồng Bân nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh, sát ý cuộn trào: “Oắt con, lá gan lớn thật đấy!” “Dám giết cả người nhà họ Tần tao à?” “Lão phu sẽ giết mày trước rồi diệt cả họ nhà mày!” Tần Hoành Bân bước tới, trên người xuất hiện hơn mười tia sấm chớp. Khí tức lão ta vô cùng cuồng bạo. Tất cả sấm chớp đều nổ về phía Diệp Bắc Minh. “Tiểu Tháp, cho tôi sức mạnh!” Diệp Bắc Minh quát khẽ.