Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2873: Chẳng khác gì nhấn nút thời gian dừng lại!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   "Như vậy cũng tốt, đợi đến lúc cậu ta gia nhập nhà họ Diệp rồi lại gõ thêm một phen sau!"   "Cố gắng nỗ lực bồi dưỡng, vẫn là một mầm mống tốt!"Nửa tiếng sau, trước một tòa truyền tống trận ở chỗ sâu trong nhà họ Diệp.   Diệp Thương Thiên mang theo bốn lão già xuất hiện.   Rõ ràng bọn họ đều là cảnh giới Chân Linh!   Ngoài bọn họ ra còn có một đám con cháu của nhà họ Diệp.   Trong đám người, Diệp Nguyệt Thiền liếc nhìn Diệp Bắc Minh, đối phương vừa vặn cũng nhìn qua.   Bốn mắt nhìn nhau!   Trong chớp mắt, gương mặt xinh đẹp của Diệp Nguyệt Thiền đỏ lên.   Cô ta vội vàng cúi đầu xuống: "Sao mình lại sợ thằng nhóc hôi sữa này chứ, mình đâu có thật sự thích cậu ta!"   "Đều do lão tổ nói bừa, gì mà để mình bắt lấy cậu ta, phì..."    AdvertisementNghĩ đi nghĩ lại, Diệp Nguyệt Thiền càng đỏ mặt hơn!   Diệp Thương Thiên bảo mọi người đứng trên truyền tống trận: "Xuất phát!"   Ánh sáng trắng lóe lên.   Đến khi mọi người mở mắt ra lần nữa, trước mặt bọn họ xuất hiện một tòa thành trì cổ xưa to lớn!   Chỉ có một mặt tường thành mà đã có chín cổng thành cao chừng trăm mét xếp thành một hàng.   Vô số người tu võ ra ra vào vào, nối liền không dứt!   Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: "Nhóc, phía dưới tòa cổ thành này có ba mươi sáu đầu long mạch!"   ...   ..   "Long mạch?"   Đôi mắt của Diệp Bắc Minh sáng lên!   Đúng lúc này.   Mấy người trẻ tuổi mỉm cười đi tới: "Chư vị tiền bối, cuối cùng mọi người cũng tới, chúng ta chờ đợi ở đây đã lâu!"   Đám người Diệp Thương Thiên khẽ gật đầu.   Ánh mắt của thanh niên áo tím dẫn đầu rơi xuống người Diệp Nguyệt Thiền: "Em Nguyệt Thiền, đã lâu không gặp!"   ...   Tần Huyền Nhất!   250 tuổi!   Cảnh giới Giới Vương!   Người trẻ tuổi kiệt xuất nhất của nhà họ Tần!   Diệp Nguyệt Thiền nhướng mày, theo bản năng nhìn thoáng qua Diệp Bắc Minh.   Cử động rất nhỏ này đã khiến thanh niên áo tím nhận ra!   Con ngươi hắn ta chuyển động, rơi xuống trên người Diệp Bắc Minh: "Em Nguyệt Thiền, vị này là ai?"   "Gương mặt lạ thật đấy, sao tôi chưa từng gặp qua vậy?"   Diệp Nguyệt Thiền do dự: "Cậu ta..."   Diệp Bắc Minh chủ động trả lời: "Diệp Bắc Minh!"   "Ồ, Diệp Bắc Minh..."   Tần Huyền Nhất tùy ý gật gật đầu, đầu óc chưa kịp phản ứng lại!  Một giây sau.    Tròng mắt của hắn ta hung hăng co rụt lại: "Cậu... Cậu nói cái gì?"    "Cậu là Diệp Bắc Minh!"    Ba chữ Diệp Bắc Minh này như thể có ma lực!    Cửa thành Nguyên Long thành vốn vô cùng náo nhiệt lập tức lặng ngắt như tờ!    Tất cả người tu võ đồng loạt dừng bước lại, có người bước nửa bước lơ lửng giữa không trung!   

 

 "Như vậy cũng tốt, đợi đến lúc cậu ta gia nhập nhà họ Diệp rồi lại gõ thêm một phen sau!"  

 

"Cố gắng nỗ lực bồi dưỡng, vẫn là một mầm mống tốt!"

Nửa tiếng sau, trước một tòa truyền tống trận ở chỗ sâu trong nhà họ Diệp.  

 

Diệp Thương Thiên mang theo bốn lão già xuất hiện.  

 

Rõ ràng bọn họ đều là cảnh giới Chân Linh!  

 

Ngoài bọn họ ra còn có một đám con cháu của nhà họ Diệp.  

 

Trong đám người, Diệp Nguyệt Thiền liếc nhìn Diệp Bắc Minh, đối phương vừa vặn cũng nhìn qua.  

 

Bốn mắt nhìn nhau!  

 

Trong chớp mắt, gương mặt xinh đẹp của Diệp Nguyệt Thiền đỏ lên.  

 

Cô ta vội vàng cúi đầu xuống: "Sao mình lại sợ thằng nhóc hôi sữa này chứ, mình đâu có thật sự thích cậu ta!"  

 

"Đều do lão tổ nói bừa, gì mà để mình bắt lấy cậu ta, phì..."  

  Advertisement

Nghĩ đi nghĩ lại, Diệp Nguyệt Thiền càng đỏ mặt hơn!  

 

Diệp Thương Thiên bảo mọi người đứng trên truyền tống trận: "Xuất phát!"  

 

Ánh sáng trắng lóe lên.  

 

Đến khi mọi người mở mắt ra lần nữa, trước mặt bọn họ xuất hiện một tòa thành trì cổ xưa to lớn!  

 

Chỉ có một mặt tường thành mà đã có chín cổng thành cao chừng trăm mét xếp thành một hàng.  

 

Vô số người tu võ ra ra vào vào, nối liền không dứt!  

 

Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: "Nhóc, phía dưới tòa cổ thành này có ba mươi sáu đầu long mạch!"  

 

...  

 

..  

 

"Long mạch?"  

 

Đôi mắt của Diệp Bắc Minh sáng lên!  

 

Đúng lúc này.  

 

Mấy người trẻ tuổi mỉm cười đi tới: "Chư vị tiền bối, cuối cùng mọi người cũng tới, chúng ta chờ đợi ở đây đã lâu!"  

 

Đám người Diệp Thương Thiên khẽ gật đầu.  

 

Ánh mắt của thanh niên áo tím dẫn đầu rơi xuống người Diệp Nguyệt Thiền: "Em Nguyệt Thiền, đã lâu không gặp!"  

 

...  

 

Tần Huyền Nhất!  

 

250 tuổi!  

 

Cảnh giới Giới Vương!  

 

Người trẻ tuổi kiệt xuất nhất của nhà họ Tần!  

 

Diệp Nguyệt Thiền nhướng mày, theo bản năng nhìn thoáng qua Diệp Bắc Minh.  

 

Cử động rất nhỏ này đã khiến thanh niên áo tím nhận ra!  

 

Con ngươi hắn ta chuyển động, rơi xuống trên người Diệp Bắc Minh: "Em Nguyệt Thiền, vị này là ai?"  

 

"Gương mặt lạ thật đấy, sao tôi chưa từng gặp qua vậy?"  

 

Diệp Nguyệt Thiền do dự: "Cậu ta..."  

 

Diệp Bắc Minh chủ động trả lời: "Diệp Bắc Minh!"  

 

"Ồ, Diệp Bắc Minh..."  

 

Tần Huyền Nhất tùy ý gật gật đầu, đầu óc chưa kịp phản ứng lại!  

Một giây sau.  

 

 

Tròng mắt của hắn ta hung hăng co rụt lại: "Cậu... Cậu nói cái gì?"  

 

 

"Cậu là Diệp Bắc Minh!"  

 

 

Ba chữ Diệp Bắc Minh này như thể có ma lực!  

 

 

Cửa thành Nguyên Long thành vốn vô cùng náo nhiệt lập tức lặng ngắt như tờ!  

 

 

Tất cả người tu võ đồng loạt dừng bước lại, có người bước nửa bước lơ lửng giữa không trung!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   "Như vậy cũng tốt, đợi đến lúc cậu ta gia nhập nhà họ Diệp rồi lại gõ thêm một phen sau!"   "Cố gắng nỗ lực bồi dưỡng, vẫn là một mầm mống tốt!"Nửa tiếng sau, trước một tòa truyền tống trận ở chỗ sâu trong nhà họ Diệp.   Diệp Thương Thiên mang theo bốn lão già xuất hiện.   Rõ ràng bọn họ đều là cảnh giới Chân Linh!   Ngoài bọn họ ra còn có một đám con cháu của nhà họ Diệp.   Trong đám người, Diệp Nguyệt Thiền liếc nhìn Diệp Bắc Minh, đối phương vừa vặn cũng nhìn qua.   Bốn mắt nhìn nhau!   Trong chớp mắt, gương mặt xinh đẹp của Diệp Nguyệt Thiền đỏ lên.   Cô ta vội vàng cúi đầu xuống: "Sao mình lại sợ thằng nhóc hôi sữa này chứ, mình đâu có thật sự thích cậu ta!"   "Đều do lão tổ nói bừa, gì mà để mình bắt lấy cậu ta, phì..."    AdvertisementNghĩ đi nghĩ lại, Diệp Nguyệt Thiền càng đỏ mặt hơn!   Diệp Thương Thiên bảo mọi người đứng trên truyền tống trận: "Xuất phát!"   Ánh sáng trắng lóe lên.   Đến khi mọi người mở mắt ra lần nữa, trước mặt bọn họ xuất hiện một tòa thành trì cổ xưa to lớn!   Chỉ có một mặt tường thành mà đã có chín cổng thành cao chừng trăm mét xếp thành một hàng.   Vô số người tu võ ra ra vào vào, nối liền không dứt!   Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: "Nhóc, phía dưới tòa cổ thành này có ba mươi sáu đầu long mạch!"   ...   ..   "Long mạch?"   Đôi mắt của Diệp Bắc Minh sáng lên!   Đúng lúc này.   Mấy người trẻ tuổi mỉm cười đi tới: "Chư vị tiền bối, cuối cùng mọi người cũng tới, chúng ta chờ đợi ở đây đã lâu!"   Đám người Diệp Thương Thiên khẽ gật đầu.   Ánh mắt của thanh niên áo tím dẫn đầu rơi xuống người Diệp Nguyệt Thiền: "Em Nguyệt Thiền, đã lâu không gặp!"   ...   Tần Huyền Nhất!   250 tuổi!   Cảnh giới Giới Vương!   Người trẻ tuổi kiệt xuất nhất của nhà họ Tần!   Diệp Nguyệt Thiền nhướng mày, theo bản năng nhìn thoáng qua Diệp Bắc Minh.   Cử động rất nhỏ này đã khiến thanh niên áo tím nhận ra!   Con ngươi hắn ta chuyển động, rơi xuống trên người Diệp Bắc Minh: "Em Nguyệt Thiền, vị này là ai?"   "Gương mặt lạ thật đấy, sao tôi chưa từng gặp qua vậy?"   Diệp Nguyệt Thiền do dự: "Cậu ta..."   Diệp Bắc Minh chủ động trả lời: "Diệp Bắc Minh!"   "Ồ, Diệp Bắc Minh..."   Tần Huyền Nhất tùy ý gật gật đầu, đầu óc chưa kịp phản ứng lại!  Một giây sau.    Tròng mắt của hắn ta hung hăng co rụt lại: "Cậu... Cậu nói cái gì?"    "Cậu là Diệp Bắc Minh!"    Ba chữ Diệp Bắc Minh này như thể có ma lực!    Cửa thành Nguyên Long thành vốn vô cùng náo nhiệt lập tức lặng ngắt như tờ!    Tất cả người tu võ đồng loạt dừng bước lại, có người bước nửa bước lơ lửng giữa không trung!   

Chương 2873: Chẳng khác gì nhấn nút thời gian dừng lại!