Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2956: “Tại sao lại thế!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Diệp Bắc Minh thở dài, lắc đầu nói: “Tôi thừa nhận cảnh giới Giới Chủ không giết được ông!”   Cảnh giới Giới Chủ, cảnh giới Chân Huyền, cảnh giới Địa Huyền, cảnh giới Thiên Huyền, cảnh giới Chân Linh, cảnh giới Siêu Phàm và cảnh giới Tạo Hóa.   Cách biệt khoảng sáu cảnh giới lớn.   Như trời và đất.   Bỗng nhiên.   Diệp Bắc Minh tiếp lời: “Nếu như là cảnh giới Chân Huyền thì sao?”    Advertisement“Cậu nói gì?”   Yến Cửu Châu sửng sốt.   Diệp Thanh Lam bất ngờ: “Lẽ nào...”   Ánh mắt Dạ Huyền sáng rực, vỗ đầu nói: “May quá, Minh Nhi sắp đột phá rồi!”   Ông ấy vừa nói xong, Diệp Bắc Minh hừng hực như ngọn núi lửa.    AdvertisementAnh bùng nổ.   Ầm!   Ma khí trên người quay cuồng, chín con Ma Long được biến hóa từ ma khí đã tiến hóa.   Trên người chúng có thêm lớp vảy màu đen như áo giáp, long trảo càng thêm sắc bén.   Trên sừng rồng hiện lên từng đường ma văn.   Cảnh giới của Diệp Bắc Minh không đơn giản chỉ đâm thủng một tầng cửa sổ.   Rồi tiếng vào cảnh giới Chân Huyền.   Khí tức của anh tăng vọt gấp mấy lần.   Không trung nổi lên tiếng sấm vỗ, thiên kiếp kéo tới.   Nó có thể giáng xuống bất cứ lúc nào.   “Đây là cảnh giới Chân Huyền ư?”   Diệp Bắc Minh nhắm mắt, yên lặng cảm nhận mọi thứ.   Lúc này, Yến Cửu Châu ngẩng đầu, hơi bối rối nhìn thiên kiếp.   Khóe mắt ông ta giật giật, rồi lại khiếp đảm nhìn Diệp Bắc Minh.   “Chết tiệt, cho dù cậu ta thăng cấp thì đã làm sao? Cũng mới cảnh giới Chân Huyền thôi mà!”   “Lão phu là cảnh giới Tạo Hóa, mắc gì lại sợ một cảnh giới Chân Huyền như cậu ta chứ? Chết tiệt!”   Dòng suy nghĩ ấy chợt lóe qua.   “Giết!”   Yến Cửu Châu điên cuồng hét lên.   Cả người ông ta lao nhanh tới chỗ Diệp Bắc Minh như một con thú hoang đang phát cuồng.   Ông ta giơ kiếm Tru Tiên lên chém vào đầu Diệp Bắc Minh: “Súc sinh, cảnh giới Chân Huyền mà cũng muốn giết lão phu à? Mơ mộng hão huyền!”Diệp Bắc Minh ngẩng đầu nhìn ông ta: “Đánh lén à?”   Ngay khi mắt đối mắt với anh, tim Yến Cửu Châu như co lại.   Ông ta thẹn quá hóa giận: “Đệch mẹ cậu, lão phu giết cậu mà còn cần đánh lén hả?”   “Giả vờ thâm sâu làm đéo gì? Chết cho lão phu!”   Chân nguyên trong cơ thể cuồn cuộn, hội tụ lại một chỗ.   Ông ta vung kiếm chém mạnh xuống.   Diệp Bắc Minh hờ hững nâng kiếm Càn Khôn Trấn Ngục lên đỡ.   Đinh!  Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, kiếm Tru Tiên và kiếm Càn Khôn Trấn Ngục va vào nhau! Một cảnh tượng khó tin xuất hiện.    Kiếm Tru Tiên nứt vỡ.    Từng mảnh nhỏ bay ra ngoài.    “Tại sao lại thế!”    Đồng tử Yến Cửu Châu co rút, tâm huyết hơn trăm nghìn năm của Thanh Vân Môn lại nát như thế sao.    Ngay khi ông ta thẫn thờ, Diệp Bắc Minh nện một quyền tới.   

 

 Diệp Bắc Minh thở dài, lắc đầu nói: “Tôi thừa nhận cảnh giới Giới Chủ không giết được ông!”  

 

Cảnh giới Giới Chủ, cảnh giới Chân Huyền, cảnh giới Địa Huyền, cảnh giới Thiên Huyền, cảnh giới Chân Linh, cảnh giới Siêu Phàm và cảnh giới Tạo Hóa.  

 

Cách biệt khoảng sáu cảnh giới lớn.  

 

Như trời và đất.  

 

Bỗng nhiên.  

 

Diệp Bắc Minh tiếp lời: “Nếu như là cảnh giới Chân Huyền thì sao?”  

  Advertisement

“Cậu nói gì?”  

 

Yến Cửu Châu sửng sốt.  

 

Diệp Thanh Lam bất ngờ: “Lẽ nào...”  

 

Ánh mắt Dạ Huyền sáng rực, vỗ đầu nói: “May quá, Minh Nhi sắp đột phá rồi!”  

 

Ông ấy vừa nói xong, Diệp Bắc Minh hừng hực như ngọn núi lửa.  

  Advertisement

Anh bùng nổ.  

 

Ầm!  

 

Ma khí trên người quay cuồng, chín con Ma Long được biến hóa từ ma khí đã tiến hóa.  

 

Trên người chúng có thêm lớp vảy màu đen như áo giáp, long trảo càng thêm sắc bén.  

 

Trên sừng rồng hiện lên từng đường ma văn.  

 

Cảnh giới của Diệp Bắc Minh không đơn giản chỉ đâm thủng một tầng cửa sổ.  

 

Rồi tiếng vào cảnh giới Chân Huyền.  

 

Khí tức của anh tăng vọt gấp mấy lần.  

 

Không trung nổi lên tiếng sấm vỗ, thiên kiếp kéo tới.  

 

Nó có thể giáng xuống bất cứ lúc nào.  

 

“Đây là cảnh giới Chân Huyền ư?”  

 

Diệp Bắc Minh nhắm mắt, yên lặng cảm nhận mọi thứ.  

 

Lúc này, Yến Cửu Châu ngẩng đầu, hơi bối rối nhìn thiên kiếp.  

 

Khóe mắt ông ta giật giật, rồi lại khiếp đảm nhìn Diệp Bắc Minh.  

 

“Chết tiệt, cho dù cậu ta thăng cấp thì đã làm sao? Cũng mới cảnh giới Chân Huyền thôi mà!”  

 

“Lão phu là cảnh giới Tạo Hóa, mắc gì lại sợ một cảnh giới Chân Huyền như cậu ta chứ? Chết tiệt!”  

 

Dòng suy nghĩ ấy chợt lóe qua.  

 

“Giết!”  

 

Yến Cửu Châu điên cuồng hét lên.  

 

Cả người ông ta lao nhanh tới chỗ Diệp Bắc Minh như một con thú hoang đang phát cuồng.  

 

Ông ta giơ kiếm Tru Tiên lên chém vào đầu Diệp Bắc Minh: “Súc sinh, cảnh giới Chân Huyền mà cũng muốn giết lão phu à? Mơ mộng hão huyền!”

Diệp Bắc Minh ngẩng đầu nhìn ông ta: “Đánh lén à?”  

 

Ngay khi mắt đối mắt với anh, tim Yến Cửu Châu như co lại.  

 

Ông ta thẹn quá hóa giận: “Đệch mẹ cậu, lão phu giết cậu mà còn cần đánh lén hả?”  

 

“Giả vờ thâm sâu làm đéo gì? Chết cho lão phu!”  

 

Chân nguyên trong cơ thể cuồn cuộn, hội tụ lại một chỗ.  

 

Ông ta vung kiếm chém mạnh xuống.  

 

Diệp Bắc Minh hờ hững nâng kiếm Càn Khôn Trấn Ngục lên đỡ.  

 

Đinh!  

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, kiếm Tru Tiên và kiếm Càn Khôn Trấn Ngục va vào nhau! Một cảnh tượng khó tin xuất hiện.  

 

 

Kiếm Tru Tiên nứt vỡ.  

 

 

Từng mảnh nhỏ bay ra ngoài.  

 

 

“Tại sao lại thế!”  

 

 

Đồng tử Yến Cửu Châu co rút, tâm huyết hơn trăm nghìn năm của Thanh Vân Môn lại nát như thế sao.  

 

 

Ngay khi ông ta thẫn thờ, Diệp Bắc Minh nện một quyền tới.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Diệp Bắc Minh thở dài, lắc đầu nói: “Tôi thừa nhận cảnh giới Giới Chủ không giết được ông!”   Cảnh giới Giới Chủ, cảnh giới Chân Huyền, cảnh giới Địa Huyền, cảnh giới Thiên Huyền, cảnh giới Chân Linh, cảnh giới Siêu Phàm và cảnh giới Tạo Hóa.   Cách biệt khoảng sáu cảnh giới lớn.   Như trời và đất.   Bỗng nhiên.   Diệp Bắc Minh tiếp lời: “Nếu như là cảnh giới Chân Huyền thì sao?”    Advertisement“Cậu nói gì?”   Yến Cửu Châu sửng sốt.   Diệp Thanh Lam bất ngờ: “Lẽ nào...”   Ánh mắt Dạ Huyền sáng rực, vỗ đầu nói: “May quá, Minh Nhi sắp đột phá rồi!”   Ông ấy vừa nói xong, Diệp Bắc Minh hừng hực như ngọn núi lửa.    AdvertisementAnh bùng nổ.   Ầm!   Ma khí trên người quay cuồng, chín con Ma Long được biến hóa từ ma khí đã tiến hóa.   Trên người chúng có thêm lớp vảy màu đen như áo giáp, long trảo càng thêm sắc bén.   Trên sừng rồng hiện lên từng đường ma văn.   Cảnh giới của Diệp Bắc Minh không đơn giản chỉ đâm thủng một tầng cửa sổ.   Rồi tiếng vào cảnh giới Chân Huyền.   Khí tức của anh tăng vọt gấp mấy lần.   Không trung nổi lên tiếng sấm vỗ, thiên kiếp kéo tới.   Nó có thể giáng xuống bất cứ lúc nào.   “Đây là cảnh giới Chân Huyền ư?”   Diệp Bắc Minh nhắm mắt, yên lặng cảm nhận mọi thứ.   Lúc này, Yến Cửu Châu ngẩng đầu, hơi bối rối nhìn thiên kiếp.   Khóe mắt ông ta giật giật, rồi lại khiếp đảm nhìn Diệp Bắc Minh.   “Chết tiệt, cho dù cậu ta thăng cấp thì đã làm sao? Cũng mới cảnh giới Chân Huyền thôi mà!”   “Lão phu là cảnh giới Tạo Hóa, mắc gì lại sợ một cảnh giới Chân Huyền như cậu ta chứ? Chết tiệt!”   Dòng suy nghĩ ấy chợt lóe qua.   “Giết!”   Yến Cửu Châu điên cuồng hét lên.   Cả người ông ta lao nhanh tới chỗ Diệp Bắc Minh như một con thú hoang đang phát cuồng.   Ông ta giơ kiếm Tru Tiên lên chém vào đầu Diệp Bắc Minh: “Súc sinh, cảnh giới Chân Huyền mà cũng muốn giết lão phu à? Mơ mộng hão huyền!”Diệp Bắc Minh ngẩng đầu nhìn ông ta: “Đánh lén à?”   Ngay khi mắt đối mắt với anh, tim Yến Cửu Châu như co lại.   Ông ta thẹn quá hóa giận: “Đệch mẹ cậu, lão phu giết cậu mà còn cần đánh lén hả?”   “Giả vờ thâm sâu làm đéo gì? Chết cho lão phu!”   Chân nguyên trong cơ thể cuồn cuộn, hội tụ lại một chỗ.   Ông ta vung kiếm chém mạnh xuống.   Diệp Bắc Minh hờ hững nâng kiếm Càn Khôn Trấn Ngục lên đỡ.   Đinh!  Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, kiếm Tru Tiên và kiếm Càn Khôn Trấn Ngục va vào nhau! Một cảnh tượng khó tin xuất hiện.    Kiếm Tru Tiên nứt vỡ.    Từng mảnh nhỏ bay ra ngoài.    “Tại sao lại thế!”    Đồng tử Yến Cửu Châu co rút, tâm huyết hơn trăm nghìn năm của Thanh Vân Môn lại nát như thế sao.    Ngay khi ông ta thẫn thờ, Diệp Bắc Minh nện một quyền tới.   

Chương 2956: “Tại sao lại thế!”