Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2977: “Ông thật ngu xuẩn,

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Phương Vô Đạo và Phương Cửu Lê rất không tình nguyện.   Dưới ánh mắt của Phương Chính Hổ, bọn họ quỳ xuống.   Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: “Chỉ có vậy thôi à?”   “Cậu Diệp à, cậu cứ yên tâm, lão phu chắc chắn sẽ khiến cậu vừa lòng!”   Ông ta vừa dứt lời, Phương Chính Hổ bước ra, nhấc chân rồi giẫm mạnh xuống.   Răng rắc.   Nháy mắt cả hai chân của bọn họ nát vụn.   “Á...”   Hai người kêu la đau thấu tận xương tủy, ứa mồ hôi lạnh cả người.   Phương Chính Hổ chắp tay: “Cậu Diệp thấy thế này đủ thành ý chưa ạ?”    AdvertisementDiệp Bắc Minh cười khẩy: “Tôi mất một trăm vị sư phụ, ông chỉ phế hai chân của bọn họ là đủ rồi à?”   Phương Chính Hổ sửng sốt, ánh mắt thoáng hiện sự ác độc.   Ông ta vươn bàn tay tới đan điền Phương Vô Đạo và Phương Cửu Lê.   Một đòn bóp nát.   Hai người họ đau co người, quỳ rạp xuống đất run rẩy như con chó chết.   “Ối!”   Tầng lớp cầm quyền của nhà họ Phương đều thầm kinh hãi.   Ác!   Quá ác độc!   Hai bọn họ chính là em trai ruột của Phương Chính Hổ.   Lúc này, giọng Phương Chính Hổ lại lần nữa vang lên: “Cậu Diệp, thành ý như này đủ chưa?”   Diệp Bắc Minh vẫn lắc đầu như cũ: “Chưa đủ!”   Phương Vô Đạo đỏ mắt gầm nhẹ: “Diệp Bắc Minh, hai bọn tôi đã phế rồi!”   “Cả đời này đều không thể tu võ lại lần nữa, cậu còn muốn thế nào mới chịu?”   Phương Cửu Lê nghiến răng nghiến lợi: “Diệp Bắc Minh, cậu đừng khinh người quá đáng!”   Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Tôi chỉ dùng thái độ các người đã từng đối xử với sư phụ tôi mà cư xử với các người thôi mà, sao các người lại tức đến thế?”   “Cậu!”   Trán Phương Vô Đạo và Phương Cửu Lê nổi gân xanh, trừng mắt nhìn Diệp Bắc Minh.   Bọn họ không thể nhẫn nại nữa.   Phương Chính Hổ nhướng mày: “Cậu Diệp, rốt cuộc cậu muốn gì?”   Diệp Bắc Minh mỉm cười đầy hàm ý: “Dừng, ông còn chưa hiểu à?”   “Tôi muốn tất cả người của nhà họ Phương, phải chết!”   “Cậu nói cái gì?”   Mắt Phương Chính Hổ đỏ bừng, tức điên người: “Diệp Bắc Minh, lão phu tự tay phế hai đứa em trai của mình rồi!”   “Thế mà cậu còn không chịu buông tha cho nhà họ Phương chúng tôi sao?”   “Ha ha ha ha ha!”  Diệp Bắc Minh chế nhạo nói: “Tôi giết bố mẹ ông rồi diệt cả họ nhà ông, khi đó ông sẽ bỏ qua cho tôi ư?”    “Ông thật ngu xuẩn, vì sao ông cho rằng tôi sẽ buông tha cho ông chứ?”    “Cảm giác tự tay phế hai thằng em trai của mình thế nào?”    “Khốn nạn!”    Phương Chính Hổ quát to, ông ta sắp phát điên tới nơi rồi.    Ầm ầm.   

 

 Phương Vô Đạo và Phương Cửu Lê rất không tình nguyện.  

 

Dưới ánh mắt của Phương Chính Hổ, bọn họ quỳ xuống.  

 

Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: “Chỉ có vậy thôi à?”  

 

“Cậu Diệp à, cậu cứ yên tâm, lão phu chắc chắn sẽ khiến cậu vừa lòng!”  

 

Ông ta vừa dứt lời, Phương Chính Hổ bước ra, nhấc chân rồi giẫm mạnh xuống.  

 

Răng rắc.  

 

Nháy mắt cả hai chân của bọn họ nát vụn.  

 

“Á...”  

 

Hai người kêu la đau thấu tận xương tủy, ứa mồ hôi lạnh cả người.  

 

Phương Chính Hổ chắp tay: “Cậu Diệp thấy thế này đủ thành ý chưa ạ?”  

  Advertisement

Diệp Bắc Minh cười khẩy: “Tôi mất một trăm vị sư phụ, ông chỉ phế hai chân của bọn họ là đủ rồi à?”  

 

Phương Chính Hổ sửng sốt, ánh mắt thoáng hiện sự ác độc.  

 

Ông ta vươn bàn tay tới đan điền Phương Vô Đạo và Phương Cửu Lê.  

 

Một đòn bóp nát.  

 

Hai người họ đau co người, quỳ rạp xuống đất run rẩy như con chó chết.  

 

“Ối!”  

 

Tầng lớp cầm quyền của nhà họ Phương đều thầm kinh hãi.  

 

Ác!  

 

Quá ác độc!  

 

Hai bọn họ chính là em trai ruột của Phương Chính Hổ.  

 

Lúc này, giọng Phương Chính Hổ lại lần nữa vang lên: “Cậu Diệp, thành ý như này đủ chưa?”  

 

Diệp Bắc Minh vẫn lắc đầu như cũ: “Chưa đủ!”  

 

Phương Vô Đạo đỏ mắt gầm nhẹ: “Diệp Bắc Minh, hai bọn tôi đã phế rồi!”  

 

“Cả đời này đều không thể tu võ lại lần nữa, cậu còn muốn thế nào mới chịu?”  

 

Phương Cửu Lê nghiến răng nghiến lợi: “Diệp Bắc Minh, cậu đừng khinh người quá đáng!”  

 

Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Tôi chỉ dùng thái độ các người đã từng đối xử với sư phụ tôi mà cư xử với các người thôi mà, sao các người lại tức đến thế?”  

 

“Cậu!”  

 

Trán Phương Vô Đạo và Phương Cửu Lê nổi gân xanh, trừng mắt nhìn Diệp Bắc Minh.  

 

Bọn họ không thể nhẫn nại nữa.  

 

Phương Chính Hổ nhướng mày: “Cậu Diệp, rốt cuộc cậu muốn gì?”  

 

Diệp Bắc Minh mỉm cười đầy hàm ý: “Dừng, ông còn chưa hiểu à?”  

 

“Tôi muốn tất cả người của nhà họ Phương, phải chết!”  

 

“Cậu nói cái gì?”  

 

Mắt Phương Chính Hổ đỏ bừng, tức điên người: “Diệp Bắc Minh, lão phu tự tay phế hai đứa em trai của mình rồi!”  

 

“Thế mà cậu còn không chịu buông tha cho nhà họ Phương chúng tôi sao?”  

 

“Ha ha ha ha ha!”  

Diệp Bắc Minh chế nhạo nói: “Tôi giết bố mẹ ông rồi diệt cả họ nhà ông, khi đó ông sẽ bỏ qua cho tôi ư?”  

 

 

“Ông thật ngu xuẩn, vì sao ông cho rằng tôi sẽ buông tha cho ông chứ?”  

 

 

“Cảm giác tự tay phế hai thằng em trai của mình thế nào?”  

 

 

“Khốn nạn!”  

 

 

Phương Chính Hổ quát to, ông ta sắp phát điên tới nơi rồi.  

 

 

Ầm ầm.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Phương Vô Đạo và Phương Cửu Lê rất không tình nguyện.   Dưới ánh mắt của Phương Chính Hổ, bọn họ quỳ xuống.   Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: “Chỉ có vậy thôi à?”   “Cậu Diệp à, cậu cứ yên tâm, lão phu chắc chắn sẽ khiến cậu vừa lòng!”   Ông ta vừa dứt lời, Phương Chính Hổ bước ra, nhấc chân rồi giẫm mạnh xuống.   Răng rắc.   Nháy mắt cả hai chân của bọn họ nát vụn.   “Á...”   Hai người kêu la đau thấu tận xương tủy, ứa mồ hôi lạnh cả người.   Phương Chính Hổ chắp tay: “Cậu Diệp thấy thế này đủ thành ý chưa ạ?”    AdvertisementDiệp Bắc Minh cười khẩy: “Tôi mất một trăm vị sư phụ, ông chỉ phế hai chân của bọn họ là đủ rồi à?”   Phương Chính Hổ sửng sốt, ánh mắt thoáng hiện sự ác độc.   Ông ta vươn bàn tay tới đan điền Phương Vô Đạo và Phương Cửu Lê.   Một đòn bóp nát.   Hai người họ đau co người, quỳ rạp xuống đất run rẩy như con chó chết.   “Ối!”   Tầng lớp cầm quyền của nhà họ Phương đều thầm kinh hãi.   Ác!   Quá ác độc!   Hai bọn họ chính là em trai ruột của Phương Chính Hổ.   Lúc này, giọng Phương Chính Hổ lại lần nữa vang lên: “Cậu Diệp, thành ý như này đủ chưa?”   Diệp Bắc Minh vẫn lắc đầu như cũ: “Chưa đủ!”   Phương Vô Đạo đỏ mắt gầm nhẹ: “Diệp Bắc Minh, hai bọn tôi đã phế rồi!”   “Cả đời này đều không thể tu võ lại lần nữa, cậu còn muốn thế nào mới chịu?”   Phương Cửu Lê nghiến răng nghiến lợi: “Diệp Bắc Minh, cậu đừng khinh người quá đáng!”   Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Tôi chỉ dùng thái độ các người đã từng đối xử với sư phụ tôi mà cư xử với các người thôi mà, sao các người lại tức đến thế?”   “Cậu!”   Trán Phương Vô Đạo và Phương Cửu Lê nổi gân xanh, trừng mắt nhìn Diệp Bắc Minh.   Bọn họ không thể nhẫn nại nữa.   Phương Chính Hổ nhướng mày: “Cậu Diệp, rốt cuộc cậu muốn gì?”   Diệp Bắc Minh mỉm cười đầy hàm ý: “Dừng, ông còn chưa hiểu à?”   “Tôi muốn tất cả người của nhà họ Phương, phải chết!”   “Cậu nói cái gì?”   Mắt Phương Chính Hổ đỏ bừng, tức điên người: “Diệp Bắc Minh, lão phu tự tay phế hai đứa em trai của mình rồi!”   “Thế mà cậu còn không chịu buông tha cho nhà họ Phương chúng tôi sao?”   “Ha ha ha ha ha!”  Diệp Bắc Minh chế nhạo nói: “Tôi giết bố mẹ ông rồi diệt cả họ nhà ông, khi đó ông sẽ bỏ qua cho tôi ư?”    “Ông thật ngu xuẩn, vì sao ông cho rằng tôi sẽ buông tha cho ông chứ?”    “Cảm giác tự tay phế hai thằng em trai của mình thế nào?”    “Khốn nạn!”    Phương Chính Hổ quát to, ông ta sắp phát điên tới nơi rồi.    Ầm ầm.   

Chương 2977: “Ông thật ngu xuẩn,