Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2974: Phương Chính Hổ.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Đến cả Diệu Dục Môn cũng đều dám xông vào giết con gái của Vô Thủy Kiếm Hoàng, Vương Tử Yên!” “Nếu cứ tiếp tục như vậy, chẳng bao lâu nữa cậu ta có thể đạp lên đầu lên cổ nhà họ Phương chúng ta rồi!” Phương Cửu Lê cười khẩy: “Dựa theo tình hình sắp tới, đừng nói là đạp lên đầu lên cổ nhà họ Phương!” “Ông có tin cậu dám xông vào nhà họ Phương làm loạn không?” “Mẹ kiếp, cậu ta dám hả!” Phương Vô Đạo đập bàn, đôi mắt chợt lóe tia sáng lạnh: “Chỉ là một cư dân bản địa của một thế giới cấp thấp mà cũng có thể uy h**p chúng ta à?” “Tôi hối hận con mẹ nó rồi!” “Sớm biết vậy, lúc trước khi giết đám sư phụ vô dụng của cậu ta...” Năm ngón tay siết chặt, xương cốt va vào nhau kêu ken két: “Nên tiện tay b*p ch*t tên súc sinh đó luôn rồi!” Phương Cửu Lê không nhịn được bèn buông lời chế nhạo: “Ông phải có bản lĩnh b*p ch*t tên súc sinh kia mới được chứ, lần trước cậu ta phá hỏng lễ kết hôn của Nguyên Nhi ông đã nên b*p ch*t cậu ta rồi!” “Tiếc rằng, ông không làm được!” Ánh mắt Phương Vô Đạo đỏ bừng: “Phương Cửu Lê, ông có ý gì?” “Sao cứ luôn đề cao tên súc sinh ấy thế?” “Lẽ nào nhà họ Phương chúng ta lại sợ thằng chó đó hay sao?” “Chẳng lẽ không sợ chắc?” Phương Cửu Lê lạnh lùng nhìn Phương Vô Đạo: “Trên tay mỗi một người ở đây đều có một phần tin tức về cậu ta đấy!” “Cậu ta còn chưa tới ba mươi tuổi mà đã cảnh giới Chân Huyền rồi!” “Các người biết điều đó có nghĩa gì không? Chuyện này vô cùng hiếm gặp ở thế giới Tam Thiên, thậm chí còn không có!” “Hơn nữa, thủ đoạn của cậu ta lại vô cùng tàn nhẫn, chiến đấu vượt một lần mấy cảnh giới, thậm chí sức chiến đấu còn mạnh hơn đối thủ gấp mười lần!” “Lần trước ở buổi lễ kết hôn, cậu ta đã có thể giết cảnh giới Siêu Phàm ngay tức khắc!” “Khi ấy cậu ta còn đang ở cảnh giới Giới Vương, mà giờ đã tới cảnh giới Chân Huyền rồi!” “Phương Vô Đạo ông có chắc rằng mình giết cậu ta được không? Hả?” Đối diện với câu hỏi của Phương Cửu Lê. Phương Vô Đạo tắt lửa toàn tập. Ông ta buông lỏng nắm đấm đang siết chặt, bất lực xụi lơ trên ghế: “Vậy ông nói nên làm gì giờ?” “Lẽ nào chúng ta chỉ có thể ngồi chờ chết thôi sao?” Nghe vậy, biểu cảm của Phương Cửu Lê dần trở nên dữ tợn: “Chờ chết hả? Dù nhà chúng ta có chết cũng sẽ không chọn cách ngồi chờ chết đâu!” “Đại ca, ông nói nên làm gì?” Phương Cửu Lê nhìn sang chỗ khác. Trên ghế thái sư ở đó là một ông lão đầy uy nghiêm. Xoạt! Xoạt! Xoạt! Hơn mười cặp mắt còn lại cùng đổ dồn vào người ông lão kia. Đó là lão tổ nhà họ Phương, Phương Chính Hổ. Thực lực của ông ta là cảnh giới Tạo Hóa sơ kỳ và cũng là cảnh giới Tạo Hóa duy nhất của nhà họ Phương. Phương Chính Hổ từ tốn nói một câu: “Không vội!”
“Đến cả Diệu Dục Môn cũng đều dám xông vào giết con gái của Vô Thủy Kiếm Hoàng, Vương Tử Yên!”
“Nếu cứ tiếp tục như vậy, chẳng bao lâu nữa cậu ta có thể đạp lên đầu lên cổ nhà họ Phương chúng ta rồi!”
Phương Cửu Lê cười khẩy: “Dựa theo tình hình sắp tới, đừng nói là đạp lên đầu lên cổ nhà họ Phương!”
“Ông có tin cậu dám xông vào nhà họ Phương làm loạn không?”
“Mẹ kiếp, cậu ta dám hả!”
Phương Vô Đạo đập bàn, đôi mắt chợt lóe tia sáng lạnh: “Chỉ là một cư dân bản địa của một thế giới cấp thấp mà cũng có thể uy h**p chúng ta à?”
“Tôi hối hận con mẹ nó rồi!”
“Sớm biết vậy, lúc trước khi giết đám sư phụ vô dụng của cậu ta...”
Năm ngón tay siết chặt, xương cốt va vào nhau kêu ken két: “Nên tiện tay b*p ch*t tên súc sinh đó luôn rồi!”
Phương Cửu Lê không nhịn được bèn buông lời chế nhạo: “Ông phải có bản lĩnh b*p ch*t tên súc sinh kia mới được chứ, lần trước cậu ta phá hỏng lễ kết hôn của Nguyên Nhi ông đã nên b*p ch*t cậu ta rồi!”
“Tiếc rằng, ông không làm được!”
Ánh mắt Phương Vô Đạo đỏ bừng: “Phương Cửu Lê, ông có ý gì?”
“Sao cứ luôn đề cao tên súc sinh ấy thế?”
“Lẽ nào nhà họ Phương chúng ta lại sợ thằng chó đó hay sao?”
“Chẳng lẽ không sợ chắc?”
Phương Cửu Lê lạnh lùng nhìn Phương Vô Đạo: “Trên tay mỗi một người ở đây đều có một phần tin tức về cậu ta đấy!”
“Cậu ta còn chưa tới ba mươi tuổi mà đã cảnh giới Chân Huyền rồi!”
“Các người biết điều đó có nghĩa gì không? Chuyện này vô cùng hiếm gặp ở thế giới Tam Thiên, thậm chí còn không có!”
“Hơn nữa, thủ đoạn của cậu ta lại vô cùng tàn nhẫn, chiến đấu vượt một lần mấy cảnh giới, thậm chí sức chiến đấu còn mạnh hơn đối thủ gấp mười lần!”
“Lần trước ở buổi lễ kết hôn, cậu ta đã có thể giết cảnh giới Siêu Phàm ngay tức khắc!”
“Khi ấy cậu ta còn đang ở cảnh giới Giới Vương, mà giờ đã tới cảnh giới Chân Huyền rồi!”
“Phương Vô Đạo ông có chắc rằng mình giết cậu ta được không? Hả?”
Đối diện với câu hỏi của Phương Cửu Lê.
Phương Vô Đạo tắt lửa toàn tập.
Ông ta buông lỏng nắm đấm đang siết chặt, bất lực xụi lơ trên ghế: “Vậy ông nói nên làm gì giờ?”
“Lẽ nào chúng ta chỉ có thể ngồi chờ chết thôi sao?”
Nghe vậy, biểu cảm của Phương Cửu Lê dần trở nên dữ tợn: “Chờ chết hả? Dù nhà chúng ta có chết cũng sẽ không chọn cách ngồi chờ chết đâu!”
“Đại ca, ông nói nên làm gì?”
Phương Cửu Lê nhìn sang chỗ khác.
Trên ghế thái sư ở đó là một ông lão đầy uy nghiêm.
Xoạt! Xoạt! Xoạt!
Hơn mười cặp mắt còn lại cùng đổ dồn vào người ông lão kia.
Đó là lão tổ nhà họ Phương, Phương Chính Hổ.
Thực lực của ông ta là cảnh giới Tạo Hóa sơ kỳ và cũng là cảnh giới Tạo Hóa duy nhất của nhà họ Phương.
Phương Chính Hổ từ tốn nói một câu: “Không vội!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Đến cả Diệu Dục Môn cũng đều dám xông vào giết con gái của Vô Thủy Kiếm Hoàng, Vương Tử Yên!” “Nếu cứ tiếp tục như vậy, chẳng bao lâu nữa cậu ta có thể đạp lên đầu lên cổ nhà họ Phương chúng ta rồi!” Phương Cửu Lê cười khẩy: “Dựa theo tình hình sắp tới, đừng nói là đạp lên đầu lên cổ nhà họ Phương!” “Ông có tin cậu dám xông vào nhà họ Phương làm loạn không?” “Mẹ kiếp, cậu ta dám hả!” Phương Vô Đạo đập bàn, đôi mắt chợt lóe tia sáng lạnh: “Chỉ là một cư dân bản địa của một thế giới cấp thấp mà cũng có thể uy h**p chúng ta à?” “Tôi hối hận con mẹ nó rồi!” “Sớm biết vậy, lúc trước khi giết đám sư phụ vô dụng của cậu ta...” Năm ngón tay siết chặt, xương cốt va vào nhau kêu ken két: “Nên tiện tay b*p ch*t tên súc sinh đó luôn rồi!” Phương Cửu Lê không nhịn được bèn buông lời chế nhạo: “Ông phải có bản lĩnh b*p ch*t tên súc sinh kia mới được chứ, lần trước cậu ta phá hỏng lễ kết hôn của Nguyên Nhi ông đã nên b*p ch*t cậu ta rồi!” “Tiếc rằng, ông không làm được!” Ánh mắt Phương Vô Đạo đỏ bừng: “Phương Cửu Lê, ông có ý gì?” “Sao cứ luôn đề cao tên súc sinh ấy thế?” “Lẽ nào nhà họ Phương chúng ta lại sợ thằng chó đó hay sao?” “Chẳng lẽ không sợ chắc?” Phương Cửu Lê lạnh lùng nhìn Phương Vô Đạo: “Trên tay mỗi một người ở đây đều có một phần tin tức về cậu ta đấy!” “Cậu ta còn chưa tới ba mươi tuổi mà đã cảnh giới Chân Huyền rồi!” “Các người biết điều đó có nghĩa gì không? Chuyện này vô cùng hiếm gặp ở thế giới Tam Thiên, thậm chí còn không có!” “Hơn nữa, thủ đoạn của cậu ta lại vô cùng tàn nhẫn, chiến đấu vượt một lần mấy cảnh giới, thậm chí sức chiến đấu còn mạnh hơn đối thủ gấp mười lần!” “Lần trước ở buổi lễ kết hôn, cậu ta đã có thể giết cảnh giới Siêu Phàm ngay tức khắc!” “Khi ấy cậu ta còn đang ở cảnh giới Giới Vương, mà giờ đã tới cảnh giới Chân Huyền rồi!” “Phương Vô Đạo ông có chắc rằng mình giết cậu ta được không? Hả?” Đối diện với câu hỏi của Phương Cửu Lê. Phương Vô Đạo tắt lửa toàn tập. Ông ta buông lỏng nắm đấm đang siết chặt, bất lực xụi lơ trên ghế: “Vậy ông nói nên làm gì giờ?” “Lẽ nào chúng ta chỉ có thể ngồi chờ chết thôi sao?” Nghe vậy, biểu cảm của Phương Cửu Lê dần trở nên dữ tợn: “Chờ chết hả? Dù nhà chúng ta có chết cũng sẽ không chọn cách ngồi chờ chết đâu!” “Đại ca, ông nói nên làm gì?” Phương Cửu Lê nhìn sang chỗ khác. Trên ghế thái sư ở đó là một ông lão đầy uy nghiêm. Xoạt! Xoạt! Xoạt! Hơn mười cặp mắt còn lại cùng đổ dồn vào người ông lão kia. Đó là lão tổ nhà họ Phương, Phương Chính Hổ. Thực lực của ông ta là cảnh giới Tạo Hóa sơ kỳ và cũng là cảnh giới Tạo Hóa duy nhất của nhà họ Phương. Phương Chính Hổ từ tốn nói một câu: “Không vội!”