Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2875: “Xin hai đại nhân ra tay, chém chết hắn!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Mày… Thằng nhóc họ Diệp, mày…”   Diệp Thương Thiên chỉ vào lưng Diệp Bắc Minh, hoảng sợ không nói nên lời!   Mặt Diệp Nguyệt Thiền nóng lên, khiếp sợ nhìn những thứ này!   …   Sâu trong Nguyên Long thành, trong một đại điện có sức chứa một trăm ngàn người.   Các đại tông mông, gia tộc đã đến từ lâu, chờ cuộc họp hằng năm!   Ba người Lục Lâm Xuyên, Lâm Bách Hùng, Tần Hồng Bân đứng sau hai cái ghế thái sư.   Thận trọng hầu hạ!   Tần Hồng Bân tươi cười nói: “Hai vị đại nhân cần gì cứ nói ạ!”   Lâm Bách Hùng cũng tỏ vẻ nịnh nọt: “Đại nhân, tiết mục hôm nay người có hài lòng không?”   Lục Lâm Xuyên chỉ vào một ả đào trên sân khấu: “Đại nhân, năm nay cô ấy mới vừa mười sáu, nếu người thích, tối nay cô ấy sẽ là người của người!”   Mặt Từ Biệt Vân và Thạch Trung Hà đầy hưởng thụ: “Các người biết điều đấy!”   “Yên tâm, có hai chúng tôi ở đây, các người có thể không cần lo nghĩ!”   Đột nhiên.   Một tiếng rồng ngâm vang lên: “Nhà họ Tần, nhà họ Lâm, nhà học Lục thái cổ, tất cả các ngươi cút ra đây nhận chết đi!”   “Ai mà to gan thế!”   Trong đại sảnh im phăng phắc!   Nụ cười của Tần Hồng Bân, Lâm Bách Hùng, Lục Lâm Xuyên đều cứng lại, vẻ mặt cực kì sợ hãi!   Lâm Bách Hùng phản ứng lại đầu tiên: “Hắn quay về rồi!”   Giây tiếp theo.   Một tiếng vang thật lớn, cửa đại điện nổ tung, mảnh vụn tung tóe!   Một thanh niên cầm thanh kiếm gãy, chậm rãi đi vào đại điện: “Xem ra các người đều ở đây cả, đỡ cho tôi phải chạy đến từng nhà!”   “Diệp Bắc Minh?”   “Là hắn… Hắn vẫn chưa chết!”   “Trời ơi, hắn lại không chết trong chiến trường thái cổ, có chuyện gì thế?”   Mọi người trong đại điện xì xào bàn tán, còn náo nhiệt hơn ăn tết!   Lúc này, Diệp Thương Thiên thở hổn hển chạy vào đại điện, chặn phía trước Diệp Bắc Minh!   “Thằng nhãi nhà họ Diệp, mày làm gì vậy?”   “Mau về với tao, đây không phải chỗ cho ngươi làm loạn!”   Diệp Bắc Minh lạnh lùng lên tiếng: “Hôm nay ai dám cầu xin cho nhà họ Tần, nhà họ Lâm, nhà họ Lục, đều giết không tha!”   Diệp Thương Thiên bối rối!   Mẹ nó đây là xin tha à? Tao đang cứu mày đấy!   Một vị khách vỗ bàn: “Ha ha, thằng nhãi, mày mẹ nó không nhìn xem đây là chỗ nào mà dám ngang ngược…”   Xẹt!  Kiếm Đoạn Long xuất ra, kiếm khí màu đen lóe lên!    “Phập” một tiếng, đầu người rơi xuống đất!    Đùng! Tất cả người tu võ trong đại điện đều hoảng sợ!    Sắc mặt Tần Hồng Bân rất khó coi, lão ta vội vàng đè thấp giọng xuống: “Hai vị đại nhân, thằng nhãi kia tới rồi!”    “Xin hai đại nhân ra tay, chém chết hắn!”    Lâm Bách Hùng liều mạng gật đầu: “Đúng đúng đúng, xin hai vị đại nhân ra tay!”   

 

“Mày… Thằng nhóc họ Diệp, mày…”  

 

Diệp Thương Thiên chỉ vào lưng Diệp Bắc Minh, hoảng sợ không nói nên lời!  

 

Mặt Diệp Nguyệt Thiền nóng lên, khiếp sợ nhìn những thứ này!  

 

…  

 

Sâu trong Nguyên Long thành, trong một đại điện có sức chứa một trăm ngàn người.  

 

Các đại tông mông, gia tộc đã đến từ lâu, chờ cuộc họp hằng năm!  

 

Ba người Lục Lâm Xuyên, Lâm Bách Hùng, Tần Hồng Bân đứng sau hai cái ghế thái sư.  

 

Thận trọng hầu hạ!  

 

Tần Hồng Bân tươi cười nói: “Hai vị đại nhân cần gì cứ nói ạ!”  

 

Lâm Bách Hùng cũng tỏ vẻ nịnh nọt: “Đại nhân, tiết mục hôm nay người có hài lòng không?”  

 

Lục Lâm Xuyên chỉ vào một ả đào trên sân khấu: “Đại nhân, năm nay cô ấy mới vừa mười sáu, nếu người thích, tối nay cô ấy sẽ là người của người!”  

 

Mặt Từ Biệt Vân và Thạch Trung Hà đầy hưởng thụ: “Các người biết điều đấy!”  

 

“Yên tâm, có hai chúng tôi ở đây, các người có thể không cần lo nghĩ!”  

 

Đột nhiên.  

 

Một tiếng rồng ngâm vang lên: “Nhà họ Tần, nhà họ Lâm, nhà học Lục thái cổ, tất cả các ngươi cút ra đây nhận chết đi!”  

 

“Ai mà to gan thế!”  

 

Trong đại sảnh im phăng phắc!  

 

Nụ cười của Tần Hồng Bân, Lâm Bách Hùng, Lục Lâm Xuyên đều cứng lại, vẻ mặt cực kì sợ hãi!  

 

Lâm Bách Hùng phản ứng lại đầu tiên: “Hắn quay về rồi!”  

 

Giây tiếp theo.  

 

Một tiếng vang thật lớn, cửa đại điện nổ tung, mảnh vụn tung tóe!  

 

Một thanh niên cầm thanh kiếm gãy, chậm rãi đi vào đại điện: “Xem ra các người đều ở đây cả, đỡ cho tôi phải chạy đến từng nhà!”  

 

“Diệp Bắc Minh?”  

 

“Là hắn… Hắn vẫn chưa chết!”  

 

“Trời ơi, hắn lại không chết trong chiến trường thái cổ, có chuyện gì thế?”  

 

Mọi người trong đại điện xì xào bàn tán, còn náo nhiệt hơn ăn tết!  

 

Lúc này, Diệp Thương Thiên thở hổn hển chạy vào đại điện, chặn phía trước Diệp Bắc Minh!  

 

“Thằng nhãi nhà họ Diệp, mày làm gì vậy?”  

 

“Mau về với tao, đây không phải chỗ cho ngươi làm loạn!”  

 

Diệp Bắc Minh lạnh lùng lên tiếng: “Hôm nay ai dám cầu xin cho nhà họ Tần, nhà họ Lâm, nhà họ Lục, đều giết không tha!”  

 

Diệp Thương Thiên bối rối!  

 

Mẹ nó đây là xin tha à? Tao đang cứu mày đấy!  

 

Một vị khách vỗ bàn: “Ha ha, thằng nhãi, mày mẹ nó không nhìn xem đây là chỗ nào mà dám ngang ngược…”  

 

Xẹt!  

Kiếm Đoạn Long xuất ra, kiếm khí màu đen lóe lên!  

 

 

“Phập” một tiếng, đầu người rơi xuống đất!  

 

 

Đùng! Tất cả người tu võ trong đại điện đều hoảng sợ!  

 

 

Sắc mặt Tần Hồng Bân rất khó coi, lão ta vội vàng đè thấp giọng xuống: “Hai vị đại nhân, thằng nhãi kia tới rồi!”  

 

 

“Xin hai đại nhân ra tay, chém chết hắn!”  

 

 

Lâm Bách Hùng liều mạng gật đầu: “Đúng đúng đúng, xin hai vị đại nhân ra tay!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Mày… Thằng nhóc họ Diệp, mày…”   Diệp Thương Thiên chỉ vào lưng Diệp Bắc Minh, hoảng sợ không nói nên lời!   Mặt Diệp Nguyệt Thiền nóng lên, khiếp sợ nhìn những thứ này!   …   Sâu trong Nguyên Long thành, trong một đại điện có sức chứa một trăm ngàn người.   Các đại tông mông, gia tộc đã đến từ lâu, chờ cuộc họp hằng năm!   Ba người Lục Lâm Xuyên, Lâm Bách Hùng, Tần Hồng Bân đứng sau hai cái ghế thái sư.   Thận trọng hầu hạ!   Tần Hồng Bân tươi cười nói: “Hai vị đại nhân cần gì cứ nói ạ!”   Lâm Bách Hùng cũng tỏ vẻ nịnh nọt: “Đại nhân, tiết mục hôm nay người có hài lòng không?”   Lục Lâm Xuyên chỉ vào một ả đào trên sân khấu: “Đại nhân, năm nay cô ấy mới vừa mười sáu, nếu người thích, tối nay cô ấy sẽ là người của người!”   Mặt Từ Biệt Vân và Thạch Trung Hà đầy hưởng thụ: “Các người biết điều đấy!”   “Yên tâm, có hai chúng tôi ở đây, các người có thể không cần lo nghĩ!”   Đột nhiên.   Một tiếng rồng ngâm vang lên: “Nhà họ Tần, nhà họ Lâm, nhà học Lục thái cổ, tất cả các ngươi cút ra đây nhận chết đi!”   “Ai mà to gan thế!”   Trong đại sảnh im phăng phắc!   Nụ cười của Tần Hồng Bân, Lâm Bách Hùng, Lục Lâm Xuyên đều cứng lại, vẻ mặt cực kì sợ hãi!   Lâm Bách Hùng phản ứng lại đầu tiên: “Hắn quay về rồi!”   Giây tiếp theo.   Một tiếng vang thật lớn, cửa đại điện nổ tung, mảnh vụn tung tóe!   Một thanh niên cầm thanh kiếm gãy, chậm rãi đi vào đại điện: “Xem ra các người đều ở đây cả, đỡ cho tôi phải chạy đến từng nhà!”   “Diệp Bắc Minh?”   “Là hắn… Hắn vẫn chưa chết!”   “Trời ơi, hắn lại không chết trong chiến trường thái cổ, có chuyện gì thế?”   Mọi người trong đại điện xì xào bàn tán, còn náo nhiệt hơn ăn tết!   Lúc này, Diệp Thương Thiên thở hổn hển chạy vào đại điện, chặn phía trước Diệp Bắc Minh!   “Thằng nhãi nhà họ Diệp, mày làm gì vậy?”   “Mau về với tao, đây không phải chỗ cho ngươi làm loạn!”   Diệp Bắc Minh lạnh lùng lên tiếng: “Hôm nay ai dám cầu xin cho nhà họ Tần, nhà họ Lâm, nhà họ Lục, đều giết không tha!”   Diệp Thương Thiên bối rối!   Mẹ nó đây là xin tha à? Tao đang cứu mày đấy!   Một vị khách vỗ bàn: “Ha ha, thằng nhãi, mày mẹ nó không nhìn xem đây là chỗ nào mà dám ngang ngược…”   Xẹt!  Kiếm Đoạn Long xuất ra, kiếm khí màu đen lóe lên!    “Phập” một tiếng, đầu người rơi xuống đất!    Đùng! Tất cả người tu võ trong đại điện đều hoảng sợ!    Sắc mặt Tần Hồng Bân rất khó coi, lão ta vội vàng đè thấp giọng xuống: “Hai vị đại nhân, thằng nhãi kia tới rồi!”    “Xin hai đại nhân ra tay, chém chết hắn!”    Lâm Bách Hùng liều mạng gật đầu: “Đúng đúng đúng, xin hai vị đại nhân ra tay!”   

Chương 2875: “Xin hai đại nhân ra tay, chém chết hắn!”