Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2917: “Sao các người không quỳ?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trong chốc lát. Nữ hoàng Tu La như nghĩ tới gì đó. Nữ hoàng Tu La bước ra hô to: “Nữ hoàng của Tu La Tộc, Ly Tố, tham kiến chủ nhân Vạn Ma!” Trái tim mọi người run lên. Người có ma tỷ sẽ được vạn ma tôn thờ. Những Ma tộc bình thường khác thấy thế bèn lũ lượt quỳ xuống. “Ma Hùng Tộc kính chào chủ nhân Vạn Ma!” Bùm! “Bạch Xà Tộc kính chào chủ nhân Vạn Ma!” Bùm! “Hắc Giao Tộc kính chào chủ nhân Vạn Ma!” Bùm! “Thiên Lang Tộc kính chào chủ nhân Vạn Ma!” Ngoài Dạ Xoa Tộc, Huyết Linh Tộc và một số ít Ma tộc khác thì hầu hết các Ma tộc còn lại đều quỳ xuống. Khung cảnh ấy vô cùng hào hùng. Diệp Bắc Minh chẳng thèm liếc mắt nhìn bọn họ. Anh cầm ma tỷ bước tới chỗ nhị trưởng lão: “Nhị trưởng lão thông minh nhỉ, tất cả mọi thứ đều nằm dưới sự khống chế của nhị trưởng lão phải không?” “Cho dù là nữ hoàng Tu La hay là đại trưởng đều đã nằm trong mưu kế đó!” Tất cả mọi người khiếp sợ. Trong mắt nhị trưởng lão thoáng hiện lên sự kinh ngạc. Nhị trưởng lão bèn vội vàng cười hòa giải: “Cậu... cậu Diệp à, cậu đang nói cái gì thế?” “Sao... sao tôi nghe không hiểu gì hết vậy!” Diệp Bắc Minh mỉm cười lắc đầu: “Không hiểu à? Vậy để tôi giải thích cho hiểu nhé!” “Vào lúc tôi giết đại trưởng lão, trông nhị trưởng lão rất phẫn nộ!” “Nhưng lại không hề có ý định ra tay giúp đỡ mà trơ mắt nhìn mụ ta chết!” “Đợi đến khi tôi giết đại trưởng lão xong, các người lại ra vẻ báo thù cho mụ ta!” “Chỉ cần giết tôi rồi giết nữ hoàng Tu La và công chúa thì nhị trưởng lão sẽ là nữ hoàng tiếp theo của Tu La Tộc nhỉ?” Nhị trưởng lão hoảng hốt ngẩng đầu: “Cậu... tôi không có...” Thật đáng sợ. Tên này đoán trúng hết cả rồi. Diệp bắc Minh cười nói: “Mặc kệ có hay không thì cũng chết đi!” Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém xuống. “Cậu không được giết tôi, tôi đã ngủ đông mấy chục nghìn năm, sắp thành công tới nơi rồi...” Nhị trưởng lão không cam tâm hét lên rồi tàn đời. Những trưởng lão còn lại của Tu La Tộc run sợ, lẽ nào tất cả đều là âm mưu của nhị trưởng lão sao? Lúc này, Diệp Bắc Minh chậm rãi quay đầu lại nhìn sang Dạ Xoa Tộc và Huyết Linh Tộc. “Sao các người không quỳ?” Giọng nói lạnh như băng truyền tới. Hoàng tứ Dạ Xoa Tộc mỉm cười đáp: “Diệp Bắc Minh, tôi có huyết mạch Ma Hoàng!” “Cho dù cậu có ma tỷ thì cũng không có tư cách bắt tôi quỳ xuống!”
Trong chốc lát.
Nữ hoàng Tu La như nghĩ tới gì đó.
Nữ hoàng Tu La bước ra hô to: “Nữ hoàng của Tu La Tộc, Ly Tố, tham kiến chủ nhân Vạn Ma!”
Trái tim mọi người run lên.
Người có ma tỷ sẽ được vạn ma tôn thờ.
Những Ma tộc bình thường khác thấy thế bèn lũ lượt quỳ xuống.
“Ma Hùng Tộc kính chào chủ nhân Vạn Ma!”
Bùm!
“Bạch Xà Tộc kính chào chủ nhân Vạn Ma!”
Bùm!
“Hắc Giao Tộc kính chào chủ nhân Vạn Ma!”
Bùm!
“Thiên Lang Tộc kính chào chủ nhân Vạn Ma!”
Ngoài Dạ Xoa Tộc, Huyết Linh Tộc và một số ít Ma tộc khác thì hầu hết các Ma tộc còn lại đều quỳ xuống.
Khung cảnh ấy vô cùng hào hùng.
Diệp Bắc Minh chẳng thèm liếc mắt nhìn bọn họ.
Anh cầm ma tỷ bước tới chỗ nhị trưởng lão: “Nhị trưởng lão thông minh nhỉ, tất cả mọi thứ đều nằm dưới sự khống chế của nhị trưởng lão phải không?”
“Cho dù là nữ hoàng Tu La hay là đại trưởng đều đã nằm trong mưu kế đó!”
Tất cả mọi người khiếp sợ.
Trong mắt nhị trưởng lão thoáng hiện lên sự kinh ngạc.
Nhị trưởng lão bèn vội vàng cười hòa giải: “Cậu... cậu Diệp à, cậu đang nói cái gì thế?”
“Sao... sao tôi nghe không hiểu gì hết vậy!”
Diệp Bắc Minh mỉm cười lắc đầu: “Không hiểu à? Vậy để tôi giải thích cho hiểu nhé!”
“Vào lúc tôi giết đại trưởng lão, trông nhị trưởng lão rất phẫn nộ!”
“Nhưng lại không hề có ý định ra tay giúp đỡ mà trơ mắt nhìn mụ ta chết!”
“Đợi đến khi tôi giết đại trưởng lão xong, các người lại ra vẻ báo thù cho mụ ta!”
“Chỉ cần giết tôi rồi giết nữ hoàng Tu La và công chúa thì nhị trưởng lão sẽ là nữ hoàng tiếp theo của Tu La Tộc nhỉ?”
Nhị trưởng lão hoảng hốt ngẩng đầu: “Cậu... tôi không có...”
Thật đáng sợ.
Tên này đoán trúng hết cả rồi.
Diệp bắc Minh cười nói: “Mặc kệ có hay không thì cũng chết đi!”
Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém xuống.
“Cậu không được giết tôi, tôi đã ngủ đông mấy chục nghìn năm, sắp thành công tới nơi rồi...”
Nhị trưởng lão không cam tâm hét lên rồi tàn đời.
Những trưởng lão còn lại của Tu La Tộc run sợ, lẽ nào tất cả đều là âm mưu của nhị trưởng lão sao?
Lúc này, Diệp Bắc Minh chậm rãi quay đầu lại nhìn sang Dạ Xoa Tộc và Huyết Linh Tộc.
“Sao các người không quỳ?”
Giọng nói lạnh như băng truyền tới.
Hoàng tứ Dạ Xoa Tộc mỉm cười đáp: “Diệp Bắc Minh, tôi có huyết mạch Ma Hoàng!”
“Cho dù cậu có ma tỷ thì cũng không có tư cách bắt tôi quỳ xuống!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trong chốc lát. Nữ hoàng Tu La như nghĩ tới gì đó. Nữ hoàng Tu La bước ra hô to: “Nữ hoàng của Tu La Tộc, Ly Tố, tham kiến chủ nhân Vạn Ma!” Trái tim mọi người run lên. Người có ma tỷ sẽ được vạn ma tôn thờ. Những Ma tộc bình thường khác thấy thế bèn lũ lượt quỳ xuống. “Ma Hùng Tộc kính chào chủ nhân Vạn Ma!” Bùm! “Bạch Xà Tộc kính chào chủ nhân Vạn Ma!” Bùm! “Hắc Giao Tộc kính chào chủ nhân Vạn Ma!” Bùm! “Thiên Lang Tộc kính chào chủ nhân Vạn Ma!” Ngoài Dạ Xoa Tộc, Huyết Linh Tộc và một số ít Ma tộc khác thì hầu hết các Ma tộc còn lại đều quỳ xuống. Khung cảnh ấy vô cùng hào hùng. Diệp Bắc Minh chẳng thèm liếc mắt nhìn bọn họ. Anh cầm ma tỷ bước tới chỗ nhị trưởng lão: “Nhị trưởng lão thông minh nhỉ, tất cả mọi thứ đều nằm dưới sự khống chế của nhị trưởng lão phải không?” “Cho dù là nữ hoàng Tu La hay là đại trưởng đều đã nằm trong mưu kế đó!” Tất cả mọi người khiếp sợ. Trong mắt nhị trưởng lão thoáng hiện lên sự kinh ngạc. Nhị trưởng lão bèn vội vàng cười hòa giải: “Cậu... cậu Diệp à, cậu đang nói cái gì thế?” “Sao... sao tôi nghe không hiểu gì hết vậy!” Diệp Bắc Minh mỉm cười lắc đầu: “Không hiểu à? Vậy để tôi giải thích cho hiểu nhé!” “Vào lúc tôi giết đại trưởng lão, trông nhị trưởng lão rất phẫn nộ!” “Nhưng lại không hề có ý định ra tay giúp đỡ mà trơ mắt nhìn mụ ta chết!” “Đợi đến khi tôi giết đại trưởng lão xong, các người lại ra vẻ báo thù cho mụ ta!” “Chỉ cần giết tôi rồi giết nữ hoàng Tu La và công chúa thì nhị trưởng lão sẽ là nữ hoàng tiếp theo của Tu La Tộc nhỉ?” Nhị trưởng lão hoảng hốt ngẩng đầu: “Cậu... tôi không có...” Thật đáng sợ. Tên này đoán trúng hết cả rồi. Diệp bắc Minh cười nói: “Mặc kệ có hay không thì cũng chết đi!” Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém xuống. “Cậu không được giết tôi, tôi đã ngủ đông mấy chục nghìn năm, sắp thành công tới nơi rồi...” Nhị trưởng lão không cam tâm hét lên rồi tàn đời. Những trưởng lão còn lại của Tu La Tộc run sợ, lẽ nào tất cả đều là âm mưu của nhị trưởng lão sao? Lúc này, Diệp Bắc Minh chậm rãi quay đầu lại nhìn sang Dạ Xoa Tộc và Huyết Linh Tộc. “Sao các người không quỳ?” Giọng nói lạnh như băng truyền tới. Hoàng tứ Dạ Xoa Tộc mỉm cười đáp: “Diệp Bắc Minh, tôi có huyết mạch Ma Hoàng!” “Cho dù cậu có ma tỷ thì cũng không có tư cách bắt tôi quỳ xuống!”