Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2903: Long đài!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vừa dứt lời, tiếng thét dài vang lên! Một con trâu đen, một con ngựa trắng đi ra từ trong dòng khí hỗn độn. "Công tử!" Đồng loạt hóa thành hình người, quỳ một chân trên đất. Trần Vô Diễn bình tĩnh lên tiếng: "Mang thằng này về, phải sống!" "Rõ!" Hai ánh sáng một đen một trắng lóe lên, Đầu Trâu Mặt Ngựa biến mất. Trần Vô Diễn lên tiếng: "Các người lui ra!" "Rõ!" Mấy người đàn ông quỳ dưới đất vô cùng chấn động lui ra: "Rốt cuộc Thánh tử kinh khủng cỡ nào vậy? Ngay cả Yêu tộc hóa thành hình người cũng thu phục được!" Sau khi mấy người này rời đi. Trần Vô Diễn chậm rãi đứng dậy, cúi đầu nhìn xuống khối nham thạch màu đen vừa ngồi. Thứ này chính là Thiên Ngoại Vẫn Thạch, được phát hiện bên trong một cơn mưa sao băng một triệu năm về trước! Sau khi Thiên Đạo tông giám định, xác định vật này là đá Hỗn Độn! Lấy được thứ này xong, thực lực của Trần Vô Diễn tiến bộ cực kỳ kinh người! Điều duy nhất làm Trần Vô Diễn nghi hoặc không hiểu là trên khối đá Hỗn Độn này có khắc ba chữ! Chính là: Diệp Bắc Minh!… … Bởi vì ba chữ này, mấy năm nay Trần Vô Diễn không biết âm thầm săn giết bao nhiêu người tên là Diệp Bắc Minh. Lần này! Sau khi nghe được ba chữ Diệp Bắc Minh này, mí mắt Trần Vô Diễn giật mạnh: “Đá Hỗn Độn giáng từ ngoài bầu trời xa xôi xuống đã biết tên người này từ một triệu năm trước, rốt cuộc báo hiệu cho điều gì?” … Rời khỏi sơn cốc xong. Diệp Bắc Minh chắc chắn Thánh nữ Tổ Long điện không thể đuổi kịp, bèn dừng lại. “Tháp nhỏ, Ma Uyên đã bị bố tôi phong ấn, có cách gì để tiến vào Ma Uyên không?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mỉm cười: “Nếu bản tháp chưa khôi phục một phần trăm thực lực, nói không chừng thật sự sẽ có chút phiền phức!” “Có điều bây giờ, bản tháp có một cách!” Diệp Bắc Minh nhanh chóng hỏi: “Cách gì?” “Trong tay cậu vẫn còn có một khối Thăng Long lệnh đúng không?” “Đúng!” Diệp Bắc Minh khoát tay, một lệnh bài hình rồng xuất hiện trong lòng bàn tay. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Rót chân nguyên vào!” Diệp Bắc Minh không chậm trễ, làm theo. Chân nguyên rót vào Thăng Long lệnh, một cánh cửa không gian trống rỗng hiện ra, hút Diệp Bắc Minh vào trong đó. Một lát sau. Diệp Bắc Minh đặt chân lên một đài cao được chín mươi chín điêu khắc Chân Long bảo vệ xung quanh! Long đài! Nơi đây có thể tiến vào chiến trường Thái Cổ. Diệp Bắc Minh nghi hoặc: “Tháp nhỏ, chúng ta tới nơi này làm gì?”
Vừa dứt lời, tiếng thét dài vang lên!
Một con trâu đen, một con ngựa trắng đi ra từ trong dòng khí hỗn độn.
"Công tử!"
Đồng loạt hóa thành hình người, quỳ một chân trên đất.
Trần Vô Diễn bình tĩnh lên tiếng: "Mang thằng này về, phải sống!"
"Rõ!"
Hai ánh sáng một đen một trắng lóe lên, Đầu Trâu Mặt Ngựa biến mất.
Trần Vô Diễn lên tiếng: "Các người lui ra!"
"Rõ!"
Mấy người đàn ông quỳ dưới đất vô cùng chấn động lui ra: "Rốt cuộc Thánh tử kinh khủng cỡ nào vậy? Ngay cả Yêu tộc hóa thành hình người cũng thu phục được!"
Sau khi mấy người này rời đi.
Trần Vô Diễn chậm rãi đứng dậy, cúi đầu nhìn xuống khối nham thạch màu đen vừa ngồi.
Thứ này chính là Thiên Ngoại Vẫn Thạch, được phát hiện bên trong một cơn mưa sao băng một triệu năm về trước!
Sau khi Thiên Đạo tông giám định, xác định vật này là đá Hỗn Độn!
Lấy được thứ này xong, thực lực của Trần Vô Diễn tiến bộ cực kỳ kinh người!
Điều duy nhất làm Trần Vô Diễn nghi hoặc không hiểu là trên khối đá Hỗn Độn này có khắc ba chữ!
Chính là: Diệp Bắc Minh!
…
…
Bởi vì ba chữ này, mấy năm nay Trần Vô Diễn không biết âm thầm săn giết bao nhiêu người tên là Diệp Bắc Minh.
Lần này!
Sau khi nghe được ba chữ Diệp Bắc Minh này, mí mắt Trần Vô Diễn giật mạnh: “Đá Hỗn Độn giáng từ ngoài bầu trời xa xôi xuống đã biết tên người này từ một triệu năm trước, rốt cuộc báo hiệu cho điều gì?”
…
Rời khỏi sơn cốc xong.
Diệp Bắc Minh chắc chắn Thánh nữ Tổ Long điện không thể đuổi kịp, bèn dừng lại.
“Tháp nhỏ, Ma Uyên đã bị bố tôi phong ấn, có cách gì để tiến vào Ma Uyên không?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mỉm cười: “Nếu bản tháp chưa khôi phục một phần trăm thực lực, nói không chừng thật sự sẽ có chút phiền phức!”
“Có điều bây giờ, bản tháp có một cách!”
Diệp Bắc Minh nhanh chóng hỏi: “Cách gì?”
“Trong tay cậu vẫn còn có một khối Thăng Long lệnh đúng không?”
“Đúng!”
Diệp Bắc Minh khoát tay, một lệnh bài hình rồng xuất hiện trong lòng bàn tay.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Rót chân nguyên vào!”
Diệp Bắc Minh không chậm trễ, làm theo.
Chân nguyên rót vào Thăng Long lệnh, một cánh cửa không gian trống rỗng hiện ra, hút Diệp Bắc Minh vào trong đó.
Một lát sau.
Diệp Bắc Minh đặt chân lên một đài cao được chín mươi chín điêu khắc Chân Long bảo vệ xung quanh!
Long đài!
Nơi đây có thể tiến vào chiến trường Thái Cổ.
Diệp Bắc Minh nghi hoặc: “Tháp nhỏ, chúng ta tới nơi này làm gì?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vừa dứt lời, tiếng thét dài vang lên! Một con trâu đen, một con ngựa trắng đi ra từ trong dòng khí hỗn độn. "Công tử!" Đồng loạt hóa thành hình người, quỳ một chân trên đất. Trần Vô Diễn bình tĩnh lên tiếng: "Mang thằng này về, phải sống!" "Rõ!" Hai ánh sáng một đen một trắng lóe lên, Đầu Trâu Mặt Ngựa biến mất. Trần Vô Diễn lên tiếng: "Các người lui ra!" "Rõ!" Mấy người đàn ông quỳ dưới đất vô cùng chấn động lui ra: "Rốt cuộc Thánh tử kinh khủng cỡ nào vậy? Ngay cả Yêu tộc hóa thành hình người cũng thu phục được!" Sau khi mấy người này rời đi. Trần Vô Diễn chậm rãi đứng dậy, cúi đầu nhìn xuống khối nham thạch màu đen vừa ngồi. Thứ này chính là Thiên Ngoại Vẫn Thạch, được phát hiện bên trong một cơn mưa sao băng một triệu năm về trước! Sau khi Thiên Đạo tông giám định, xác định vật này là đá Hỗn Độn! Lấy được thứ này xong, thực lực của Trần Vô Diễn tiến bộ cực kỳ kinh người! Điều duy nhất làm Trần Vô Diễn nghi hoặc không hiểu là trên khối đá Hỗn Độn này có khắc ba chữ! Chính là: Diệp Bắc Minh!… … Bởi vì ba chữ này, mấy năm nay Trần Vô Diễn không biết âm thầm săn giết bao nhiêu người tên là Diệp Bắc Minh. Lần này! Sau khi nghe được ba chữ Diệp Bắc Minh này, mí mắt Trần Vô Diễn giật mạnh: “Đá Hỗn Độn giáng từ ngoài bầu trời xa xôi xuống đã biết tên người này từ một triệu năm trước, rốt cuộc báo hiệu cho điều gì?” … Rời khỏi sơn cốc xong. Diệp Bắc Minh chắc chắn Thánh nữ Tổ Long điện không thể đuổi kịp, bèn dừng lại. “Tháp nhỏ, Ma Uyên đã bị bố tôi phong ấn, có cách gì để tiến vào Ma Uyên không?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mỉm cười: “Nếu bản tháp chưa khôi phục một phần trăm thực lực, nói không chừng thật sự sẽ có chút phiền phức!” “Có điều bây giờ, bản tháp có một cách!” Diệp Bắc Minh nhanh chóng hỏi: “Cách gì?” “Trong tay cậu vẫn còn có một khối Thăng Long lệnh đúng không?” “Đúng!” Diệp Bắc Minh khoát tay, một lệnh bài hình rồng xuất hiện trong lòng bàn tay. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Rót chân nguyên vào!” Diệp Bắc Minh không chậm trễ, làm theo. Chân nguyên rót vào Thăng Long lệnh, một cánh cửa không gian trống rỗng hiện ra, hút Diệp Bắc Minh vào trong đó. Một lát sau. Diệp Bắc Minh đặt chân lên một đài cao được chín mươi chín điêu khắc Chân Long bảo vệ xung quanh! Long đài! Nơi đây có thể tiến vào chiến trường Thái Cổ. Diệp Bắc Minh nghi hoặc: “Tháp nhỏ, chúng ta tới nơi này làm gì?”