Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3025: Diệp Bắc Minh rất bất ngờ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Đường núi gập ghềnh, Tô Tử Lăng cảm giác thật sự giống như ghi chép trong sách, thân thể giống như bị bao phủ bởi một tầng gông xiềng!   Đêm khuya.   Hai người đã leo hàng trăm nghìn mét!   Diệp Bắc Minh vẫn như không có việc gì, nhưng Tô Tử Lăng lại đầm đìa mồ hôi.   Quần áo vốn đã mỏng manh giờ phút này dán sát vào cơ thể, làm lộ ra dáng người yêu kiều của cô ta!   Sắc mặt cô ta ửng hồng, không ngừng th* d*c!    AdvertisementDiệp Bắc Minh lắc đầu: "Nghỉ ngơi một chút đi".   Tô Tử Lăng nuốt một ngụm nước miếng: "Anh Diệp, anh không cần lo lắng cho tôi, chúng ta tiếp tục lên đường đi!"   Diệp Bắc Minh nhìn cô ta: "Cô chắc chứ?"   "Tôi chắc chắn!"   Tô Tử Lăng gật đầu khẳng định.    AdvertisementDiệp Bắc Minh không hề phí lời nữa, quay người lại tiếp tục lên đường!   Tô Tử Lăng lấy ra một viên đan dược, một ngụm nuốt vào.   Lúc ở giữa sườn núi, trên đường bắt đầu xuất hiện một vài thi thể của người tu võ!   Còn có một số người tu võ khác, sau khi phát hiện ra Diệp Bắc Minh thì lập tức quay người bỏ chạy!   Diệp Bắc Minh cũng không có ý định đuổi theo, tiếp tục leo núi!   Cuối cùng.   Sáng sớm ngày hôm sau, hai người đã có thể nhìn thấy đỉnh của ngọn núi lớn này!   Đồng thời, một cái bình đài khổng lồ xuất hiện ở trước mắt mọi người!   Trên bình đài có hơn ba nghìn người, hầu hết đều đang thiền định để khôi phục thể lực!   Diệp Càn Khôn!   Cậu ta cũng tới!   Một vài ánh mắt nhìn qua, mang theo sự lạnh lùng.   Rất nhiều khuôn mặt quen thuộc đều ở đây!   Vũ Sư Thiếp, Dư Khôn, Cuồng Chiến, Dao Cơ, Lý Thất Dạ và những người khác!   Vũ Thiên Tuyệt, Mặc Bạch Y, Thánh nữ Tổ long điện!   Bốn chị em Vương Như Yên, hoàng hậu Hồng Đào, Chu Lạc Ly, Tiểu Độc Tiên đều bình an không có chuyện gì, ngồi nghỉ ngơi ở trong một góc!   Đôi mắt Diệp Bắc Minh ngưng lại, nhìn về phía cuối bình đài!   Một bậc thang cổ xưa uốn lượn lên phía trên, nối thẳng tới đỉnh ngọn núi.   Ở lối vào của bậc thang, thang Long Môn được điêu khắc bằng nham thạch xuất hiện trước mắt!   Đồng tử của Diệp Bắc Minh co rút lại, nhìn thấy ba chữ cổ: "Côn Luân Hư!"   Cho dù không phải chữ hiện đại, Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua cũng có thể nhận ra ba chữ "Côn Luân Hư" này!   Quả thật giống hệt với văn giáp cốt của người Hoa Hạ cổ đại!   Ngẩng đầu lên nhìn về phía cuối bậc thang, thân thể Diệp Bắc Minh càng chấn động hơn!   Một tòa bảo tháp cổ xưa, đứng sừng sững trên đỉnh ngọn núi này!   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục!   "Tiểu Tháp, đây là tình huống gì?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng bối rối: "Chẳng lẽ đây là bản thể của tôi sao?"   Diệp Bắc Minh sửng sốt: "Tiểu Tháp, không phải bản thể của ông ở trong cơ thể tôi sao?"  "Cuối cùng là sao?"    Tháp Càn Khôn Trấn Ngục có chút xấu hổ: "Khụ khụ, có chuyện bổn tháp vẫn chưa nói rõ ràng."    "Thật ra bản thể của tôi ở trong trận chiến cuối cùng, đã hoàn toàn vỡ nát!"    "Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trong trái tim của cậu, chỉ là một phần mảnh vỡ thôi!"    Diệp Bắc Minh rất bất ngờ!    Càn Khôn Trấn Ngục Tháp kh*ng b* như thế, quả thật không gì không làm được!   

 

Đường núi gập ghềnh, Tô Tử Lăng cảm giác thật sự giống như ghi chép trong sách, thân thể giống như bị bao phủ bởi một tầng gông xiềng!  

 

Đêm khuya.  

 

Hai người đã leo hàng trăm nghìn mét!  

 

Diệp Bắc Minh vẫn như không có việc gì, nhưng Tô Tử Lăng lại đầm đìa mồ hôi.  

 

Quần áo vốn đã mỏng manh giờ phút này dán sát vào cơ thể, làm lộ ra dáng người yêu kiều của cô ta!  

 

Sắc mặt cô ta ửng hồng, không ngừng th* d*c!  

  Advertisement

Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Nghỉ ngơi một chút đi".  

 

Tô Tử Lăng nuốt một ngụm nước miếng: "Anh Diệp, anh không cần lo lắng cho tôi, chúng ta tiếp tục lên đường đi!"  

 

Diệp Bắc Minh nhìn cô ta: "Cô chắc chứ?"  

 

"Tôi chắc chắn!"  

 

Tô Tử Lăng gật đầu khẳng định.  

  Advertisement

Diệp Bắc Minh không hề phí lời nữa, quay người lại tiếp tục lên đường!  

 

Tô Tử Lăng lấy ra một viên đan dược, một ngụm nuốt vào.  

 

Lúc ở giữa sườn núi, trên đường bắt đầu xuất hiện một vài thi thể của người tu võ!  

 

Còn có một số người tu võ khác, sau khi phát hiện ra Diệp Bắc Minh thì lập tức quay người bỏ chạy!  

 

Diệp Bắc Minh cũng không có ý định đuổi theo, tiếp tục leo núi!  

 

Cuối cùng.  

 

Sáng sớm ngày hôm sau, hai người đã có thể nhìn thấy đỉnh của ngọn núi lớn này!  

 

Đồng thời, một cái bình đài khổng lồ xuất hiện ở trước mắt mọi người!  

 

Trên bình đài có hơn ba nghìn người, hầu hết đều đang thiền định để khôi phục thể lực!  

 

Diệp Càn Khôn!  

 

Cậu ta cũng tới!  

 

Một vài ánh mắt nhìn qua, mang theo sự lạnh lùng.  

 

Rất nhiều khuôn mặt quen thuộc đều ở đây!  

 

Vũ Sư Thiếp, Dư Khôn, Cuồng Chiến, Dao Cơ, Lý Thất Dạ và những người khác!  

 

Vũ Thiên Tuyệt, Mặc Bạch Y, Thánh nữ Tổ long điện!  

 

Bốn chị em Vương Như Yên, hoàng hậu Hồng Đào, Chu Lạc Ly, Tiểu Độc Tiên đều bình an không có chuyện gì, ngồi nghỉ ngơi ở trong một góc!  

 

Đôi mắt Diệp Bắc Minh ngưng lại, nhìn về phía cuối bình đài!  

 

Một bậc thang cổ xưa uốn lượn lên phía trên, nối thẳng tới đỉnh ngọn núi.  

 

Ở lối vào của bậc thang, thang Long Môn được điêu khắc bằng nham thạch xuất hiện trước mắt!  

 

Đồng tử của Diệp Bắc Minh co rút lại, nhìn thấy ba chữ cổ: "Côn Luân Hư!"  

 

Cho dù không phải chữ hiện đại, Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua cũng có thể nhận ra ba chữ "Côn Luân Hư" này!  

 

Quả thật giống hệt với văn giáp cốt của người Hoa Hạ cổ đại!  

 

Ngẩng đầu lên nhìn về phía cuối bậc thang, thân thể Diệp Bắc Minh càng chấn động hơn!  

 

Một tòa bảo tháp cổ xưa, đứng sừng sững trên đỉnh ngọn núi này!  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục!  

 

"Tiểu Tháp, đây là tình huống gì?"  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng bối rối: "Chẳng lẽ đây là bản thể của tôi sao?"  

 

Diệp Bắc Minh sửng sốt: "Tiểu Tháp, không phải bản thể của ông ở trong cơ thể tôi sao?"  

"Cuối cùng là sao?"  

 

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục có chút xấu hổ: "Khụ khụ, có chuyện bổn tháp vẫn chưa nói rõ ràng."  

 

 

"Thật ra bản thể của tôi ở trong trận chiến cuối cùng, đã hoàn toàn vỡ nát!"  

 

 

"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trong trái tim của cậu, chỉ là một phần mảnh vỡ thôi!"  

 

 

Diệp Bắc Minh rất bất ngờ!  

 

 

Càn Khôn Trấn Ngục Tháp kh*ng b* như thế, quả thật không gì không làm được!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Đường núi gập ghềnh, Tô Tử Lăng cảm giác thật sự giống như ghi chép trong sách, thân thể giống như bị bao phủ bởi một tầng gông xiềng!   Đêm khuya.   Hai người đã leo hàng trăm nghìn mét!   Diệp Bắc Minh vẫn như không có việc gì, nhưng Tô Tử Lăng lại đầm đìa mồ hôi.   Quần áo vốn đã mỏng manh giờ phút này dán sát vào cơ thể, làm lộ ra dáng người yêu kiều của cô ta!   Sắc mặt cô ta ửng hồng, không ngừng th* d*c!    AdvertisementDiệp Bắc Minh lắc đầu: "Nghỉ ngơi một chút đi".   Tô Tử Lăng nuốt một ngụm nước miếng: "Anh Diệp, anh không cần lo lắng cho tôi, chúng ta tiếp tục lên đường đi!"   Diệp Bắc Minh nhìn cô ta: "Cô chắc chứ?"   "Tôi chắc chắn!"   Tô Tử Lăng gật đầu khẳng định.    AdvertisementDiệp Bắc Minh không hề phí lời nữa, quay người lại tiếp tục lên đường!   Tô Tử Lăng lấy ra một viên đan dược, một ngụm nuốt vào.   Lúc ở giữa sườn núi, trên đường bắt đầu xuất hiện một vài thi thể của người tu võ!   Còn có một số người tu võ khác, sau khi phát hiện ra Diệp Bắc Minh thì lập tức quay người bỏ chạy!   Diệp Bắc Minh cũng không có ý định đuổi theo, tiếp tục leo núi!   Cuối cùng.   Sáng sớm ngày hôm sau, hai người đã có thể nhìn thấy đỉnh của ngọn núi lớn này!   Đồng thời, một cái bình đài khổng lồ xuất hiện ở trước mắt mọi người!   Trên bình đài có hơn ba nghìn người, hầu hết đều đang thiền định để khôi phục thể lực!   Diệp Càn Khôn!   Cậu ta cũng tới!   Một vài ánh mắt nhìn qua, mang theo sự lạnh lùng.   Rất nhiều khuôn mặt quen thuộc đều ở đây!   Vũ Sư Thiếp, Dư Khôn, Cuồng Chiến, Dao Cơ, Lý Thất Dạ và những người khác!   Vũ Thiên Tuyệt, Mặc Bạch Y, Thánh nữ Tổ long điện!   Bốn chị em Vương Như Yên, hoàng hậu Hồng Đào, Chu Lạc Ly, Tiểu Độc Tiên đều bình an không có chuyện gì, ngồi nghỉ ngơi ở trong một góc!   Đôi mắt Diệp Bắc Minh ngưng lại, nhìn về phía cuối bình đài!   Một bậc thang cổ xưa uốn lượn lên phía trên, nối thẳng tới đỉnh ngọn núi.   Ở lối vào của bậc thang, thang Long Môn được điêu khắc bằng nham thạch xuất hiện trước mắt!   Đồng tử của Diệp Bắc Minh co rút lại, nhìn thấy ba chữ cổ: "Côn Luân Hư!"   Cho dù không phải chữ hiện đại, Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua cũng có thể nhận ra ba chữ "Côn Luân Hư" này!   Quả thật giống hệt với văn giáp cốt của người Hoa Hạ cổ đại!   Ngẩng đầu lên nhìn về phía cuối bậc thang, thân thể Diệp Bắc Minh càng chấn động hơn!   Một tòa bảo tháp cổ xưa, đứng sừng sững trên đỉnh ngọn núi này!   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục!   "Tiểu Tháp, đây là tình huống gì?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng bối rối: "Chẳng lẽ đây là bản thể của tôi sao?"   Diệp Bắc Minh sửng sốt: "Tiểu Tháp, không phải bản thể của ông ở trong cơ thể tôi sao?"  "Cuối cùng là sao?"    Tháp Càn Khôn Trấn Ngục có chút xấu hổ: "Khụ khụ, có chuyện bổn tháp vẫn chưa nói rõ ràng."    "Thật ra bản thể của tôi ở trong trận chiến cuối cùng, đã hoàn toàn vỡ nát!"    "Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trong trái tim của cậu, chỉ là một phần mảnh vỡ thôi!"    Diệp Bắc Minh rất bất ngờ!    Càn Khôn Trấn Ngục Tháp kh*ng b* như thế, quả thật không gì không làm được!   

Chương 3025: Diệp Bắc Minh rất bất ngờ!