Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2816: “Người còn lại là ai?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Cuối cùng ông ta liếc qua Diệp Bắc Minh: “Lão phu tin rằng, một ngày nào đó, cậu sẽ quỳ xuống chân lão phu, cầu xin lão phu thu nhận cậu làm đồ đệ!”   Sau khi bỏ lại những lời ấy, ông ta mang những người của Thánh Tông bước vào cửa truyền tống rồi biến mất.   “Chúng ta đi thôi!”   Tần Hồng Bân lạnh lùng liếc Diệp Bắc Minh, mang người nhà họ Tần tiến vào chiến trường thái cổ.   “Nguyệt Thiền, đi nào!”   Lão tổ nhà họ Diệp mang Diệp Nguyệt Thiền nhanh chóng biến mất.   Nhan Như Ngọc liếc qua Diệp Bắc Minh, cũng bước vào cửa truyền tống.   Diệp Tiêu Tiêu lên tiếng chào hỏi: “Diệp Bắc Minh, tôi còn có chuyện phải làm, đi trước đây!”   Người Đế tộc cũng không chờ thêm được nữa: “Chúng ta cũng đi thôi!”   “Còn chờ gì nữa, chậm nữa các bảo vật sẽ bị người khác nhanh chân giành trước hết!”   Người của thế giới Cao Võ đều chen nhau, tiến vào cửa truyền tống.   Vạn Trường Thanh đi tới bên cạnh Hạ Nhược Tuyết: “Nhược Tuyết, chúng ta cũng vào thôi!”   Hạ Nhược Tuyết hơi do dự, nhìn về phía Diệp Bắc Minh.   Cô ta gật đầu rồi biến mất.   Cuối cùng, cả long đài chỉ còn lại Diệp Bắc Minh, Lạc Khuynh Thành và Lạc Vô Tà.   Còn cả mười sư phụ nữa.   Diệp Bắc Minh nhanh chóng đi tới bên cạnh kẻ tàn sát và Kiếm Chủ Bất Diệt: “Hai sư phụ, hai người không sao chứ?”   Mặt kẻ tàn sát đầy lúng túng: “Khụ khụ… Không sao, chỉ bị thương ngoài da mà thôi”.   Mặt Kiếm Chủ bất Diệt đầy kiêng kì: “Hắn ta đã mạnh hơn trước rồi!”   Diệp Bắc Minh nghi ngờ hỏi: “Các vị sư phụ, sư phụ của mọi người là ai?”   “Đều do một sư phụ dạy dỗ, tại sao lại chênh lệch lớn như thế?”   Mười sư phụ trợn to hai mắt, tức giận nhìn Diệp Bắc Minh.   “Thằng nhóc kia, con nói chuyện kiểu gì thế?”   “Mẹ kiếp, thằng nhóc không có lương tâm!”   “Thằng nhóc kia, cho chút mặt mũi có được không?”   Mấy sư phụ phùng mang trợn mắt.   Cha đỡ đầu hút xong một điếu xì gà: “Minh Nhi, sư phụ của chúng ta là người phụ nữ trong miếu thần!”   “Người phụ nữ trong miếu thần sao?”   Đồng tử của Diệp Bắc Minh co lại.   Mặc dù anh đã lờ mờ đoán được, nhưng khi bất câu trả lời, anh vẫn hoảng hốt: “Sư phụ, chuyện là sao ạ?”   Giọng cha đỡ đầu rất nghiêm túc: “Triệu năm trước, mấy trăm người chúng ta cùng tiến vào tòa miếu thần đó”.   “Cuối cùng chỉ có 101 người còn sống, 100 người trong số đó đã bái người phụ nữ kia làm thầy”.   Diệp Bắc Minh nhướng mày: “101 người sao?”  “Người còn lại là ai?”    Giây tiếp theo, cơ thể anh chấn động, như nghĩ tới điều gì đó: “Chờ đã!”    “Chẳng lẽ là…”    Cha đỡ đầu gật đầu: “Chính là tổ tiên nhà họ Diệp, Diệp Phá Thiên!”    “Vốn dĩ hắn cũng có tư cach bái sư, nhưng hắn không chọn bái sư, mà rời khỏi miếu thần”.    “Nguyên nhân cụ thể là gì thì chúng ta không biết”.   

 

 Cuối cùng ông ta liếc qua Diệp Bắc Minh: “Lão phu tin rằng, một ngày nào đó, cậu sẽ quỳ xuống chân lão phu, cầu xin lão phu thu nhận cậu làm đồ đệ!”  

 

Sau khi bỏ lại những lời ấy, ông ta mang những người của Thánh Tông bước vào cửa truyền tống rồi biến mất.  

 

“Chúng ta đi thôi!”  

 

Tần Hồng Bân lạnh lùng liếc Diệp Bắc Minh, mang người nhà họ Tần tiến vào chiến trường thái cổ.  

 

“Nguyệt Thiền, đi nào!”  

 

Lão tổ nhà họ Diệp mang Diệp Nguyệt Thiền nhanh chóng biến mất.  

 

Nhan Như Ngọc liếc qua Diệp Bắc Minh, cũng bước vào cửa truyền tống.  

 

Diệp Tiêu Tiêu lên tiếng chào hỏi: “Diệp Bắc Minh, tôi còn có chuyện phải làm, đi trước đây!”  

 

Người Đế tộc cũng không chờ thêm được nữa: “Chúng ta cũng đi thôi!”  

 

“Còn chờ gì nữa, chậm nữa các bảo vật sẽ bị người khác nhanh chân giành trước hết!”  

 

Người của thế giới Cao Võ đều chen nhau, tiến vào cửa truyền tống.  

 

Vạn Trường Thanh đi tới bên cạnh Hạ Nhược Tuyết: “Nhược Tuyết, chúng ta cũng vào thôi!”  

 

Hạ Nhược Tuyết hơi do dự, nhìn về phía Diệp Bắc Minh.  

 

Cô ta gật đầu rồi biến mất.  

 

Cuối cùng, cả long đài chỉ còn lại Diệp Bắc Minh, Lạc Khuynh Thành và Lạc Vô Tà.  

 

Còn cả mười sư phụ nữa.  

 

Diệp Bắc Minh nhanh chóng đi tới bên cạnh kẻ tàn sát và Kiếm Chủ Bất Diệt: “Hai sư phụ, hai người không sao chứ?”  

 

Mặt kẻ tàn sát đầy lúng túng: “Khụ khụ… Không sao, chỉ bị thương ngoài da mà thôi”.  

 

Mặt Kiếm Chủ bất Diệt đầy kiêng kì: “Hắn ta đã mạnh hơn trước rồi!”  

 

Diệp Bắc Minh nghi ngờ hỏi: “Các vị sư phụ, sư phụ của mọi người là ai?”  

 

“Đều do một sư phụ dạy dỗ, tại sao lại chênh lệch lớn như thế?”  

 

Mười sư phụ trợn to hai mắt, tức giận nhìn Diệp Bắc Minh.  

 

“Thằng nhóc kia, con nói chuyện kiểu gì thế?”  

 

“Mẹ kiếp, thằng nhóc không có lương tâm!”  

 

“Thằng nhóc kia, cho chút mặt mũi có được không?”  

 

Mấy sư phụ phùng mang trợn mắt.  

 

Cha đỡ đầu hút xong một điếu xì gà: “Minh Nhi, sư phụ của chúng ta là người phụ nữ trong miếu thần!”  

 

“Người phụ nữ trong miếu thần sao?”  

 

Đồng tử của Diệp Bắc Minh co lại.  

 

Mặc dù anh đã lờ mờ đoán được, nhưng khi bất câu trả lời, anh vẫn hoảng hốt: “Sư phụ, chuyện là sao ạ?”  

 

Giọng cha đỡ đầu rất nghiêm túc: “Triệu năm trước, mấy trăm người chúng ta cùng tiến vào tòa miếu thần đó”.  

 

“Cuối cùng chỉ có 101 người còn sống, 100 người trong số đó đã bái người phụ nữ kia làm thầy”.  

 

Diệp Bắc Minh nhướng mày: “101 người sao?”  

“Người còn lại là ai?”  

 

 

Giây tiếp theo, cơ thể anh chấn động, như nghĩ tới điều gì đó: “Chờ đã!”  

 

 

“Chẳng lẽ là…”  

 

 

Cha đỡ đầu gật đầu: “Chính là tổ tiên nhà họ Diệp, Diệp Phá Thiên!”  

 

 

“Vốn dĩ hắn cũng có tư cach bái sư, nhưng hắn không chọn bái sư, mà rời khỏi miếu thần”.  

 

 

“Nguyên nhân cụ thể là gì thì chúng ta không biết”.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Cuối cùng ông ta liếc qua Diệp Bắc Minh: “Lão phu tin rằng, một ngày nào đó, cậu sẽ quỳ xuống chân lão phu, cầu xin lão phu thu nhận cậu làm đồ đệ!”   Sau khi bỏ lại những lời ấy, ông ta mang những người của Thánh Tông bước vào cửa truyền tống rồi biến mất.   “Chúng ta đi thôi!”   Tần Hồng Bân lạnh lùng liếc Diệp Bắc Minh, mang người nhà họ Tần tiến vào chiến trường thái cổ.   “Nguyệt Thiền, đi nào!”   Lão tổ nhà họ Diệp mang Diệp Nguyệt Thiền nhanh chóng biến mất.   Nhan Như Ngọc liếc qua Diệp Bắc Minh, cũng bước vào cửa truyền tống.   Diệp Tiêu Tiêu lên tiếng chào hỏi: “Diệp Bắc Minh, tôi còn có chuyện phải làm, đi trước đây!”   Người Đế tộc cũng không chờ thêm được nữa: “Chúng ta cũng đi thôi!”   “Còn chờ gì nữa, chậm nữa các bảo vật sẽ bị người khác nhanh chân giành trước hết!”   Người của thế giới Cao Võ đều chen nhau, tiến vào cửa truyền tống.   Vạn Trường Thanh đi tới bên cạnh Hạ Nhược Tuyết: “Nhược Tuyết, chúng ta cũng vào thôi!”   Hạ Nhược Tuyết hơi do dự, nhìn về phía Diệp Bắc Minh.   Cô ta gật đầu rồi biến mất.   Cuối cùng, cả long đài chỉ còn lại Diệp Bắc Minh, Lạc Khuynh Thành và Lạc Vô Tà.   Còn cả mười sư phụ nữa.   Diệp Bắc Minh nhanh chóng đi tới bên cạnh kẻ tàn sát và Kiếm Chủ Bất Diệt: “Hai sư phụ, hai người không sao chứ?”   Mặt kẻ tàn sát đầy lúng túng: “Khụ khụ… Không sao, chỉ bị thương ngoài da mà thôi”.   Mặt Kiếm Chủ bất Diệt đầy kiêng kì: “Hắn ta đã mạnh hơn trước rồi!”   Diệp Bắc Minh nghi ngờ hỏi: “Các vị sư phụ, sư phụ của mọi người là ai?”   “Đều do một sư phụ dạy dỗ, tại sao lại chênh lệch lớn như thế?”   Mười sư phụ trợn to hai mắt, tức giận nhìn Diệp Bắc Minh.   “Thằng nhóc kia, con nói chuyện kiểu gì thế?”   “Mẹ kiếp, thằng nhóc không có lương tâm!”   “Thằng nhóc kia, cho chút mặt mũi có được không?”   Mấy sư phụ phùng mang trợn mắt.   Cha đỡ đầu hút xong một điếu xì gà: “Minh Nhi, sư phụ của chúng ta là người phụ nữ trong miếu thần!”   “Người phụ nữ trong miếu thần sao?”   Đồng tử của Diệp Bắc Minh co lại.   Mặc dù anh đã lờ mờ đoán được, nhưng khi bất câu trả lời, anh vẫn hoảng hốt: “Sư phụ, chuyện là sao ạ?”   Giọng cha đỡ đầu rất nghiêm túc: “Triệu năm trước, mấy trăm người chúng ta cùng tiến vào tòa miếu thần đó”.   “Cuối cùng chỉ có 101 người còn sống, 100 người trong số đó đã bái người phụ nữ kia làm thầy”.   Diệp Bắc Minh nhướng mày: “101 người sao?”  “Người còn lại là ai?”    Giây tiếp theo, cơ thể anh chấn động, như nghĩ tới điều gì đó: “Chờ đã!”    “Chẳng lẽ là…”    Cha đỡ đầu gật đầu: “Chính là tổ tiên nhà họ Diệp, Diệp Phá Thiên!”    “Vốn dĩ hắn cũng có tư cach bái sư, nhưng hắn không chọn bái sư, mà rời khỏi miếu thần”.    “Nguyên nhân cụ thể là gì thì chúng ta không biết”.   

Chương 2816: “Người còn lại là ai?”