Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3033: "Cậu ta giả vờ trước mặt tôi cái gì chứ?"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Suýt chút nữa gần như phát điên! Nhưng Diệp Bắc Minh lại không hề quay đầu lại, chỉ để lại một bóng lưng cho Mộ Dung Tình! Đồng thời cũng để lại một bóng ma không thể xóa nhòa trong lòng cô ta! "Không được, không thể tiếp tục như vậy nữa!"“!!” Đôi mắt Cuồng Chiến đỏ ngầu: “Cậu ta dựa vào đâu chứ? Nếu còn tiếp tục như vậy thì thằng nhóc kia sẽ vượt qua mình mất!” Rồi anh ta xoay người bắt đầu tăng tốc. Nhanh chóng leo lên trên. Trong khoảng thời gian ngắn, thật sự anh ta đã kéo xa khoảng cách giữa mình và Diệp Bắc Minh. Ngay khi Cuồng Chiến đi vào bậc bảy nghìn năm trăm đã cảm thấy hơi lực bất tòng tâm. Thế là anh ta bèn quay đầu nhìn lại đúng lúc thấy Diệp Bắc Minh vừa đi vào bậc sáu nghìn bốn trăm ba mươi hai. Anh chợt dừng lại, rồi liếc mắt nhìn Mạc Huyền: “Còn nhớ tao nói rằng sẽ giết mày không?” Mạc Huyền nuốt một ngụm nước miếng: “Diệp Càn Khôn, tao thừa nhận trước kia mình hơi kiêu ngạo đôi chút!” “Thật lòng xin lỗi mày, nhưng đừng ra tay ở đây, tao biết mình sai rồi!” Diệp Bắc Minh khá bất ngờ trước câu nhận lỗi của Mạc Huyền. Anh nhìn gã bằng ánh mắt đầy thâm ý: “Tạm giữ lại một mạng của mày!” Rồi anh đi lướt qua Mạc Huyền. Đằng sau, mặt mày Mạc Huyền xám xịt. Trong lòng gã điên cuồng gào thét: "Đại nhân, sao lại muốn tôi nhận sai chứ?" "Tên rác rưởi này thật là đáng chết! Nếu ở thế giới bên ngoài, tôi dốc hết sức lực có thể giết cậu ta mười nghìn lần rồi!" "Cậu ta giả vờ trước mặt tôi cái gì chứ?" Ám Sắc Ma Thần đáp lời: "Tất cả đều phải lấy đại cục làm trọng, bổn tọa sẽ giúp cậu l*n đ*nh!" "Bổn tọa đã từng l*n đ*nh ngọn núi này rồi, trên đó có đủ tài nguyên giúp cậu thay da đổi thịt, nghiền nát mọi thứ!" "Được!" Mạc Huyền gật đầu, nhìn chằm chằm vào bóng dáng của Diệp Bắc Minh, sát ý điên cuồng ngưng tụ. Một lát sau, Diệp Bắc Minh đi vào bậc bảy nghìn. Lúc này, Vũ Sư Thiếp và Dư Khôn đang nghỉ ngơi gần như bất động không đi nữa. Bọn họ e dè nhìn Diệp Bắc Minh, không dám có suy nghĩ quá đà nào mà để mặc anh vượt qua. Vào giờ phút ấy. Trước Diệp Bắc Minh chỉ có ba người. Lý Thất Dạ, bậc chín nghìn ba trăm. Tốc độ của anh ta giờ rất chậm, mỗi một bậc thang đều cần nghỉ ngơi gần ba mươi giây. Dao Cơ, bậc tám nghìn tám trăm. Tốc độ của cô ta càng chậm hơn, gần như bất động. Cuồng Chiến, bậc tám nghìn sáu trăm. Cả người anh ta đỏ bừng, gân xanh nổi lên. Nhưng dù thế vẫn điên cuồng trèo lên trên, vượt qua Dao Cơ chỉ là vấn đề thời gian. Thứ tư chính là Diệp Bắc Minh, anh vẫn duy trì tốc độ năm giây một bậc như cũ.
Suýt chút nữa gần như phát điên!
Nhưng Diệp Bắc Minh lại không hề quay đầu lại, chỉ để lại một bóng lưng cho Mộ Dung Tình!
Đồng thời cũng để lại một bóng ma không thể xóa nhòa trong lòng cô ta!
"Không được, không thể tiếp tục như vậy nữa!"
“!!”
Đôi mắt Cuồng Chiến đỏ ngầu: “Cậu ta dựa vào đâu chứ? Nếu còn tiếp tục như vậy thì thằng nhóc kia sẽ vượt qua mình mất!”
Rồi anh ta xoay người bắt đầu tăng tốc.
Nhanh chóng leo lên trên.
Trong khoảng thời gian ngắn, thật sự anh ta đã kéo xa khoảng cách giữa mình và Diệp Bắc Minh.
Ngay khi Cuồng Chiến đi vào bậc bảy nghìn năm trăm đã cảm thấy hơi lực bất tòng tâm.
Thế là anh ta bèn quay đầu nhìn lại đúng lúc thấy Diệp Bắc Minh vừa đi vào bậc sáu nghìn bốn trăm ba mươi hai.
Anh chợt dừng lại, rồi liếc mắt nhìn Mạc Huyền: “Còn nhớ tao nói rằng sẽ giết mày không?”
Mạc Huyền nuốt một ngụm nước miếng: “Diệp Càn Khôn, tao thừa nhận trước kia mình hơi kiêu ngạo đôi chút!”
“Thật lòng xin lỗi mày, nhưng đừng ra tay ở đây, tao biết mình sai rồi!”
Diệp Bắc Minh khá bất ngờ trước câu nhận lỗi của Mạc Huyền.
Anh nhìn gã bằng ánh mắt đầy thâm ý: “Tạm giữ lại một mạng của mày!”
Rồi anh đi lướt qua Mạc Huyền.
Đằng sau, mặt mày Mạc Huyền xám xịt.
Trong lòng gã điên cuồng gào thét: "Đại nhân, sao lại muốn tôi nhận sai chứ?"
"Tên rác rưởi này thật là đáng chết! Nếu ở thế giới bên ngoài, tôi dốc hết sức lực có thể giết cậu ta mười nghìn lần rồi!"
"Cậu ta giả vờ trước mặt tôi cái gì chứ?"
Ám Sắc Ma Thần đáp lời: "Tất cả đều phải lấy đại cục làm trọng, bổn tọa sẽ giúp cậu l*n đ*nh!"
"Bổn tọa đã từng l*n đ*nh ngọn núi này rồi, trên đó có đủ tài nguyên giúp cậu thay da đổi thịt, nghiền nát mọi thứ!"
"Được!"
Mạc Huyền gật đầu, nhìn chằm chằm vào bóng dáng của Diệp Bắc Minh, sát ý điên cuồng ngưng tụ.
Một lát sau, Diệp Bắc Minh đi vào bậc bảy nghìn.
Lúc này, Vũ Sư Thiếp và Dư Khôn đang nghỉ ngơi gần như bất động không đi nữa.
Bọn họ e dè nhìn Diệp Bắc Minh, không dám có suy nghĩ quá đà nào mà để mặc anh vượt qua.
Vào giờ phút ấy.
Trước Diệp Bắc Minh chỉ có ba người.
Lý Thất Dạ, bậc chín nghìn ba trăm.
Tốc độ của anh ta giờ rất chậm, mỗi một bậc thang đều cần nghỉ ngơi gần ba mươi giây.
Dao Cơ, bậc tám nghìn tám trăm.
Tốc độ của cô ta càng chậm hơn, gần như bất động.
Cuồng Chiến, bậc tám nghìn sáu trăm.
Cả người anh ta đỏ bừng, gân xanh nổi lên.
Nhưng dù thế vẫn điên cuồng trèo lên trên, vượt qua Dao Cơ chỉ là vấn đề thời gian.
Thứ tư chính là Diệp Bắc Minh, anh vẫn duy trì tốc độ năm giây một bậc như cũ.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Suýt chút nữa gần như phát điên! Nhưng Diệp Bắc Minh lại không hề quay đầu lại, chỉ để lại một bóng lưng cho Mộ Dung Tình! Đồng thời cũng để lại một bóng ma không thể xóa nhòa trong lòng cô ta! "Không được, không thể tiếp tục như vậy nữa!"“!!” Đôi mắt Cuồng Chiến đỏ ngầu: “Cậu ta dựa vào đâu chứ? Nếu còn tiếp tục như vậy thì thằng nhóc kia sẽ vượt qua mình mất!” Rồi anh ta xoay người bắt đầu tăng tốc. Nhanh chóng leo lên trên. Trong khoảng thời gian ngắn, thật sự anh ta đã kéo xa khoảng cách giữa mình và Diệp Bắc Minh. Ngay khi Cuồng Chiến đi vào bậc bảy nghìn năm trăm đã cảm thấy hơi lực bất tòng tâm. Thế là anh ta bèn quay đầu nhìn lại đúng lúc thấy Diệp Bắc Minh vừa đi vào bậc sáu nghìn bốn trăm ba mươi hai. Anh chợt dừng lại, rồi liếc mắt nhìn Mạc Huyền: “Còn nhớ tao nói rằng sẽ giết mày không?” Mạc Huyền nuốt một ngụm nước miếng: “Diệp Càn Khôn, tao thừa nhận trước kia mình hơi kiêu ngạo đôi chút!” “Thật lòng xin lỗi mày, nhưng đừng ra tay ở đây, tao biết mình sai rồi!” Diệp Bắc Minh khá bất ngờ trước câu nhận lỗi của Mạc Huyền. Anh nhìn gã bằng ánh mắt đầy thâm ý: “Tạm giữ lại một mạng của mày!” Rồi anh đi lướt qua Mạc Huyền. Đằng sau, mặt mày Mạc Huyền xám xịt. Trong lòng gã điên cuồng gào thét: "Đại nhân, sao lại muốn tôi nhận sai chứ?" "Tên rác rưởi này thật là đáng chết! Nếu ở thế giới bên ngoài, tôi dốc hết sức lực có thể giết cậu ta mười nghìn lần rồi!" "Cậu ta giả vờ trước mặt tôi cái gì chứ?" Ám Sắc Ma Thần đáp lời: "Tất cả đều phải lấy đại cục làm trọng, bổn tọa sẽ giúp cậu l*n đ*nh!" "Bổn tọa đã từng l*n đ*nh ngọn núi này rồi, trên đó có đủ tài nguyên giúp cậu thay da đổi thịt, nghiền nát mọi thứ!" "Được!" Mạc Huyền gật đầu, nhìn chằm chằm vào bóng dáng của Diệp Bắc Minh, sát ý điên cuồng ngưng tụ. Một lát sau, Diệp Bắc Minh đi vào bậc bảy nghìn. Lúc này, Vũ Sư Thiếp và Dư Khôn đang nghỉ ngơi gần như bất động không đi nữa. Bọn họ e dè nhìn Diệp Bắc Minh, không dám có suy nghĩ quá đà nào mà để mặc anh vượt qua. Vào giờ phút ấy. Trước Diệp Bắc Minh chỉ có ba người. Lý Thất Dạ, bậc chín nghìn ba trăm. Tốc độ của anh ta giờ rất chậm, mỗi một bậc thang đều cần nghỉ ngơi gần ba mươi giây. Dao Cơ, bậc tám nghìn tám trăm. Tốc độ của cô ta càng chậm hơn, gần như bất động. Cuồng Chiến, bậc tám nghìn sáu trăm. Cả người anh ta đỏ bừng, gân xanh nổi lên. Nhưng dù thế vẫn điên cuồng trèo lên trên, vượt qua Dao Cơ chỉ là vấn đề thời gian. Thứ tư chính là Diệp Bắc Minh, anh vẫn duy trì tốc độ năm giây một bậc như cũ.