Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2924: “Ám Sắc Ma Thần!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cùng lúc đó, sâu trong hoàng cung Tu La Tộc. Diệp Bắc Minh ngồi trên ghế rồng, Ly Nguyệt một bộ phục trang nữ hoàng tựa vào lòng anh. Nữ hoàng Ly Nguyệt đoan trang dịu hiền giờ đây đang ngượng ngùng đỏ mặt như thiếu nữ. Ánh mắt mơ màng: “Chồng ơi, đợi một lát...” Diệp Bắc Minh chẳng thèm nghe. Lúc này, nữ hoàng Tu La chạy tới đại điện, chuẩn bị tìm hai người bàn bạc một số việc. AdvertisementVừa đến ngoài đại điện, nghe được tiếng động bên trong đó. Mặt nữ hoàng Tu La đỏ bừng. Chỉ nói một câu: “Đang ban ngày ban mặt, sao ở đại điện làm...” “Thôi, sớm sinh nữ hoàng nhỏ cũng được!” Rồi cô ta xoay người bước đi: “Truyền lệnh xuống, không có mệnh lệnh thì không một ai được phép tới gần đại điện!” Một tiếng sau. Diệp Bắc Minh đang nhiệt tình chiến đấu bỗng huyết mạch trong mình sôi trào. Anh gầm lên: “Bố, bố tôi có chuyện rồi...” Ly Nguyệt nhìn Diệp Bắc Minh: “Chồng ơi, anh làm sao thế?” Diệp Bắc Minh lùi về sau. Xoạt... Anh nhanh chóng mặc quần áo vào: “Tiểu Tháp, ông cảm nhận được gì không?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp lời: “Cảm nhận được!” “Ở hướng tây bắc có khí tức của bố cậu rất nồng!” “Bổn tháp khôi phục được một phần một trăm sức mạnh nên có thể thấy được vài hình ảnh!” “Nhóc à, cậu xem đi!” Ngay sau đó. Trước mắt Diệp Bắc Minh hiện lên một khung cảnh. Sâu trong một cung điện đá cổ xưa màu đen, một cái tế đàn cổ kính xuất hiện trước mặt anh. Dạ Huyền và Tử Huyền bị trói trên hai cây cột đá. Máu tươi nhỏ xuống tí tách, chảy dọc khe rãnh trên tế đàn. Cả tế đàn dần bị máu tươi nhuộm thẫm. Một người nấp mình dưới cái áo bào đen ẩn mình trong bóng đêm nói: “Kẻ nắm giữ luân hồi, tử vong và giết chóc, đại nhân Ma Thần!” “Tôi là người hầu trung thành nhất của người, mong người tỉnh giấc ạ!” Tế đàn màu đen lóe ra một tia sáng đỏ rực. Rồi nó hóa thành một bóng người đỏ như máu. Ngay khi nhìn thấy người họ, Dạ Huyền kinh hãi. Bóng người màu đỏ ấy giống hệt với người trong bức tranh vẽ về thập đại ma thần lưu truyền trong Ma giới. “Ám Sắc Ma Thần!” Dạ Huyền khiếp sợ nói: “Mạc Huyền, mày điên rồi!” “Mày dám giao dịch với Ám Sắc Ma Thần ư?” “Mày nguyện trở thành ma nô à?” Mạc Huyền bước lên cúi người xuống. Gã quỳ gối dưới chân người nọ: “Chủ nhân, đây chính là tế phẩm mà tôi chuẩn bị cho người ạ!” Đôi mắt đỏ tươi nhìn qua Dạ Huyền và Tử Huyền. Giọng nói người nọ trầm như vọng từ địa ngục lên: “Ha ha ha, dòng dõi Thiên Ma Hoàng!” “Thú vị đấy, ma nô, làm tốt lắm!” “Chỉ cần cắn nuốt hai kẻ này, ta sẽ cách bước hồi sinh không xa!”
Cùng lúc đó, sâu trong hoàng cung Tu La Tộc.
Diệp Bắc Minh ngồi trên ghế rồng, Ly Nguyệt một bộ phục trang nữ hoàng tựa vào lòng anh.
Nữ hoàng Ly Nguyệt đoan trang dịu hiền giờ đây đang ngượng ngùng đỏ mặt như thiếu nữ.
Ánh mắt mơ màng: “Chồng ơi, đợi một lát...”
Diệp Bắc Minh chẳng thèm nghe.
Lúc này, nữ hoàng Tu La chạy tới đại điện, chuẩn bị tìm hai người bàn bạc một số việc.
Advertisement
Vừa đến ngoài đại điện, nghe được tiếng động bên trong đó.
Mặt nữ hoàng Tu La đỏ bừng.
Chỉ nói một câu: “Đang ban ngày ban mặt, sao ở đại điện làm...”
“Thôi, sớm sinh nữ hoàng nhỏ cũng được!”
Rồi cô ta xoay người bước đi: “Truyền lệnh xuống, không có mệnh lệnh thì không một ai được phép tới gần đại điện!”
Một tiếng sau.
Diệp Bắc Minh đang nhiệt tình chiến đấu bỗng huyết mạch trong mình sôi trào.
Anh gầm lên: “Bố, bố tôi có chuyện rồi...”
Ly Nguyệt nhìn Diệp Bắc Minh: “Chồng ơi, anh làm sao thế?”
Diệp Bắc Minh lùi về sau.
Xoạt...
Anh nhanh chóng mặc quần áo vào: “Tiểu Tháp, ông cảm nhận được gì không?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp lời: “Cảm nhận được!”
“Ở hướng tây bắc có khí tức của bố cậu rất nồng!”
“Bổn tháp khôi phục được một phần một trăm sức mạnh nên có thể thấy được vài hình ảnh!”
“Nhóc à, cậu xem đi!”
Ngay sau đó.
Trước mắt Diệp Bắc Minh hiện lên một khung cảnh.
Sâu trong một cung điện đá cổ xưa màu đen, một cái tế đàn cổ kính xuất hiện trước mặt anh.
Dạ Huyền và Tử Huyền bị trói trên hai cây cột đá.
Máu tươi nhỏ xuống tí tách, chảy dọc khe rãnh trên tế đàn.
Cả tế đàn dần bị máu tươi nhuộm thẫm.
Một người nấp mình dưới cái áo bào đen ẩn mình trong bóng đêm nói: “Kẻ nắm giữ luân hồi, tử vong và giết chóc, đại nhân Ma Thần!”
“Tôi là người hầu trung thành nhất của người, mong người tỉnh giấc ạ!”
Tế đàn màu đen lóe ra một tia sáng đỏ rực.
Rồi nó hóa thành một bóng người đỏ như máu.
Ngay khi nhìn thấy người họ, Dạ Huyền kinh hãi.
Bóng người màu đỏ ấy giống hệt với người trong bức tranh vẽ về thập đại ma thần lưu truyền trong Ma giới.
“Ám Sắc Ma Thần!”
Dạ Huyền khiếp sợ nói: “Mạc Huyền, mày điên rồi!”
“Mày dám giao dịch với Ám Sắc Ma Thần ư?”
“Mày nguyện trở thành ma nô à?”
Mạc Huyền bước lên cúi người xuống.
Gã quỳ gối dưới chân người nọ: “Chủ nhân, đây chính là tế phẩm mà tôi chuẩn bị cho người ạ!”
Đôi mắt đỏ tươi nhìn qua Dạ Huyền và Tử Huyền.
Giọng nói người nọ trầm như vọng từ địa ngục lên: “Ha ha ha, dòng dõi Thiên Ma Hoàng!”
“Thú vị đấy, ma nô, làm tốt lắm!”
“Chỉ cần cắn nuốt hai kẻ này, ta sẽ cách bước hồi sinh không xa!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cùng lúc đó, sâu trong hoàng cung Tu La Tộc. Diệp Bắc Minh ngồi trên ghế rồng, Ly Nguyệt một bộ phục trang nữ hoàng tựa vào lòng anh. Nữ hoàng Ly Nguyệt đoan trang dịu hiền giờ đây đang ngượng ngùng đỏ mặt như thiếu nữ. Ánh mắt mơ màng: “Chồng ơi, đợi một lát...” Diệp Bắc Minh chẳng thèm nghe. Lúc này, nữ hoàng Tu La chạy tới đại điện, chuẩn bị tìm hai người bàn bạc một số việc. AdvertisementVừa đến ngoài đại điện, nghe được tiếng động bên trong đó. Mặt nữ hoàng Tu La đỏ bừng. Chỉ nói một câu: “Đang ban ngày ban mặt, sao ở đại điện làm...” “Thôi, sớm sinh nữ hoàng nhỏ cũng được!” Rồi cô ta xoay người bước đi: “Truyền lệnh xuống, không có mệnh lệnh thì không một ai được phép tới gần đại điện!” Một tiếng sau. Diệp Bắc Minh đang nhiệt tình chiến đấu bỗng huyết mạch trong mình sôi trào. Anh gầm lên: “Bố, bố tôi có chuyện rồi...” Ly Nguyệt nhìn Diệp Bắc Minh: “Chồng ơi, anh làm sao thế?” Diệp Bắc Minh lùi về sau. Xoạt... Anh nhanh chóng mặc quần áo vào: “Tiểu Tháp, ông cảm nhận được gì không?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp lời: “Cảm nhận được!” “Ở hướng tây bắc có khí tức của bố cậu rất nồng!” “Bổn tháp khôi phục được một phần một trăm sức mạnh nên có thể thấy được vài hình ảnh!” “Nhóc à, cậu xem đi!” Ngay sau đó. Trước mắt Diệp Bắc Minh hiện lên một khung cảnh. Sâu trong một cung điện đá cổ xưa màu đen, một cái tế đàn cổ kính xuất hiện trước mặt anh. Dạ Huyền và Tử Huyền bị trói trên hai cây cột đá. Máu tươi nhỏ xuống tí tách, chảy dọc khe rãnh trên tế đàn. Cả tế đàn dần bị máu tươi nhuộm thẫm. Một người nấp mình dưới cái áo bào đen ẩn mình trong bóng đêm nói: “Kẻ nắm giữ luân hồi, tử vong và giết chóc, đại nhân Ma Thần!” “Tôi là người hầu trung thành nhất của người, mong người tỉnh giấc ạ!” Tế đàn màu đen lóe ra một tia sáng đỏ rực. Rồi nó hóa thành một bóng người đỏ như máu. Ngay khi nhìn thấy người họ, Dạ Huyền kinh hãi. Bóng người màu đỏ ấy giống hệt với người trong bức tranh vẽ về thập đại ma thần lưu truyền trong Ma giới. “Ám Sắc Ma Thần!” Dạ Huyền khiếp sợ nói: “Mạc Huyền, mày điên rồi!” “Mày dám giao dịch với Ám Sắc Ma Thần ư?” “Mày nguyện trở thành ma nô à?” Mạc Huyền bước lên cúi người xuống. Gã quỳ gối dưới chân người nọ: “Chủ nhân, đây chính là tế phẩm mà tôi chuẩn bị cho người ạ!” Đôi mắt đỏ tươi nhìn qua Dạ Huyền và Tử Huyền. Giọng nói người nọ trầm như vọng từ địa ngục lên: “Ha ha ha, dòng dõi Thiên Ma Hoàng!” “Thú vị đấy, ma nô, làm tốt lắm!” “Chỉ cần cắn nuốt hai kẻ này, ta sẽ cách bước hồi sinh không xa!”