Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2999: “Ăn nó đi!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cánh môi đỏ không có chút màu máu nào, đôi mắt hơi sưng đỏ, nhìn thôi đã thấy thương yêu.    Chẳng trách cánh đàn ông lại không chịu nổi!   Diệp Bắc Minh nheo mắt: “Thánh nữ Thanh Vân Môn ư? Cảnh giới Siêu Phàm đỉnh phong!”   “Không ngờ cô ta còn mạnh hơn cả Trần Vô Diễn, chẳng trách lại xếp hạng chín!”   Anh nhìn Mộ Dung Tình, quan sát cô ta từ trên xuống dưới.   Tô Tử Lăng hơi giận: “Đàn ông toàn những kẻ chẳng ra gì!”    AdvertisementDiệp Bắc Minh vẫn còn đang ôm cô ta, vậy mà lại dám nhìn người đẹp khác không chút kiêng dè!   Mặc dù cô ta cũng không thích Diệp Bắc Minh nhưng không hiểu sao cô ta lại ghen!   Đúng lúc này.   “Hạng tám Thiên Bảng đến!”   Vừa dứt lời, mười mấy người tu võ ngồi ở cửa đại điện lập tức kêu lên thảm thiết rồi nằm vật ra đất, miệng sùi bọt mép!   Trúng độc!   “Xảy ra chuyện gì vậy?”   Mọi người giật mình!   Một giây sau.   “Khụ khụ khụ...”, một ông lão vừa ho khan vừa đi vào trong đại điện.   Ngay khi nhìn thấy ông lão, mọi người đều giật mình đứng bật dậy, bước lùi lại như thể trốn tránh dịch bệnh!   “Ông lão Thiên Độc!”   Vèo!   Mọi người đều nhìn chằm chằm ông lão Thiên Độc ốm yếu bằng ánh mắt kiêng dè, sợ hãi!   Chỉ riêng Diệp Bắc Minh là nhìn cô gái đi bên cạnh ông ta!   Tam sư tỷ, Tiểu Độc Tiên!   Năm ngón tay đang ôm lấy bờ eo thon của Tô Tử Lăng siết chặt lại!   “Ối... Đau!”   Tô Tử Lăng kêu lên một tiếng, bờ eo thon bị hằn một vệt tím bầm.   Diệp Bắc Minh dường như không nghe thấy, mắt lóe lên lửa giận!   “Là Tam sư tỷ!”   Ba người Vương Như Yên, hoàng hậu Hồng Đào, Chu Lạc Ly giật mình la lên!   Tiểu Độc Tiên ngẩng đầu, đôi mắt đẹp ánh lên sự ngạc nhiên.   Ông lão Thiên Độc bình tĩnh nói: “Tiên Nhi, đừng quên con đã hứa với vi sư những gì”.   “Nếu con dám có ý đồ bất trung thì liệu những người con quen có chịu nổi độc của vi sư không?”   Tiểu Độc Tiên cắn môi, cúi đầu: “Thưa sư phụ, con biết rồi!”   “Biết rồi thì tốt!”   Ông lão Thiên Độc toét miệng cười một tiếng.   Hai người đi tới vị trí hạng tám của Thiên Bảng, ngồi xuống!   “Ôi...”   Khuôn mặt xinh đẹp của Tô Tử Lăng tái mét lại, giữa trán chuyển sang màu đen!  Ông lão Thiên Độc chỉ ngồi bên cạnh thôi mà Tô Tử Lăng đã bị trúng độc rồi!    Mộ Dung Tình ngồi giữa hai người thì lại không hề có chút dấu hiệu nào cho thấy cô ta đã bị trúng độc.    Nháy mắt.    Cơ thể Tô Tử Lăng mềm nhũn ra, phải tựa vào người Diệp Bắc Minh mới không ngã xuống!    Diệp Bắc Minh nhướng mày, lấy ra một viên đan dược: “Ăn nó đi!”    Ngay khi ăn viên đan dược này vào, Tô Tử Lăng lập tức tỉnh táo lại!   

Cánh môi đỏ không có chút màu máu nào, đôi mắt hơi sưng đỏ, nhìn thôi đã thấy thương yêu.  

 

 

Chẳng trách cánh đàn ông lại không chịu nổi!  

 

Diệp Bắc Minh nheo mắt: “Thánh nữ Thanh Vân Môn ư? Cảnh giới Siêu Phàm đỉnh phong!”  

 

“Không ngờ cô ta còn mạnh hơn cả Trần Vô Diễn, chẳng trách lại xếp hạng chín!”  

 

Anh nhìn Mộ Dung Tình, quan sát cô ta từ trên xuống dưới.  

 

Tô Tử Lăng hơi giận: “Đàn ông toàn những kẻ chẳng ra gì!”  

  Advertisement

Diệp Bắc Minh vẫn còn đang ôm cô ta, vậy mà lại dám nhìn người đẹp khác không chút kiêng dè!  

 

Mặc dù cô ta cũng không thích Diệp Bắc Minh nhưng không hiểu sao cô ta lại ghen!  

 

Đúng lúc này.  

 

“Hạng tám Thiên Bảng đến!”  

 

Vừa dứt lời, mười mấy người tu võ ngồi ở cửa đại điện lập tức kêu lên thảm thiết rồi nằm vật ra đất, miệng sùi bọt mép!  

 

Trúng độc!  

 

“Xảy ra chuyện gì vậy?”  

 

Mọi người giật mình!  

 

Một giây sau.  

 

“Khụ khụ khụ...”, một ông lão vừa ho khan vừa đi vào trong đại điện.  

 

Ngay khi nhìn thấy ông lão, mọi người đều giật mình đứng bật dậy, bước lùi lại như thể trốn tránh dịch bệnh!  

 

“Ông lão Thiên Độc!”  

 

Vèo!  

 

Mọi người đều nhìn chằm chằm ông lão Thiên Độc ốm yếu bằng ánh mắt kiêng dè, sợ hãi!  

 

Chỉ riêng Diệp Bắc Minh là nhìn cô gái đi bên cạnh ông ta!  

 

Tam sư tỷ, Tiểu Độc Tiên!  

 

Năm ngón tay đang ôm lấy bờ eo thon của Tô Tử Lăng siết chặt lại!  

 

“Ối... Đau!”  

 

Tô Tử Lăng kêu lên một tiếng, bờ eo thon bị hằn một vệt tím bầm.  

 

Diệp Bắc Minh dường như không nghe thấy, mắt lóe lên lửa giận!  

 

“Là Tam sư tỷ!”  

 

Ba người Vương Như Yên, hoàng hậu Hồng Đào, Chu Lạc Ly giật mình la lên!  

 

Tiểu Độc Tiên ngẩng đầu, đôi mắt đẹp ánh lên sự ngạc nhiên.  

 

Ông lão Thiên Độc bình tĩnh nói: “Tiên Nhi, đừng quên con đã hứa với vi sư những gì”.  

 

“Nếu con dám có ý đồ bất trung thì liệu những người con quen có chịu nổi độc của vi sư không?”  

 

Tiểu Độc Tiên cắn môi, cúi đầu: “Thưa sư phụ, con biết rồi!”  

 

“Biết rồi thì tốt!”  

 

Ông lão Thiên Độc toét miệng cười một tiếng.  

 

Hai người đi tới vị trí hạng tám của Thiên Bảng, ngồi xuống!  

 

“Ôi...”  

 

Khuôn mặt xinh đẹp của Tô Tử Lăng tái mét lại, giữa trán chuyển sang màu đen!  

Ông lão Thiên Độc chỉ ngồi bên cạnh thôi mà Tô Tử Lăng đã bị trúng độc rồi!  

 

 

Mộ Dung Tình ngồi giữa hai người thì lại không hề có chút dấu hiệu nào cho thấy cô ta đã bị trúng độc.  

 

 

Nháy mắt.  

 

 

Cơ thể Tô Tử Lăng mềm nhũn ra, phải tựa vào người Diệp Bắc Minh mới không ngã xuống!  

 

 

Diệp Bắc Minh nhướng mày, lấy ra một viên đan dược: “Ăn nó đi!”  

 

 

Ngay khi ăn viên đan dược này vào, Tô Tử Lăng lập tức tỉnh táo lại!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cánh môi đỏ không có chút màu máu nào, đôi mắt hơi sưng đỏ, nhìn thôi đã thấy thương yêu.    Chẳng trách cánh đàn ông lại không chịu nổi!   Diệp Bắc Minh nheo mắt: “Thánh nữ Thanh Vân Môn ư? Cảnh giới Siêu Phàm đỉnh phong!”   “Không ngờ cô ta còn mạnh hơn cả Trần Vô Diễn, chẳng trách lại xếp hạng chín!”   Anh nhìn Mộ Dung Tình, quan sát cô ta từ trên xuống dưới.   Tô Tử Lăng hơi giận: “Đàn ông toàn những kẻ chẳng ra gì!”    AdvertisementDiệp Bắc Minh vẫn còn đang ôm cô ta, vậy mà lại dám nhìn người đẹp khác không chút kiêng dè!   Mặc dù cô ta cũng không thích Diệp Bắc Minh nhưng không hiểu sao cô ta lại ghen!   Đúng lúc này.   “Hạng tám Thiên Bảng đến!”   Vừa dứt lời, mười mấy người tu võ ngồi ở cửa đại điện lập tức kêu lên thảm thiết rồi nằm vật ra đất, miệng sùi bọt mép!   Trúng độc!   “Xảy ra chuyện gì vậy?”   Mọi người giật mình!   Một giây sau.   “Khụ khụ khụ...”, một ông lão vừa ho khan vừa đi vào trong đại điện.   Ngay khi nhìn thấy ông lão, mọi người đều giật mình đứng bật dậy, bước lùi lại như thể trốn tránh dịch bệnh!   “Ông lão Thiên Độc!”   Vèo!   Mọi người đều nhìn chằm chằm ông lão Thiên Độc ốm yếu bằng ánh mắt kiêng dè, sợ hãi!   Chỉ riêng Diệp Bắc Minh là nhìn cô gái đi bên cạnh ông ta!   Tam sư tỷ, Tiểu Độc Tiên!   Năm ngón tay đang ôm lấy bờ eo thon của Tô Tử Lăng siết chặt lại!   “Ối... Đau!”   Tô Tử Lăng kêu lên một tiếng, bờ eo thon bị hằn một vệt tím bầm.   Diệp Bắc Minh dường như không nghe thấy, mắt lóe lên lửa giận!   “Là Tam sư tỷ!”   Ba người Vương Như Yên, hoàng hậu Hồng Đào, Chu Lạc Ly giật mình la lên!   Tiểu Độc Tiên ngẩng đầu, đôi mắt đẹp ánh lên sự ngạc nhiên.   Ông lão Thiên Độc bình tĩnh nói: “Tiên Nhi, đừng quên con đã hứa với vi sư những gì”.   “Nếu con dám có ý đồ bất trung thì liệu những người con quen có chịu nổi độc của vi sư không?”   Tiểu Độc Tiên cắn môi, cúi đầu: “Thưa sư phụ, con biết rồi!”   “Biết rồi thì tốt!”   Ông lão Thiên Độc toét miệng cười một tiếng.   Hai người đi tới vị trí hạng tám của Thiên Bảng, ngồi xuống!   “Ôi...”   Khuôn mặt xinh đẹp của Tô Tử Lăng tái mét lại, giữa trán chuyển sang màu đen!  Ông lão Thiên Độc chỉ ngồi bên cạnh thôi mà Tô Tử Lăng đã bị trúng độc rồi!    Mộ Dung Tình ngồi giữa hai người thì lại không hề có chút dấu hiệu nào cho thấy cô ta đã bị trúng độc.    Nháy mắt.    Cơ thể Tô Tử Lăng mềm nhũn ra, phải tựa vào người Diệp Bắc Minh mới không ngã xuống!    Diệp Bắc Minh nhướng mày, lấy ra một viên đan dược: “Ăn nó đi!”    Ngay khi ăn viên đan dược này vào, Tô Tử Lăng lập tức tỉnh táo lại!   

Chương 2999: “Ăn nó đi!”