Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2960: Sở Sở nóng nảy!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Mọi người đều lắc đầu.   Giọng điệu của Diệp Thanh Lam ngưng trọng: "Tình huống của Tôn Thiến cực kỳ tồi tệ!"   Diệp Bắc Minh biến sắc, nhanh chóng đi đến bên cạnh Tôn Thiến.   Anh cẩn thận kiểm tra một lượt, khẽ thở phào một hơi: "Mặc dù bị thương nặng, nhưng vẫn có thể hồi phục!"   "Chỉ cần có con ở đây, cô ấy sẽ không có nguy hiểm tính mạng!"   Quỷ Môn Thập Tam Châm rơi xuống, ổn định vết thương của Tôn Thiến!   Anh cho cô ta ăn thêm mấy viên đan dược!    AdvertisementHơi thở sự sống của Tôn Thiến dần ổn định lại!   "Tâm Nhi! Cháu sao vậy?"   Đột nhiên, âm thanh run rẩy của Tử Huyền vang lên.   Tạch!   Mọi người đồng loạt quay đầu!    AdvertisementDiệp Bắc Minh trực tiếp bước đến trước người Tử Huyền, cúi đầu nhìn xuống Diệp Tâm trong ngực cô ấy.   Sắc mặt biến đổi!   Chỉ thấy, thân thể gầy yếu của Diệp Tâm không ngừng run rẩy, trên người bao phủ một lớp ma khí!   Da thịt vốn trắng nõn cũng ám màu tím đen!   Đôi mắt Diệp Bắc Minh đỏ bừng: "Chuyện gì xảy ra vậy?"   Dạ Huyền nặng nề mở miệng: "Huyết mạch của Tâm Nhi phản tổ, vì để tránh phiền toái không cần thiết!"   "Lúc bố đưa con bé rời khỏi Ma Uyên, bố cùng với Tử Long đã phong ấn sức mạnh huyết mạch của cô bé!"   "Người của Thanh Vân Môn muốn huyết tế con bé, huyết mạch cảm nhận được Tâm Nhi gặp nguy hiểm đến tính mạng, nên đang phản phệ bản thể!"   Sắc mặt Diệp Bắc Minh rất khó coi: "Bố, nếu bị phản phệ sẽ thế nào?"   Dạ Huyền yên lặng!   Sau một lúc lâu ông ấy mới nói: "Sẽ chết!"   "Chỉ có xác suất cực nhỏ sẽ không chết, nhưng sẽ quên hết tất cả!"   "Cái gì!"   "Tâm Nhi còn nhỏ như thế, con bé mới có ba tuổi thôi!"   "Rốt cuộc con bé đã làm sai điều gì? Tại sao phải đối xử với con bé như vậy?"   Mấy người Diệp Thanh Lam, Lục Tuyết Kỳ, Khương Tử Cơ, Thiên Nhận Băng, Ly Nguyệt đều đỏ bừng mắt!   Diệp Bắc Minh không thể nào tiếp thu được tất cả: "Tiểu Tháp, Tiểu Tháp!"   Lúc này, tháp Càn Khôn Trấn Ngục chắc chắn sẽ có cách!   Tiếc rằng, trong đầu anh hoàn toàn yên tĩnh!   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục sớm đã rơi vào trạng thái ngủ say, không thể trả lời!   Đúng lúc này, hai bóng hình xinh đẹp chậm rãi đi tới.   "Người nào?"   Diệp Bắc Minh quay đầu, hai mắt lóe lên ánh sáng sắc lạnh!   Sau khi nhìn thấy là Sở Sở, sắc mặt của anh khẽ đọng lại: "Sở Sở cô nương?"   Sở Sở lập tức giới thiệu: "Diệp Bắc Minh, đây là chị gái của tôi, Sở Vị Ương".   "Chị của tôi nhất định có cách cứu con gái của anh!"   Sở Vị Ương ngạo nghễ đứng đó, giọng nói như tiếng trời vang lên: "Ai nói chị muốn cứu con gái của anh ta?"   "Chị!"   Sở Sở nóng nảy!   Diệp Bắc Minh trầm giọng nói: "Sở cô nương, nếu cô có thể cứu con gái của tôi, tôi bằng lòng trả bất cứ giá nào!"   Sở Vị Ương sững sờ.   Hiển nhiên cô ta không nghĩ tới Diệp Bắc Minh có thể nói ra lời này!  Cô ta nở nụ cười xinh đẹp: "Diệp Bắc Minh, anh chắc chắn chứ?"    "Chắc chắn!"    Diệp Bắc Minh khẳng định gật đầu.    "Được!"    Sở Vị Ương đồng ý: "Tôi có ba điều kiện!"    "Cô nói đi!"  

 

Mọi người đều lắc đầu.  

 

Giọng điệu của Diệp Thanh Lam ngưng trọng: "Tình huống của Tôn Thiến cực kỳ tồi tệ!"  

 

Diệp Bắc Minh biến sắc, nhanh chóng đi đến bên cạnh Tôn Thiến.  

 

Anh cẩn thận kiểm tra một lượt, khẽ thở phào một hơi: "Mặc dù bị thương nặng, nhưng vẫn có thể hồi phục!"  

 

"Chỉ cần có con ở đây, cô ấy sẽ không có nguy hiểm tính mạng!"  

 

Quỷ Môn Thập Tam Châm rơi xuống, ổn định vết thương của Tôn Thiến!  

 

Anh cho cô ta ăn thêm mấy viên đan dược!  

  Advertisement

Hơi thở sự sống của Tôn Thiến dần ổn định lại!  

 

"Tâm Nhi! Cháu sao vậy?"  

 

Đột nhiên, âm thanh run rẩy của Tử Huyền vang lên.  

 

Tạch!  

 

Mọi người đồng loạt quay đầu!  

  Advertisement

Diệp Bắc Minh trực tiếp bước đến trước người Tử Huyền, cúi đầu nhìn xuống Diệp Tâm trong ngực cô ấy.  

 

Sắc mặt biến đổi!  

 

Chỉ thấy, thân thể gầy yếu của Diệp Tâm không ngừng run rẩy, trên người bao phủ một lớp ma khí!  

 

Da thịt vốn trắng nõn cũng ám màu tím đen!  

 

Đôi mắt Diệp Bắc Minh đỏ bừng: "Chuyện gì xảy ra vậy?"  

 

Dạ Huyền nặng nề mở miệng: "Huyết mạch của Tâm Nhi phản tổ, vì để tránh phiền toái không cần thiết!"  

 

"Lúc bố đưa con bé rời khỏi Ma Uyên, bố cùng với Tử Long đã phong ấn sức mạnh huyết mạch của cô bé!"  

 

"Người của Thanh Vân Môn muốn huyết tế con bé, huyết mạch cảm nhận được Tâm Nhi gặp nguy hiểm đến tính mạng, nên đang phản phệ bản thể!"  

 

Sắc mặt Diệp Bắc Minh rất khó coi: "Bố, nếu bị phản phệ sẽ thế nào?"  

 

Dạ Huyền yên lặng!  

 

Sau một lúc lâu ông ấy mới nói: "Sẽ chết!"  

 

"Chỉ có xác suất cực nhỏ sẽ không chết, nhưng sẽ quên hết tất cả!"  

 

"Cái gì!"  

 

"Tâm Nhi còn nhỏ như thế, con bé mới có ba tuổi thôi!"  

 

"Rốt cuộc con bé đã làm sai điều gì? Tại sao phải đối xử với con bé như vậy?"  

 

Mấy người Diệp Thanh Lam, Lục Tuyết Kỳ, Khương Tử Cơ, Thiên Nhận Băng, Ly Nguyệt đều đỏ bừng mắt!  

 

Diệp Bắc Minh không thể nào tiếp thu được tất cả: "Tiểu Tháp, Tiểu Tháp!"  

 

Lúc này, tháp Càn Khôn Trấn Ngục chắc chắn sẽ có cách!  

 

Tiếc rằng, trong đầu anh hoàn toàn yên tĩnh!  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục sớm đã rơi vào trạng thái ngủ say, không thể trả lời!  

 

Đúng lúc này, hai bóng hình xinh đẹp chậm rãi đi tới.  

 

"Người nào?"  

 

Diệp Bắc Minh quay đầu, hai mắt lóe lên ánh sáng sắc lạnh!  

 

Sau khi nhìn thấy là Sở Sở, sắc mặt của anh khẽ đọng lại: "Sở Sở cô nương?"  

 

Sở Sở lập tức giới thiệu: "Diệp Bắc Minh, đây là chị gái của tôi, Sở Vị Ương".  

 

"Chị của tôi nhất định có cách cứu con gái của anh!"  

 

Sở Vị Ương ngạo nghễ đứng đó, giọng nói như tiếng trời vang lên: "Ai nói chị muốn cứu con gái của anh ta?"  

 

"Chị!"  

 

Sở Sở nóng nảy!  

 

Diệp Bắc Minh trầm giọng nói: "Sở cô nương, nếu cô có thể cứu con gái của tôi, tôi bằng lòng trả bất cứ giá nào!"  

 

Sở Vị Ương sững sờ.  

 

Hiển nhiên cô ta không nghĩ tới Diệp Bắc Minh có thể nói ra lời này!  

Cô ta nở nụ cười xinh đẹp: "Diệp Bắc Minh, anh chắc chắn chứ?"  

 

 

"Chắc chắn!"  

 

 

Diệp Bắc Minh khẳng định gật đầu.  

 

 

"Được!"  

 

 

Sở Vị Ương đồng ý: "Tôi có ba điều kiện!"  

 

 

"Cô nói đi!"  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Mọi người đều lắc đầu.   Giọng điệu của Diệp Thanh Lam ngưng trọng: "Tình huống của Tôn Thiến cực kỳ tồi tệ!"   Diệp Bắc Minh biến sắc, nhanh chóng đi đến bên cạnh Tôn Thiến.   Anh cẩn thận kiểm tra một lượt, khẽ thở phào một hơi: "Mặc dù bị thương nặng, nhưng vẫn có thể hồi phục!"   "Chỉ cần có con ở đây, cô ấy sẽ không có nguy hiểm tính mạng!"   Quỷ Môn Thập Tam Châm rơi xuống, ổn định vết thương của Tôn Thiến!   Anh cho cô ta ăn thêm mấy viên đan dược!    AdvertisementHơi thở sự sống của Tôn Thiến dần ổn định lại!   "Tâm Nhi! Cháu sao vậy?"   Đột nhiên, âm thanh run rẩy của Tử Huyền vang lên.   Tạch!   Mọi người đồng loạt quay đầu!    AdvertisementDiệp Bắc Minh trực tiếp bước đến trước người Tử Huyền, cúi đầu nhìn xuống Diệp Tâm trong ngực cô ấy.   Sắc mặt biến đổi!   Chỉ thấy, thân thể gầy yếu của Diệp Tâm không ngừng run rẩy, trên người bao phủ một lớp ma khí!   Da thịt vốn trắng nõn cũng ám màu tím đen!   Đôi mắt Diệp Bắc Minh đỏ bừng: "Chuyện gì xảy ra vậy?"   Dạ Huyền nặng nề mở miệng: "Huyết mạch của Tâm Nhi phản tổ, vì để tránh phiền toái không cần thiết!"   "Lúc bố đưa con bé rời khỏi Ma Uyên, bố cùng với Tử Long đã phong ấn sức mạnh huyết mạch của cô bé!"   "Người của Thanh Vân Môn muốn huyết tế con bé, huyết mạch cảm nhận được Tâm Nhi gặp nguy hiểm đến tính mạng, nên đang phản phệ bản thể!"   Sắc mặt Diệp Bắc Minh rất khó coi: "Bố, nếu bị phản phệ sẽ thế nào?"   Dạ Huyền yên lặng!   Sau một lúc lâu ông ấy mới nói: "Sẽ chết!"   "Chỉ có xác suất cực nhỏ sẽ không chết, nhưng sẽ quên hết tất cả!"   "Cái gì!"   "Tâm Nhi còn nhỏ như thế, con bé mới có ba tuổi thôi!"   "Rốt cuộc con bé đã làm sai điều gì? Tại sao phải đối xử với con bé như vậy?"   Mấy người Diệp Thanh Lam, Lục Tuyết Kỳ, Khương Tử Cơ, Thiên Nhận Băng, Ly Nguyệt đều đỏ bừng mắt!   Diệp Bắc Minh không thể nào tiếp thu được tất cả: "Tiểu Tháp, Tiểu Tháp!"   Lúc này, tháp Càn Khôn Trấn Ngục chắc chắn sẽ có cách!   Tiếc rằng, trong đầu anh hoàn toàn yên tĩnh!   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục sớm đã rơi vào trạng thái ngủ say, không thể trả lời!   Đúng lúc này, hai bóng hình xinh đẹp chậm rãi đi tới.   "Người nào?"   Diệp Bắc Minh quay đầu, hai mắt lóe lên ánh sáng sắc lạnh!   Sau khi nhìn thấy là Sở Sở, sắc mặt của anh khẽ đọng lại: "Sở Sở cô nương?"   Sở Sở lập tức giới thiệu: "Diệp Bắc Minh, đây là chị gái của tôi, Sở Vị Ương".   "Chị của tôi nhất định có cách cứu con gái của anh!"   Sở Vị Ương ngạo nghễ đứng đó, giọng nói như tiếng trời vang lên: "Ai nói chị muốn cứu con gái của anh ta?"   "Chị!"   Sở Sở nóng nảy!   Diệp Bắc Minh trầm giọng nói: "Sở cô nương, nếu cô có thể cứu con gái của tôi, tôi bằng lòng trả bất cứ giá nào!"   Sở Vị Ương sững sờ.   Hiển nhiên cô ta không nghĩ tới Diệp Bắc Minh có thể nói ra lời này!  Cô ta nở nụ cười xinh đẹp: "Diệp Bắc Minh, anh chắc chắn chứ?"    "Chắc chắn!"    Diệp Bắc Minh khẳng định gật đầu.    "Được!"    Sở Vị Ương đồng ý: "Tôi có ba điều kiện!"    "Cô nói đi!"  

Chương 2960: Sở Sở nóng nảy!