Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3013: Tất cả mọi người có mặt đều hít thở không thông.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   “Tiểu sư đệ, Vô Thủy Kiếm Hoàng đâu rồi?”   Bốn người khó hiểu nhìn đống hỗn độn quanh mình.   Diệp Bắc Minh bình thản giải đáp cho họ: “Đã bị em g**t ch*t rồi”.   “Cái gì?”   Trên gương mặt của bốn vị sư tỷ đều thoáng hiện lên sự kinh hãi.   Diệp Bắc Minh lắc đầu nói tiếp: “Lát sau sẽ giải thích cho các chị, chúng ta đi tính sổ trước đã!”   Xong anh xoay người.   Sát khí trên người tỏa ra.   Lúc này, mọi người đều vô thức lùi về phía sau.   Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua đám đông rồi nhìn vào vài lão già của Thiên Đạo Tông: “Mấy lão chó già của Thiên Đạo Tông chọn tự mình bước ra hay để tôi đến bắt từng tên một đây?”    AdvertisementMấy lão già Thiên Đạo Tông lẫn trong đám đông nghe thế mặt trắng bệch.   “Hừ! Mọi người chớ sợ hãi!”   Một lão già mặt vàng bước ra khỏi đám đông, lạnh lùng nhìn vào Diệp Bắc Minh: “Diệp Bắc Minh, đúng là cậu rất mạnh!”   “Nhưng muốn đối địch với cả Thiên Đạo Tông thì còn hơi non một chút!”   “Ồ”.   Diệp Bắc Minh hờ hững đáp lời.   Anh chỉ tung ra một quyền đáp trả.   Ngay sau đó, mọi người chỉ thấy một làn khí cuồn cuộn trước mắt mình.   Lão già mặt vàng thậm chí còn không có tư cách phản kháng mà người đã nổ tung, hóa thành một đống máu bay đầy trời.   “Cậu”.   Những trưởng lão còn lại của Thiên Đạo Tông vô cùng khiếp hãi, xoay người bỏ chạy không chút chần chừ.   Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Chẳng phải vừa rồi các ông mới bao vây tôi sao? Chạy cái gì thế!”   Rồi anh bước lên từ từ truy bắt bọn họ.   Tiếng rồng ngâm vang lên, máu tươi bay tán loạn.   Tổng cộng chín trưởng lão của Thiên Đạo Tông đều đã đi đời.   “Mẹ ơi!”   Mọi người sợ run chứng kiến tất cả.   Anh quá sát phạt quyết đoán, không hổ danh là sát thần.   Lúc này.   Diệp Bắc Minh quay đầu lại: “Ông lão Thiên Độc, quỳ xuống!”   Lòng ông lão Thiên Độc bùng lên một ngọn lửa căm hận ngút trời, vừa định nổi đóa thì chợt nhớ tới sự đáng sợ của Diệp Bắc Minh.   Ngọn lửa căm hận kia nháy mắt đã vụt tắt, chỉ còn lại một cơn sợ hãi khiếp người trong lòng ông ta: “Cậu Diệp, tôi với cậu không có thù sâu oán nặng gì hết!”   “Thậm chí đây còn là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau!”   “Cậu Diệp, cậu...”   Một giọng nói đầy áp lực vang lên: “Tôi bảo ông quỳ xuống, ông bị điếc à?”  Ông ta nhìn thấy sát thần từ từ bước lại chỗ mình.    Ông lão Thiên Độc sợ khiếp vía tới mức lùi qua một bên rồi la to: “Cậu Diệp, nếu tôi đã từng sơ ý đắc tội cậu lúc nào không hay thì mong cậu cho tôi cơ hội giải thích!”    Bùm!    Ông lão Thiên Độc không chịu nổi được áp lực đó mà quỳ rạp xuống đất.    Tất cả mọi người có mặt đều hít thở không thông.    Diệp Bắc Minh hờ hững nói: “Ông đã cứu một mạng của tam sư tỷ nên tôi sẽ không giết ông!”   

 

 “Tiểu sư đệ, Vô Thủy Kiếm Hoàng đâu rồi?”  

 

Bốn người khó hiểu nhìn đống hỗn độn quanh mình.  

 

Diệp Bắc Minh bình thản giải đáp cho họ: “Đã bị em g**t ch*t rồi”.  

 

“Cái gì?”  

 

Trên gương mặt của bốn vị sư tỷ đều thoáng hiện lên sự kinh hãi.  

 

Diệp Bắc Minh lắc đầu nói tiếp: “Lát sau sẽ giải thích cho các chị, chúng ta đi tính sổ trước đã!”  

 

Xong anh xoay người.  

 

Sát khí trên người tỏa ra.  

 

Lúc này, mọi người đều vô thức lùi về phía sau.  

 

Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua đám đông rồi nhìn vào vài lão già của Thiên Đạo Tông: “Mấy lão chó già của Thiên Đạo Tông chọn tự mình bước ra hay để tôi đến bắt từng tên một đây?”  

  Advertisement

Mấy lão già Thiên Đạo Tông lẫn trong đám đông nghe thế mặt trắng bệch.  

 

“Hừ! Mọi người chớ sợ hãi!”  

 

Một lão già mặt vàng bước ra khỏi đám đông, lạnh lùng nhìn vào Diệp Bắc Minh: “Diệp Bắc Minh, đúng là cậu rất mạnh!”  

 

“Nhưng muốn đối địch với cả Thiên Đạo Tông thì còn hơi non một chút!”  

 

“Ồ”.  

 

Diệp Bắc Minh hờ hững đáp lời.  

 

Anh chỉ tung ra một quyền đáp trả.  

 

Ngay sau đó, mọi người chỉ thấy một làn khí cuồn cuộn trước mắt mình.  

 

Lão già mặt vàng thậm chí còn không có tư cách phản kháng mà người đã nổ tung, hóa thành một đống máu bay đầy trời.  

 

“Cậu”.  

 

Những trưởng lão còn lại của Thiên Đạo Tông vô cùng khiếp hãi, xoay người bỏ chạy không chút chần chừ.  

 

Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Chẳng phải vừa rồi các ông mới bao vây tôi sao? Chạy cái gì thế!”  

 

Rồi anh bước lên từ từ truy bắt bọn họ.  

 

Tiếng rồng ngâm vang lên, máu tươi bay tán loạn.  

 

Tổng cộng chín trưởng lão của Thiên Đạo Tông đều đã đi đời.  

 

“Mẹ ơi!”  

 

Mọi người sợ run chứng kiến tất cả.  

 

Anh quá sát phạt quyết đoán, không hổ danh là sát thần.  

 

Lúc này.  

 

Diệp Bắc Minh quay đầu lại: “Ông lão Thiên Độc, quỳ xuống!”  

 

Lòng ông lão Thiên Độc bùng lên một ngọn lửa căm hận ngút trời, vừa định nổi đóa thì chợt nhớ tới sự đáng sợ của Diệp Bắc Minh.  

 

Ngọn lửa căm hận kia nháy mắt đã vụt tắt, chỉ còn lại một cơn sợ hãi khiếp người trong lòng ông ta: “Cậu Diệp, tôi với cậu không có thù sâu oán nặng gì hết!”  

 

“Thậm chí đây còn là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau!”  

 

“Cậu Diệp, cậu...”  

 

Một giọng nói đầy áp lực vang lên: “Tôi bảo ông quỳ xuống, ông bị điếc à?”  

Ông ta nhìn thấy sát thần từ từ bước lại chỗ mình.  

 

 

Ông lão Thiên Độc sợ khiếp vía tới mức lùi qua một bên rồi la to: “Cậu Diệp, nếu tôi đã từng sơ ý đắc tội cậu lúc nào không hay thì mong cậu cho tôi cơ hội giải thích!”  

 

 

Bùm!  

 

 

Ông lão Thiên Độc không chịu nổi được áp lực đó mà quỳ rạp xuống đất.  

 

 

Tất cả mọi người có mặt đều hít thở không thông.  

 

 

Diệp Bắc Minh hờ hững nói: “Ông đã cứu một mạng của tam sư tỷ nên tôi sẽ không giết ông!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   “Tiểu sư đệ, Vô Thủy Kiếm Hoàng đâu rồi?”   Bốn người khó hiểu nhìn đống hỗn độn quanh mình.   Diệp Bắc Minh bình thản giải đáp cho họ: “Đã bị em g**t ch*t rồi”.   “Cái gì?”   Trên gương mặt của bốn vị sư tỷ đều thoáng hiện lên sự kinh hãi.   Diệp Bắc Minh lắc đầu nói tiếp: “Lát sau sẽ giải thích cho các chị, chúng ta đi tính sổ trước đã!”   Xong anh xoay người.   Sát khí trên người tỏa ra.   Lúc này, mọi người đều vô thức lùi về phía sau.   Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua đám đông rồi nhìn vào vài lão già của Thiên Đạo Tông: “Mấy lão chó già của Thiên Đạo Tông chọn tự mình bước ra hay để tôi đến bắt từng tên một đây?”    AdvertisementMấy lão già Thiên Đạo Tông lẫn trong đám đông nghe thế mặt trắng bệch.   “Hừ! Mọi người chớ sợ hãi!”   Một lão già mặt vàng bước ra khỏi đám đông, lạnh lùng nhìn vào Diệp Bắc Minh: “Diệp Bắc Minh, đúng là cậu rất mạnh!”   “Nhưng muốn đối địch với cả Thiên Đạo Tông thì còn hơi non một chút!”   “Ồ”.   Diệp Bắc Minh hờ hững đáp lời.   Anh chỉ tung ra một quyền đáp trả.   Ngay sau đó, mọi người chỉ thấy một làn khí cuồn cuộn trước mắt mình.   Lão già mặt vàng thậm chí còn không có tư cách phản kháng mà người đã nổ tung, hóa thành một đống máu bay đầy trời.   “Cậu”.   Những trưởng lão còn lại của Thiên Đạo Tông vô cùng khiếp hãi, xoay người bỏ chạy không chút chần chừ.   Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Chẳng phải vừa rồi các ông mới bao vây tôi sao? Chạy cái gì thế!”   Rồi anh bước lên từ từ truy bắt bọn họ.   Tiếng rồng ngâm vang lên, máu tươi bay tán loạn.   Tổng cộng chín trưởng lão của Thiên Đạo Tông đều đã đi đời.   “Mẹ ơi!”   Mọi người sợ run chứng kiến tất cả.   Anh quá sát phạt quyết đoán, không hổ danh là sát thần.   Lúc này.   Diệp Bắc Minh quay đầu lại: “Ông lão Thiên Độc, quỳ xuống!”   Lòng ông lão Thiên Độc bùng lên một ngọn lửa căm hận ngút trời, vừa định nổi đóa thì chợt nhớ tới sự đáng sợ của Diệp Bắc Minh.   Ngọn lửa căm hận kia nháy mắt đã vụt tắt, chỉ còn lại một cơn sợ hãi khiếp người trong lòng ông ta: “Cậu Diệp, tôi với cậu không có thù sâu oán nặng gì hết!”   “Thậm chí đây còn là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau!”   “Cậu Diệp, cậu...”   Một giọng nói đầy áp lực vang lên: “Tôi bảo ông quỳ xuống, ông bị điếc à?”  Ông ta nhìn thấy sát thần từ từ bước lại chỗ mình.    Ông lão Thiên Độc sợ khiếp vía tới mức lùi qua một bên rồi la to: “Cậu Diệp, nếu tôi đã từng sơ ý đắc tội cậu lúc nào không hay thì mong cậu cho tôi cơ hội giải thích!”    Bùm!    Ông lão Thiên Độc không chịu nổi được áp lực đó mà quỳ rạp xuống đất.    Tất cả mọi người có mặt đều hít thở không thông.    Diệp Bắc Minh hờ hững nói: “Ông đã cứu một mạng của tam sư tỷ nên tôi sẽ không giết ông!”   

Chương 3013: Tất cả mọi người có mặt đều hít thở không thông.