Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2848: Đây mới là uy lực thật sự của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Lui!"Phương Vô Đạo hét lớn một tiếng. Hai người Phương Tam Dương và Phương Cửu Lê nhanh chóng phản ứng, cấp tốc lùi lại. Những lão già khác của nhà họ Phương chậm hơn một chút, kiếm khí đỏ như máu đánh úp lại! Trong đó, thân thể của năm lão già lập tức tan rã như băng tuyết gặp được ánh nắng. AdvertisementNhững lão già còn lại cũng bị đánh bay ra ngoài, nhao nhao phun ra một ngụm máu tươi! Đám người nhà họ Phương hít ngược một hơi khí lạnh! Phương Tam Dương kiêng kỵ nhìn Long Đế: "Lực lượng thật là mạnh mẽ, ông tự thiêu đốt tuổi thọ của mình để ra tay?" "Có điều, công kích với cường độ như vậy, nhiều nhất ông còn có thể bùng nổ được hai lần!" Advertisement"Chẳng lẽ ông thật sự không sợ chết? Thân là người tu võ mới có được thực lực hiện tại, làm gì phải không công chịu chết chứ?" "Giữ lại mạng sống, theo đuổi thành tựu võ đạo cao hơn không tốt sao?" Phương Tam Dương chỉ vào cửa lớn của điện đá, rồi chỉ thanh kiếm Càn Khôn Trấn Ngục trong tay Long Đế: "Tôi dùng sơ tâm võ đạo thề, chỉ cần ông buông thanh kiếm này xuống!" "Tất cả mọi người của nhà họ Phương tôi có thể bảo đảm, bây giờ ông có thể lập tức rời đi!" "Chúng tôi sẽ không ra tay với ông!" Long Đế cười nhạo: "Nằm mơ!" Ầm! Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục vung lên, âm thanh xé rách truyền đến! Kiếm khí đỏ như máu xuyên qua không khí, chém về phía đám người nhà họ Phương! Phương Nguyên bị dọa đến run cầm cập, suýt chút nữa trực tiếp quỳ xuống. Hắn ta sợ hãi trốn sau lưng một đám lão già nhà họ Phương! Đôi mắt Phương Tam Dương co rụt lại thật mạnh, thét dài: "Cùng nhau phòng ngự! Ứng phó hết sức!" "Được!" Chín lão già bỗng lên, đồng loạt bước ra một bước. Sau lưng mỗi người có một hư ảnh ngân long lao ra, ngưng tụ thành một lá chắn! Tiếng "loảng xoảng" thật lớn vang xa, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém xuống lá chắn! "Phụt..." "A..." Tiếng kêu thảm thiết vang lên. Ba lão già chớp mắt hóa thành bãi sương máu, mấy người còn lại cũng bay ngược ra ngoài như diều đứt dây! "Sư phụ!" Diệp Bắc Minh nắm chặt hai tay, kích động đến mức máu sôi sùng sục! Đây mới là uy lực thật sự của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục! Phương Tam Dương lau đi máu tươi ở mép, ánh mắt oán độc: "Lão già, ông liều mạng thật đấy!" Sắc mặt Phương Vô Đạo u ám đến cực điểm: "Nhị ca, đừng lãng phí thời gian!" "Mọi người cùng nhau ra tay, ông già này đã hai lần liên tục toàn lực ra chiêu, lần thứ ba sẽ không nhanh như vậy!” "Bây giờ là cơ hội tốt nhất để chém chết ông ta!"
"Lui!"
Phương Vô Đạo hét lớn một tiếng.
Hai người Phương Tam Dương và Phương Cửu Lê nhanh chóng phản ứng, cấp tốc lùi lại.
Những lão già khác của nhà họ Phương chậm hơn một chút, kiếm khí đỏ như máu đánh úp lại!
Trong đó, thân thể của năm lão già lập tức tan rã như băng tuyết gặp được ánh nắng.
Advertisement
Những lão già còn lại cũng bị đánh bay ra ngoài, nhao nhao phun ra một ngụm máu tươi!
Đám người nhà họ Phương hít ngược một hơi khí lạnh!
Phương Tam Dương kiêng kỵ nhìn Long Đế: "Lực lượng thật là mạnh mẽ, ông tự thiêu đốt tuổi thọ của mình để ra tay?"
"Có điều, công kích với cường độ như vậy, nhiều nhất ông còn có thể bùng nổ được hai lần!"
Advertisement
"Chẳng lẽ ông thật sự không sợ chết? Thân là người tu võ mới có được thực lực hiện tại, làm gì phải không công chịu chết chứ?"
"Giữ lại mạng sống, theo đuổi thành tựu võ đạo cao hơn không tốt sao?"
Phương Tam Dương chỉ vào cửa lớn của điện đá, rồi chỉ thanh kiếm Càn Khôn Trấn Ngục trong tay Long Đế: "Tôi dùng sơ tâm võ đạo thề, chỉ cần ông buông thanh kiếm này xuống!"
"Tất cả mọi người của nhà họ Phương tôi có thể bảo đảm, bây giờ ông có thể lập tức rời đi!"
"Chúng tôi sẽ không ra tay với ông!"
Long Đế cười nhạo: "Nằm mơ!"
Ầm!
Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục vung lên, âm thanh xé rách truyền đến!
Kiếm khí đỏ như máu xuyên qua không khí, chém về phía đám người nhà họ Phương!
Phương Nguyên bị dọa đến run cầm cập, suýt chút nữa trực tiếp quỳ xuống.
Hắn ta sợ hãi trốn sau lưng một đám lão già nhà họ Phương!
Đôi mắt Phương Tam Dương co rụt lại thật mạnh, thét dài: "Cùng nhau phòng ngự! Ứng phó hết sức!"
"Được!"
Chín lão già bỗng lên, đồng loạt bước ra một bước.
Sau lưng mỗi người có một hư ảnh ngân long lao ra, ngưng tụ thành một lá chắn!
Tiếng "loảng xoảng" thật lớn vang xa, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém xuống lá chắn!
"Phụt..."
"A..."
Tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Ba lão già chớp mắt hóa thành bãi sương máu, mấy người còn lại cũng bay ngược ra ngoài như diều đứt dây!
"Sư phụ!"
Diệp Bắc Minh nắm chặt hai tay, kích động đến mức máu sôi sùng sục!
Đây mới là uy lực thật sự của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục!
Phương Tam Dương lau đi máu tươi ở mép, ánh mắt oán độc: "Lão già, ông liều mạng thật đấy!"
Sắc mặt Phương Vô Đạo u ám đến cực điểm: "Nhị ca, đừng lãng phí thời gian!"
"Mọi người cùng nhau ra tay, ông già này đã hai lần liên tục toàn lực ra chiêu, lần thứ ba sẽ không nhanh như vậy!”
"Bây giờ là cơ hội tốt nhất để chém chết ông ta!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Lui!"Phương Vô Đạo hét lớn một tiếng. Hai người Phương Tam Dương và Phương Cửu Lê nhanh chóng phản ứng, cấp tốc lùi lại. Những lão già khác của nhà họ Phương chậm hơn một chút, kiếm khí đỏ như máu đánh úp lại! Trong đó, thân thể của năm lão già lập tức tan rã như băng tuyết gặp được ánh nắng. AdvertisementNhững lão già còn lại cũng bị đánh bay ra ngoài, nhao nhao phun ra một ngụm máu tươi! Đám người nhà họ Phương hít ngược một hơi khí lạnh! Phương Tam Dương kiêng kỵ nhìn Long Đế: "Lực lượng thật là mạnh mẽ, ông tự thiêu đốt tuổi thọ của mình để ra tay?" "Có điều, công kích với cường độ như vậy, nhiều nhất ông còn có thể bùng nổ được hai lần!" Advertisement"Chẳng lẽ ông thật sự không sợ chết? Thân là người tu võ mới có được thực lực hiện tại, làm gì phải không công chịu chết chứ?" "Giữ lại mạng sống, theo đuổi thành tựu võ đạo cao hơn không tốt sao?" Phương Tam Dương chỉ vào cửa lớn của điện đá, rồi chỉ thanh kiếm Càn Khôn Trấn Ngục trong tay Long Đế: "Tôi dùng sơ tâm võ đạo thề, chỉ cần ông buông thanh kiếm này xuống!" "Tất cả mọi người của nhà họ Phương tôi có thể bảo đảm, bây giờ ông có thể lập tức rời đi!" "Chúng tôi sẽ không ra tay với ông!" Long Đế cười nhạo: "Nằm mơ!" Ầm! Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục vung lên, âm thanh xé rách truyền đến! Kiếm khí đỏ như máu xuyên qua không khí, chém về phía đám người nhà họ Phương! Phương Nguyên bị dọa đến run cầm cập, suýt chút nữa trực tiếp quỳ xuống. Hắn ta sợ hãi trốn sau lưng một đám lão già nhà họ Phương! Đôi mắt Phương Tam Dương co rụt lại thật mạnh, thét dài: "Cùng nhau phòng ngự! Ứng phó hết sức!" "Được!" Chín lão già bỗng lên, đồng loạt bước ra một bước. Sau lưng mỗi người có một hư ảnh ngân long lao ra, ngưng tụ thành một lá chắn! Tiếng "loảng xoảng" thật lớn vang xa, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém xuống lá chắn! "Phụt..." "A..." Tiếng kêu thảm thiết vang lên. Ba lão già chớp mắt hóa thành bãi sương máu, mấy người còn lại cũng bay ngược ra ngoài như diều đứt dây! "Sư phụ!" Diệp Bắc Minh nắm chặt hai tay, kích động đến mức máu sôi sùng sục! Đây mới là uy lực thật sự của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục! Phương Tam Dương lau đi máu tươi ở mép, ánh mắt oán độc: "Lão già, ông liều mạng thật đấy!" Sắc mặt Phương Vô Đạo u ám đến cực điểm: "Nhị ca, đừng lãng phí thời gian!" "Mọi người cùng nhau ra tay, ông già này đã hai lần liên tục toàn lực ra chiêu, lần thứ ba sẽ không nhanh như vậy!” "Bây giờ là cơ hội tốt nhất để chém chết ông ta!"