Cảnh về đêm của thủ đô được miêu tả bằng hai chữ tuyệt đẹp. Các khu phố ngập tràn trong ánh sáng lung linh của các ngọn đèn đầy màu sắc, dòng người đi lại đông đúc trên các con đường. Nơi đây quy tụ các nhân vật giàu có và đầy quyền lực nhất đất nước H Câu lạc bộ tổ chức tiệc đêm, nơi đỗ xe đã đầy từ lâu. Đèn trang trí thắp sáng cây cối xung quanh câu lạc bộ như những chấm nhỏ lấp lánh nơi chân trời. Nằm giữa trung tâm thủ đô ồn ào, tấp nập nhưng câu lạc bộ lại rất yên tĩnh không hề bị ảnh hưởng giữa dòng người ngoài kìa khiến người ta phải tán thưởng về ý tưởng của người xây dựng lên nơi này. Ở đây rất hạn chế hội viên. Vì vậy, người tới dự tiệc đêm nay không giàu thì cũng quý. Cũng phải thôi, tiệc tối hôm nay ra mắt vị công tử nhà họ Trương mới đi du học Mỹ về, người mà tương lai sẽ kế thừa tập đoàn họ Trương có giá trị hàng trăm triệu tỷ đồng kia. Hơn tám giờ tối, một chiếc xe MPV màu tối sang trọng chậm rãi chạy vào câu lạc bộ rồi ngừng lại. Nhân viên thấy vậy liền tiến lên chào…
Chương 6-2: Ngoại truyện đặc biệt ngày noel (1)
May Mắn Hai Ta Không Buông BỏTác giả: Tuyết Ngọc LinhTruyện Đam MỹCảnh về đêm của thủ đô được miêu tả bằng hai chữ tuyệt đẹp. Các khu phố ngập tràn trong ánh sáng lung linh của các ngọn đèn đầy màu sắc, dòng người đi lại đông đúc trên các con đường. Nơi đây quy tụ các nhân vật giàu có và đầy quyền lực nhất đất nước H Câu lạc bộ tổ chức tiệc đêm, nơi đỗ xe đã đầy từ lâu. Đèn trang trí thắp sáng cây cối xung quanh câu lạc bộ như những chấm nhỏ lấp lánh nơi chân trời. Nằm giữa trung tâm thủ đô ồn ào, tấp nập nhưng câu lạc bộ lại rất yên tĩnh không hề bị ảnh hưởng giữa dòng người ngoài kìa khiến người ta phải tán thưởng về ý tưởng của người xây dựng lên nơi này. Ở đây rất hạn chế hội viên. Vì vậy, người tới dự tiệc đêm nay không giàu thì cũng quý. Cũng phải thôi, tiệc tối hôm nay ra mắt vị công tử nhà họ Trương mới đi du học Mỹ về, người mà tương lai sẽ kế thừa tập đoàn họ Trương có giá trị hàng trăm triệu tỷ đồng kia. Hơn tám giờ tối, một chiếc xe MPV màu tối sang trọng chậm rãi chạy vào câu lạc bộ rồi ngừng lại. Nhân viên thấy vậy liền tiến lên chào… Còn phố được trang hoàng rực rỡ với đủ sắc màu. Cây thông, tuần lộc, bông tuyết được trang trí xung quanh... Nơi nơi đều vang lên những bài hát mừng Giáng sinh quen thuộc. Dòng người đông đúc trên lẻo đường, kẻ mua người bán, các đôi tình nhân tay trong tay bên nhau, nhiều cha mẹ giắc con cái mình đi chơi đêm noel. Không khí của giáng sinh đang tràn ngập cả khu phố. Giữa dòng người ngoài kia Trương Nhiên chẳng cảm nhận được tí gì về đêm giáng sinh cả. Hắn chỉ thấy mình thật là cô độc giữa nơi đất khách quê người. Cũng đã mấy tháng hắn đến đất nước này, nhưng chưa bao giờ hắn cảm thấy nhớ nhà như bây giờ. Cái cảm giác cô độc bao trùm lấy hắn.Mộ Lâm nhớ về quá khứ khi hắn con nhỏ. Lúc đó hắn cũng chỉ là một đứa trẻ con. Ngày giáng sinh mẹ sẽ chuyển bị một bàn đồ ăn thơm ngon, bố sẽ mua cho hắn một món quà, đó là những ngày hạnh phúc nhật trong thời thơ ấu của hắn.Nhìn về đám đông hắn thấy bóng hình quen thuộc rất giống với Trương Nhiên. Lại nhìn kĩ thêm lần nữa thì quả thật đó là Trương Nhiên. Anh đang ngôi ở quán cafe đối diện với một người đàn ông xa lạ . Người đàn ông đó cũng khá đẹp nhưng đẹp theo kiểu u buồn,thành nhã, cao khiết và mang trong mình một hơi thở của loại dòng dõi thế gia thời xưa khiến người ta không thể khình nhờn. Hình ảnh đó làm cho hắn không thoải mái. Tại sao không thoải mãi hắn cũng không biết nữa. Có lẽ là do hắn nghĩ ngoài hắn ra thì anh không có người bạn nào.Nên nhìn anh với một người đàn ông khác nói chuyện với nhau khiến hắn khó chịu. Chắc chắn là vậy rồi.Bước nhanh vào quán cafe, tìm vị trí gần chỗ ngồi của anh. Hắn cố nắng tai nghe cuộc nói chuyện của hai người. Loáng thoáng hắn nghe được mấy câu: " chú rất nhớ anh ", " anh không chịu tha thứ cho em sao " cái gì mà " hai ta không thể như trước ". Nói chung hắn chả hiểu cái mô tê gì cả. Bống chốc Trương Nhiên nhìn về phía hắn khiến hắn giật hết cả mình. Tình cảnh này giống như bà vợ ghen tuông đi theo dõi ông chồng rồi bị chồng phát hiện nên chột dạ. Phi phi hắn nghĩ bậy gì vậy. Trương Nhiên cũng không phải ông chồng và hắn cũng không là bà vợ ghen tuông đâu.Trước cái nhìn chằm chằm đầy tính uy h**p của Trương Nhiên, tên tiểu nhân trong lòng hắn sợ hãi kêu gào nên . Với dâm uy của anh hắn bước từng bước tới bàn anh, cười mỉm chào hỏi." Trương Nhiên, cậu cũng uống cafe ở đây à "." Mình cũng vừa đi vào quán không biết có thể ngồi cùng bàn không, bàn kín hết rồi, mình không có chỗ ngồi ". Vừa giả vờ đáng thương, vừa giải thích cho bản thân. Hắn đúng là thông minh đảm bảo anh cũng không thể soi mói hắn được điều gì. Tên tiểu nhân trong lòng hắn đang vui sướng khi thoát được cửa ải.Tg: Chúc mọi người giáng sinh vui vẻ. Đây là món quà mình tặng mọi người. Merry Christmas.
Còn phố được trang hoàng rực rỡ với đủ sắc màu. Cây thông, tuần lộc, bông tuyết được trang trí xung quanh... Nơi nơi đều vang lên những bài hát mừng Giáng sinh quen thuộc.
Dòng người đông đúc trên lẻo đường, kẻ mua người bán, các đôi tình nhân tay trong tay bên nhau, nhiều cha mẹ giắc con cái mình đi chơi đêm noel. Không khí của giáng sinh đang tràn ngập cả khu phố. Giữa dòng người ngoài kia Trương Nhiên chẳng cảm nhận được tí gì về đêm giáng sinh cả. Hắn chỉ thấy mình thật là cô độc giữa nơi đất khách quê người. Cũng đã mấy tháng hắn đến đất nước này, nhưng chưa bao giờ hắn cảm thấy nhớ nhà như bây giờ. Cái cảm giác cô độc bao trùm lấy hắn.
Mộ Lâm nhớ về quá khứ khi hắn con nhỏ. Lúc đó hắn cũng chỉ là một đứa trẻ con. Ngày giáng sinh mẹ sẽ chuyển bị một bàn đồ ăn thơm ngon, bố sẽ mua cho hắn một món quà, đó là những ngày hạnh phúc nhật trong thời thơ ấu của hắn.
Nhìn về đám đông hắn thấy bóng hình quen thuộc rất giống với Trương Nhiên. Lại nhìn kĩ thêm lần nữa thì quả thật đó là Trương Nhiên. Anh đang ngôi ở quán cafe đối diện với một người đàn ông xa lạ . Người đàn ông đó cũng khá đẹp nhưng đẹp theo kiểu u buồn,thành nhã, cao khiết và mang trong mình một hơi thở của loại dòng dõi thế gia thời xưa khiến người ta không thể khình nhờn. Hình ảnh đó làm cho hắn không thoải mái. Tại sao không thoải mãi hắn cũng không biết nữa. Có lẽ là do hắn nghĩ ngoài hắn ra thì anh không có người bạn nào.Nên nhìn anh với một người đàn ông khác nói chuyện với nhau khiến hắn khó chịu. Chắc chắn là vậy rồi.
Bước nhanh vào quán cafe, tìm vị trí gần chỗ ngồi của anh. Hắn cố nắng tai nghe cuộc nói chuyện của hai người. Loáng thoáng hắn nghe được mấy câu: " chú rất nhớ anh ", " anh không chịu tha thứ cho em sao " cái gì mà " hai ta không thể như trước ". Nói chung hắn chả hiểu cái mô tê gì cả. Bống chốc Trương Nhiên nhìn về phía hắn khiến hắn giật hết cả mình. Tình cảnh này giống như bà vợ ghen tuông đi theo dõi ông chồng rồi bị chồng phát hiện nên chột dạ. Phi phi hắn nghĩ bậy gì vậy. Trương Nhiên cũng không phải ông chồng và hắn cũng không là bà vợ ghen tuông đâu.
Trước cái nhìn chằm chằm đầy tính uy h**p của Trương Nhiên, tên tiểu nhân trong lòng hắn sợ hãi kêu gào nên . Với dâm uy của anh hắn bước từng bước tới bàn anh, cười mỉm chào hỏi.
" Trương Nhiên, cậu cũng uống cafe ở đây à ".
" Mình cũng vừa đi vào quán không biết có thể ngồi cùng bàn không, bàn kín hết rồi, mình không có chỗ ngồi ". Vừa giả vờ đáng thương, vừa giải thích cho bản thân. Hắn đúng là thông minh đảm bảo anh cũng không thể soi mói hắn được điều gì. Tên tiểu nhân trong lòng hắn đang vui sướng khi thoát được cửa ải.
Tg: Chúc mọi người giáng sinh vui vẻ. Đây là món quà mình tặng mọi người. Merry Christmas.
May Mắn Hai Ta Không Buông BỏTác giả: Tuyết Ngọc LinhTruyện Đam MỹCảnh về đêm của thủ đô được miêu tả bằng hai chữ tuyệt đẹp. Các khu phố ngập tràn trong ánh sáng lung linh của các ngọn đèn đầy màu sắc, dòng người đi lại đông đúc trên các con đường. Nơi đây quy tụ các nhân vật giàu có và đầy quyền lực nhất đất nước H Câu lạc bộ tổ chức tiệc đêm, nơi đỗ xe đã đầy từ lâu. Đèn trang trí thắp sáng cây cối xung quanh câu lạc bộ như những chấm nhỏ lấp lánh nơi chân trời. Nằm giữa trung tâm thủ đô ồn ào, tấp nập nhưng câu lạc bộ lại rất yên tĩnh không hề bị ảnh hưởng giữa dòng người ngoài kìa khiến người ta phải tán thưởng về ý tưởng của người xây dựng lên nơi này. Ở đây rất hạn chế hội viên. Vì vậy, người tới dự tiệc đêm nay không giàu thì cũng quý. Cũng phải thôi, tiệc tối hôm nay ra mắt vị công tử nhà họ Trương mới đi du học Mỹ về, người mà tương lai sẽ kế thừa tập đoàn họ Trương có giá trị hàng trăm triệu tỷ đồng kia. Hơn tám giờ tối, một chiếc xe MPV màu tối sang trọng chậm rãi chạy vào câu lạc bộ rồi ngừng lại. Nhân viên thấy vậy liền tiến lên chào… Còn phố được trang hoàng rực rỡ với đủ sắc màu. Cây thông, tuần lộc, bông tuyết được trang trí xung quanh... Nơi nơi đều vang lên những bài hát mừng Giáng sinh quen thuộc. Dòng người đông đúc trên lẻo đường, kẻ mua người bán, các đôi tình nhân tay trong tay bên nhau, nhiều cha mẹ giắc con cái mình đi chơi đêm noel. Không khí của giáng sinh đang tràn ngập cả khu phố. Giữa dòng người ngoài kia Trương Nhiên chẳng cảm nhận được tí gì về đêm giáng sinh cả. Hắn chỉ thấy mình thật là cô độc giữa nơi đất khách quê người. Cũng đã mấy tháng hắn đến đất nước này, nhưng chưa bao giờ hắn cảm thấy nhớ nhà như bây giờ. Cái cảm giác cô độc bao trùm lấy hắn.Mộ Lâm nhớ về quá khứ khi hắn con nhỏ. Lúc đó hắn cũng chỉ là một đứa trẻ con. Ngày giáng sinh mẹ sẽ chuyển bị một bàn đồ ăn thơm ngon, bố sẽ mua cho hắn một món quà, đó là những ngày hạnh phúc nhật trong thời thơ ấu của hắn.Nhìn về đám đông hắn thấy bóng hình quen thuộc rất giống với Trương Nhiên. Lại nhìn kĩ thêm lần nữa thì quả thật đó là Trương Nhiên. Anh đang ngôi ở quán cafe đối diện với một người đàn ông xa lạ . Người đàn ông đó cũng khá đẹp nhưng đẹp theo kiểu u buồn,thành nhã, cao khiết và mang trong mình một hơi thở của loại dòng dõi thế gia thời xưa khiến người ta không thể khình nhờn. Hình ảnh đó làm cho hắn không thoải mái. Tại sao không thoải mãi hắn cũng không biết nữa. Có lẽ là do hắn nghĩ ngoài hắn ra thì anh không có người bạn nào.Nên nhìn anh với một người đàn ông khác nói chuyện với nhau khiến hắn khó chịu. Chắc chắn là vậy rồi.Bước nhanh vào quán cafe, tìm vị trí gần chỗ ngồi của anh. Hắn cố nắng tai nghe cuộc nói chuyện của hai người. Loáng thoáng hắn nghe được mấy câu: " chú rất nhớ anh ", " anh không chịu tha thứ cho em sao " cái gì mà " hai ta không thể như trước ". Nói chung hắn chả hiểu cái mô tê gì cả. Bống chốc Trương Nhiên nhìn về phía hắn khiến hắn giật hết cả mình. Tình cảnh này giống như bà vợ ghen tuông đi theo dõi ông chồng rồi bị chồng phát hiện nên chột dạ. Phi phi hắn nghĩ bậy gì vậy. Trương Nhiên cũng không phải ông chồng và hắn cũng không là bà vợ ghen tuông đâu.Trước cái nhìn chằm chằm đầy tính uy h**p của Trương Nhiên, tên tiểu nhân trong lòng hắn sợ hãi kêu gào nên . Với dâm uy của anh hắn bước từng bước tới bàn anh, cười mỉm chào hỏi." Trương Nhiên, cậu cũng uống cafe ở đây à "." Mình cũng vừa đi vào quán không biết có thể ngồi cùng bàn không, bàn kín hết rồi, mình không có chỗ ngồi ". Vừa giả vờ đáng thương, vừa giải thích cho bản thân. Hắn đúng là thông minh đảm bảo anh cũng không thể soi mói hắn được điều gì. Tên tiểu nhân trong lòng hắn đang vui sướng khi thoát được cửa ải.Tg: Chúc mọi người giáng sinh vui vẻ. Đây là món quà mình tặng mọi người. Merry Christmas.