Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2827: Có võ kỹ siêu đẳng.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Lão tổ, vô địch!” “Lão tổ mạnh nhất thiên hạ!” Người của Thánh Tông hò hét. Dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người. Đoàn Thiên Đức bước ra rồi đi tới trước cửa thần miếu. Ông ta đặt tay lên cánh cửa thần miếu màu đen đó rồi quát to: “Mở cho tôi!” Ầm ầm, cánh cửa thần miếu đáp lại ông ta bằng cách mở ra. Gương mặt già nua của Đoàn Thiên Đức đỏ bừng vì kích động: “Thần miếu, tôi về rồi!” Xong ông ta từ từ bước vào đó. “Thần miếu mở ra kìa!” “Còn đợi gì nữa, mau vào thôi!” AdvertisementNgười tu võ còn lại thấy thế bèn lũ lượt chạy vào cánh cửa thần miếu như ong vỡ tổ. Giáo Phụ quát to: “Bảo vệ thần miếu!” “Vâng!” Chín mươi chín vị cường giả Thái Cổ cố gắng kìm nét vết thương trầm trọng trên người mình, ngăn cản mọi người ùa vào thần miếu. Sâu trong thần miếu. Thần nữ Túc Hoàng hân hoan nói: “Có người mở cửa thần miếu ra rồi à? Thật may quá!” Bà ta không hề do dự bóp nát ngọc bội. Truyền tin tức này ra ngoài. Thế giới Tam Thiên, trong một thần điện cổ xưa. Một cười thanh niên bỗng mở to mắt, vui sướng nói: “Khí tức của Hoàng Nhi, Hoàng Nhi vẫn còn sống!” Sau đó, người thanh niên nắm chặt tay. Những ký hiệu thần bí xuất hiện đầy trời rồi tụ tập lại một chỗ. Người thanh niên nhướng mày: “Đại lục Thái Cổ ư? Chẳng phải đại lục đó đã bị diệt vong ở trận chiến năm ấy rồi hay sao?” “Thần hồn của Hoàng Nhi lại lưu lạc đến tận đó chẳng trách nhiều năm qua vẫn không tìm thấy!” ...“Nhưng mà không sao cả, Hoàng Nhi, anh sẽ đến cứu em!” Người thanh niên bước ra, khung cảnh xung quanh thay đổi. Bỗng một cái quảng trường rộng lớn xuất hiện từ hư không. Phía trước là một truyền tống trận cổ xưa đang khởi động. “Cậu chủ, sao người lại đến đây thế!” Hai ông lão bước tới quỳ gối. Người thanh niên đứng trước truyền tống trận: “Đến thế giới Thái Cổ với tôi!” Hai ông lão nhìn thoáng qua nhau, thầm nghĩ: "Chẳng phải thế giới Thái Cổ đã hủy diệt từ lâu rồi sao?" "Cậu chủ đến đó làm gì?" Nhưng mà cả hai đều không dám nhiều lời: “Vâng ạ!” Hai người họ bước lên truyền tống trận rồi biến mất. Ngoài thần miếu, mặt già của Tần Hồng Bân đen kịt: “Tại sao các người ngăn không cho chúng tôi vào hả?” “Đừng tưởng rằng các người là cường giả Thái Cổ nên chúng tôi không dám giết!” “Còn dám cản đường thì đừng trách bọn tôi không khách khí!” Vô số người tu võ đỏ mắt, nhìn chằm chằm vào cánh cửa thần miếu. Truyền thuyết nói rằng trong đó có thần khí Thái Cổ. Có võ kỹ siêu đẳng. Cũng có đan dược giúp người tu võ trường sinh bất lão. Giáo Phụ cầm một thanh kiếm dài màu đen: “Kẻ nào dám tới gần thần miếu, chết!” “Ông!” Những người tu võ ở đây e dè nhìn Giáo Phụ.
“Lão tổ, vô địch!”
“Lão tổ mạnh nhất thiên hạ!”
Người của Thánh Tông hò hét.
Dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người.
Đoàn Thiên Đức bước ra rồi đi tới trước cửa thần miếu.
Ông ta đặt tay lên cánh cửa thần miếu màu đen đó rồi quát to: “Mở cho tôi!”
Ầm ầm, cánh cửa thần miếu đáp lại ông ta bằng cách mở ra.
Gương mặt già nua của Đoàn Thiên Đức đỏ bừng vì kích động: “Thần miếu, tôi về rồi!”
Xong ông ta từ từ bước vào đó.
“Thần miếu mở ra kìa!”
“Còn đợi gì nữa, mau vào thôi!”
Advertisement
Người tu võ còn lại thấy thế bèn lũ lượt chạy vào cánh cửa thần miếu như ong vỡ tổ.
Giáo Phụ quát to: “Bảo vệ thần miếu!”
“Vâng!”
Chín mươi chín vị cường giả Thái Cổ cố gắng kìm nét vết thương trầm trọng trên người mình, ngăn cản mọi người ùa vào thần miếu.
Sâu trong thần miếu.
Thần nữ Túc Hoàng hân hoan nói: “Có người mở cửa thần miếu ra rồi à? Thật may quá!”
Bà ta không hề do dự bóp nát ngọc bội.
Truyền tin tức này ra ngoài.
Thế giới Tam Thiên, trong một thần điện cổ xưa.
Một cười thanh niên bỗng mở to mắt, vui sướng nói: “Khí tức của Hoàng Nhi, Hoàng Nhi vẫn còn sống!”
Sau đó, người thanh niên nắm chặt tay.
Những ký hiệu thần bí xuất hiện đầy trời rồi tụ tập lại một chỗ.
Người thanh niên nhướng mày: “Đại lục Thái Cổ ư? Chẳng phải đại lục đó đã bị diệt vong ở trận chiến năm ấy rồi hay sao?”
“Thần hồn của Hoàng Nhi lại lưu lạc đến tận đó chẳng trách nhiều năm qua vẫn không tìm thấy!”
...
“Nhưng mà không sao cả, Hoàng Nhi, anh sẽ đến cứu em!”
Người thanh niên bước ra, khung cảnh xung quanh thay đổi.
Bỗng một cái quảng trường rộng lớn xuất hiện từ hư không.
Phía trước là một truyền tống trận cổ xưa đang khởi động.
“Cậu chủ, sao người lại đến đây thế!”
Hai ông lão bước tới quỳ gối.
Người thanh niên đứng trước truyền tống trận: “Đến thế giới Thái Cổ với tôi!”
Hai ông lão nhìn thoáng qua nhau, thầm nghĩ: "Chẳng phải thế giới Thái Cổ đã hủy diệt từ lâu rồi sao?"
"Cậu chủ đến đó làm gì?"
Nhưng mà cả hai đều không dám nhiều lời: “Vâng ạ!”
Hai người họ bước lên truyền tống trận rồi biến mất.
Ngoài thần miếu, mặt già của Tần Hồng Bân đen kịt: “Tại sao các người ngăn không cho chúng tôi vào hả?”
“Đừng tưởng rằng các người là cường giả Thái Cổ nên chúng tôi không dám giết!”
“Còn dám cản đường thì đừng trách bọn tôi không khách khí!”
Vô số người tu võ đỏ mắt, nhìn chằm chằm vào cánh cửa thần miếu.
Truyền thuyết nói rằng trong đó có thần khí Thái Cổ.
Có võ kỹ siêu đẳng.
Cũng có đan dược giúp người tu võ trường sinh bất lão.
Giáo Phụ cầm một thanh kiếm dài màu đen: “Kẻ nào dám tới gần thần miếu, chết!”
“Ông!”
Những người tu võ ở đây e dè nhìn Giáo Phụ.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Lão tổ, vô địch!” “Lão tổ mạnh nhất thiên hạ!” Người của Thánh Tông hò hét. Dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người. Đoàn Thiên Đức bước ra rồi đi tới trước cửa thần miếu. Ông ta đặt tay lên cánh cửa thần miếu màu đen đó rồi quát to: “Mở cho tôi!” Ầm ầm, cánh cửa thần miếu đáp lại ông ta bằng cách mở ra. Gương mặt già nua của Đoàn Thiên Đức đỏ bừng vì kích động: “Thần miếu, tôi về rồi!” Xong ông ta từ từ bước vào đó. “Thần miếu mở ra kìa!” “Còn đợi gì nữa, mau vào thôi!” AdvertisementNgười tu võ còn lại thấy thế bèn lũ lượt chạy vào cánh cửa thần miếu như ong vỡ tổ. Giáo Phụ quát to: “Bảo vệ thần miếu!” “Vâng!” Chín mươi chín vị cường giả Thái Cổ cố gắng kìm nét vết thương trầm trọng trên người mình, ngăn cản mọi người ùa vào thần miếu. Sâu trong thần miếu. Thần nữ Túc Hoàng hân hoan nói: “Có người mở cửa thần miếu ra rồi à? Thật may quá!” Bà ta không hề do dự bóp nát ngọc bội. Truyền tin tức này ra ngoài. Thế giới Tam Thiên, trong một thần điện cổ xưa. Một cười thanh niên bỗng mở to mắt, vui sướng nói: “Khí tức của Hoàng Nhi, Hoàng Nhi vẫn còn sống!” Sau đó, người thanh niên nắm chặt tay. Những ký hiệu thần bí xuất hiện đầy trời rồi tụ tập lại một chỗ. Người thanh niên nhướng mày: “Đại lục Thái Cổ ư? Chẳng phải đại lục đó đã bị diệt vong ở trận chiến năm ấy rồi hay sao?” “Thần hồn của Hoàng Nhi lại lưu lạc đến tận đó chẳng trách nhiều năm qua vẫn không tìm thấy!” ...“Nhưng mà không sao cả, Hoàng Nhi, anh sẽ đến cứu em!” Người thanh niên bước ra, khung cảnh xung quanh thay đổi. Bỗng một cái quảng trường rộng lớn xuất hiện từ hư không. Phía trước là một truyền tống trận cổ xưa đang khởi động. “Cậu chủ, sao người lại đến đây thế!” Hai ông lão bước tới quỳ gối. Người thanh niên đứng trước truyền tống trận: “Đến thế giới Thái Cổ với tôi!” Hai ông lão nhìn thoáng qua nhau, thầm nghĩ: "Chẳng phải thế giới Thái Cổ đã hủy diệt từ lâu rồi sao?" "Cậu chủ đến đó làm gì?" Nhưng mà cả hai đều không dám nhiều lời: “Vâng ạ!” Hai người họ bước lên truyền tống trận rồi biến mất. Ngoài thần miếu, mặt già của Tần Hồng Bân đen kịt: “Tại sao các người ngăn không cho chúng tôi vào hả?” “Đừng tưởng rằng các người là cường giả Thái Cổ nên chúng tôi không dám giết!” “Còn dám cản đường thì đừng trách bọn tôi không khách khí!” Vô số người tu võ đỏ mắt, nhìn chằm chằm vào cánh cửa thần miếu. Truyền thuyết nói rằng trong đó có thần khí Thái Cổ. Có võ kỹ siêu đẳng. Cũng có đan dược giúp người tu võ trường sinh bất lão. Giáo Phụ cầm một thanh kiếm dài màu đen: “Kẻ nào dám tới gần thần miếu, chết!” “Ông!” Những người tu võ ở đây e dè nhìn Giáo Phụ.