Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2887: "Chúc cậu Phương tân hôn vui vẻ!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cùng lúc đó, thế giới Tam Thiên, nhà họ Phương. Trên đường phố rộng trăm mét đều là người đi đường, họ vây quanh nhà họ Phương thật chặt! Trên quảng trường của nhà họ Phương đã sớm đầy ắp người, khách khứa như mây! "Trường Sinh điện tặng một khối thần thiết ngoại vực!" "Yêu Thần cung tặng một viên yêu đan triệu năm!" "Vạn Cổ môn tặng một tỷ cân thần nguyên, một trăm bụi dược liệu mười vạn năm!" Advertisement"Tổ Long điện tặng một miếng vảy rồng!" "Thiên Đạo tông tặng một bộ võ kĩ cấp đế!" Tiếng đọc danh sách quà tặng, từng đợt tiếp từng đợt truyền tới. Đọc khoảng ba tiếng, vẫn không thấy dừng lại. Phương Vô Đạo và Phương Cửu Lê tiếp đãi khách khứa, cười toe toét! Đột nhiên. Grào! Tiếng rồng ngâm vang lên trên bầu trời. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, tất cả đều theo bản năng há hốc miệng: "Trời ơi!" Chỉ thấy. Phương Nguyên mặc long bào màu đỏ, tự mình điều khiển xe kéo Cửu Long tới, uy phong lẫm liệt! Dưới con mắt của vạn người! Xe kéo Cửu Long dừng lại trên quảng trường. Phương Nguyên vén cửa xe như cung điện lên! Thị nữ đỡ thần nữ Túc Hoàng mặc phượng bào màu đỏ đi xuống! Quan lễ nghi lớn tiếng quát lên: "Giờ lành đã tới, tân nhân đến!" "Nhà họ Phương, Phương Nguyên, Hoàng Cực cung, Túc Hoàng, nghi thức hôn lễ bây giờ bắt đầu!" Dưới ánh mắt của mọi người, Phương Nguyên và thần nữ Túc Hoàng từng bước từng bước đi lên lễ đài! Túc Hoàng thần nữ cắn răng: "Phương Nguyên, anh hèn hạ!" "Tôi không đồng ý gả cho anh, anh lại dùng loại thủ đoạn này!" Giọng nói của cô ta bị tiếng vỗ tay che giấu, chỉ có Phương Nguyên có thể nghe được. Phương Nguyên khẽ mỉm cười: "Túc Hoàng, nghe lời." "Chỉ cần em ngoan ngoãn gả cho tôi, tôi bảo đảm em sẽ không có sao!" "Nếu em phản kháng, thì xin lỗi!" Giọng của quan lễ nghi truyền tới: "Nhất bái thiên địa!" Phương Nguyên cười nói: "Bái thiên địa, nào!" Túc Hoàng thần nữ đứng ở đó, không nhúc nhích! Phương Nguyên sầm mặt lại: "Đừng có không biết điều!" Đột nhiên. Vèo! Vèo! Vèo. . . Tiếng xé gió lao tới, có thứ gì đó bay lên lễ đài! "Thứ gì bay tới?" "Là lễ pháo sao?" Đến khi mọi người thấy rõ thì đều sợ hết hồn! Lại là trên trăm cái đầu người máu me đầm đìa, đồng loạt rơi lễ trên đài! Một cô gái áo trắng tóc trắng xuất hiện: "Vợ của Diệp Bắc Minh, Hạ Nhược Tuyết, tặng nhà họ Phương một trăm cái đầu!" "Chúc cậu Phương tân hôn vui vẻ!"
Cùng lúc đó, thế giới Tam Thiên, nhà họ Phương.
Trên đường phố rộng trăm mét đều là người đi đường, họ vây quanh nhà họ Phương thật chặt!
Trên quảng trường của nhà họ Phương đã sớm đầy ắp người, khách khứa như mây!
"Trường Sinh điện tặng một khối thần thiết ngoại vực!"
"Yêu Thần cung tặng một viên yêu đan triệu năm!"
"Vạn Cổ môn tặng một tỷ cân thần nguyên, một trăm bụi dược liệu mười vạn năm!"
Advertisement
"Tổ Long điện tặng một miếng vảy rồng!"
"Thiên Đạo tông tặng một bộ võ kĩ cấp đế!"
Tiếng đọc danh sách quà tặng, từng đợt tiếp từng đợt truyền tới.
Đọc khoảng ba tiếng, vẫn không thấy dừng lại.
Phương Vô Đạo và Phương Cửu Lê tiếp đãi khách khứa, cười toe toét!
Đột nhiên.
Grào!
Tiếng rồng ngâm vang lên trên bầu trời.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, tất cả đều theo bản năng há hốc miệng: "Trời ơi!"
Chỉ thấy.
Phương Nguyên mặc long bào màu đỏ, tự mình điều khiển xe kéo Cửu Long tới, uy phong lẫm liệt!
Dưới con mắt của vạn người!
Xe kéo Cửu Long dừng lại trên quảng trường.
Phương Nguyên vén cửa xe như cung điện lên!
Thị nữ đỡ thần nữ Túc Hoàng mặc phượng bào màu đỏ đi xuống!
Quan lễ nghi lớn tiếng quát lên: "Giờ lành đã tới, tân nhân đến!"
"Nhà họ Phương, Phương Nguyên, Hoàng Cực cung, Túc Hoàng, nghi thức hôn lễ bây giờ bắt đầu!"
Dưới ánh mắt của mọi người, Phương Nguyên và thần nữ Túc Hoàng từng bước từng bước đi lên lễ đài!
Túc Hoàng thần nữ cắn răng: "Phương Nguyên, anh hèn hạ!"
"Tôi không đồng ý gả cho anh, anh lại dùng loại thủ đoạn này!"
Giọng nói của cô ta bị tiếng vỗ tay che giấu, chỉ có Phương Nguyên có thể nghe được.
Phương Nguyên khẽ mỉm cười: "Túc Hoàng, nghe lời."
"Chỉ cần em ngoan ngoãn gả cho tôi, tôi bảo đảm em sẽ không có sao!"
"Nếu em phản kháng, thì xin lỗi!"
Giọng của quan lễ nghi truyền tới: "Nhất bái thiên địa!"
Phương Nguyên cười nói: "Bái thiên địa, nào!"
Túc Hoàng thần nữ đứng ở đó, không nhúc nhích!
Phương Nguyên sầm mặt lại: "Đừng có không biết điều!"
Đột nhiên.
Vèo! Vèo! Vèo. . .
Tiếng xé gió lao tới, có thứ gì đó bay lên lễ đài!
"Thứ gì bay tới?"
"Là lễ pháo sao?"
Đến khi mọi người thấy rõ thì đều sợ hết hồn!
Lại là trên trăm cái đầu người máu me đầm đìa, đồng loạt rơi lễ trên đài!
Một cô gái áo trắng tóc trắng xuất hiện: "Vợ của Diệp Bắc Minh, Hạ Nhược Tuyết, tặng nhà họ Phương một trăm cái đầu!"
"Chúc cậu Phương tân hôn vui vẻ!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cùng lúc đó, thế giới Tam Thiên, nhà họ Phương. Trên đường phố rộng trăm mét đều là người đi đường, họ vây quanh nhà họ Phương thật chặt! Trên quảng trường của nhà họ Phương đã sớm đầy ắp người, khách khứa như mây! "Trường Sinh điện tặng một khối thần thiết ngoại vực!" "Yêu Thần cung tặng một viên yêu đan triệu năm!" "Vạn Cổ môn tặng một tỷ cân thần nguyên, một trăm bụi dược liệu mười vạn năm!" Advertisement"Tổ Long điện tặng một miếng vảy rồng!" "Thiên Đạo tông tặng một bộ võ kĩ cấp đế!" Tiếng đọc danh sách quà tặng, từng đợt tiếp từng đợt truyền tới. Đọc khoảng ba tiếng, vẫn không thấy dừng lại. Phương Vô Đạo và Phương Cửu Lê tiếp đãi khách khứa, cười toe toét! Đột nhiên. Grào! Tiếng rồng ngâm vang lên trên bầu trời. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, tất cả đều theo bản năng há hốc miệng: "Trời ơi!" Chỉ thấy. Phương Nguyên mặc long bào màu đỏ, tự mình điều khiển xe kéo Cửu Long tới, uy phong lẫm liệt! Dưới con mắt của vạn người! Xe kéo Cửu Long dừng lại trên quảng trường. Phương Nguyên vén cửa xe như cung điện lên! Thị nữ đỡ thần nữ Túc Hoàng mặc phượng bào màu đỏ đi xuống! Quan lễ nghi lớn tiếng quát lên: "Giờ lành đã tới, tân nhân đến!" "Nhà họ Phương, Phương Nguyên, Hoàng Cực cung, Túc Hoàng, nghi thức hôn lễ bây giờ bắt đầu!" Dưới ánh mắt của mọi người, Phương Nguyên và thần nữ Túc Hoàng từng bước từng bước đi lên lễ đài! Túc Hoàng thần nữ cắn răng: "Phương Nguyên, anh hèn hạ!" "Tôi không đồng ý gả cho anh, anh lại dùng loại thủ đoạn này!" Giọng nói của cô ta bị tiếng vỗ tay che giấu, chỉ có Phương Nguyên có thể nghe được. Phương Nguyên khẽ mỉm cười: "Túc Hoàng, nghe lời." "Chỉ cần em ngoan ngoãn gả cho tôi, tôi bảo đảm em sẽ không có sao!" "Nếu em phản kháng, thì xin lỗi!" Giọng của quan lễ nghi truyền tới: "Nhất bái thiên địa!" Phương Nguyên cười nói: "Bái thiên địa, nào!" Túc Hoàng thần nữ đứng ở đó, không nhúc nhích! Phương Nguyên sầm mặt lại: "Đừng có không biết điều!" Đột nhiên. Vèo! Vèo! Vèo. . . Tiếng xé gió lao tới, có thứ gì đó bay lên lễ đài! "Thứ gì bay tới?" "Là lễ pháo sao?" Đến khi mọi người thấy rõ thì đều sợ hết hồn! Lại là trên trăm cái đầu người máu me đầm đìa, đồng loạt rơi lễ trên đài! Một cô gái áo trắng tóc trắng xuất hiện: "Vợ của Diệp Bắc Minh, Hạ Nhược Tuyết, tặng nhà họ Phương một trăm cái đầu!" "Chúc cậu Phương tân hôn vui vẻ!"