Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3054: Mang theo chút run rẩy và cầu xin!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Đôi mắt đẹp của Đông Phương Xá Nguyệt đọng lại: "Tôi cho cậu thêm ba loại đan phương không thuộc về thế giới này!"   Diệp Bắc Minh vẫn thờ ơ như cũ!   Mắt thấy anh sắp biến mất trong tầm mắt cô ta!   Đông Phương Xá Nguyệt nôn nóng: "Cậu kia, cậu đừng đi!"   "Tôi đồng ý với cậu, cho cậu một bộ võ kỹ cấp Đế, lại cho cậu thêm ba loại đan phương!"   "Đồng thời, nói cho cậu nguồn gốc của di tích Côn Luân Thượng Cổ và Hoa tộc!"   Cuối cùng Diệp Bắc Minh cũng dừng lại.   Anh quay đầu nhìn Đông Phương Xá Nguyệt: "Cầu xin tôi!"   "Cậu nói gì cơ?"   "Cầu xin tôi!"    AdvertisementTrong lòng Đông Phương Xá Nguyệt bốc lên lửa giận: "Tôi chính là Xá Nguyệt Thần Đế, thế mà cậu muốn tôi cầu xin cậu?"   "Không có khả năng!"   "Ồ".   Diệp Bắc Minh quay người, biến mất!   Nữ Đế? Ghê gớm ha!   Đông Phương Xá Nguyệt gắt gao cắn môi, đôi mắt đẹp tràn ngập tơ máu!   Thân thể mềm mại của cô ta run rẩy vì tức giận, rít gào về phía Diệp Bắc Minh bỏ đi: "Cậu... Sao cậu dám đối xử với tôi như thế!"   ..   "Tôi là Xá Nguyệt Thần Đế, chưa từng có ai dám đối đãi với tôi như vậy!"   "Kẻ phàm trần, cậu thật to gan!"   Không có bất kỳ phản hồi gì!   Đông Phương Xá Nguyệt cuối cùng cũng thấy luống cuống!   Hình như Diệp Bắc Minh đã đi thật!   "Không được, cậu không thể đi! Nếu cậu ta đi, cả đời này mình sẽ không thể rời khỏi nơi đây!"   "Bằng không thì..."   Trong lòng Đông Phương Xá Nguyệt giãy giụa: "Cầu xin cậu ta một lần?"   "Không được, mình là Xá Nguyệt Thần Đế, mình là chí cao vô thượng, uy nghiêm của mình không thể xâm phạm!"   ..   "Nhóc, cậu thật sự mặc kệ cô ta?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nghi hoặc.   Diệp Bắc Minh không hề để ý: "Cô ta nghĩ cô ta là ai? Nữ Đế thì ghê gớm lắm sao?"   "Nếu không phải vì cô ta là sư phụ của sư phụ tôi, cô ta còn chẳng có tư cách cầu xin tôi!"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười một tiếng: "Ha ha ha, không tệ!"   "Chủ nhân của bản tháp nên có khí phách như vậy!"   Diệp Bắc Minh tự tin mỉm cười: "Cô ta nhất định sẽ cầu xin tôi!"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hỏi lại: "Cô nàng này rất kiêu ngạo, sao cậu chắc chắn cô ta sẽ cầu xin cậu?"  Diệp Bắc Minh chỉ cười không nói.    Một giây sau.    "Cầu xin cậu, kẻ phàm trần, tôi van cầu cậu!"    Phía sau anh truyền đến tiếng của Đông Phương Xá Nguyệt!    Mang theo chút run rẩy và cầu xin!    Tháp Càn Khôn Trấn Ngục phấn chấn: "Mẹ, nhóc, Nữ Đế thật sự cầu xin cậu!"   

 

 Đôi mắt đẹp của Đông Phương Xá Nguyệt đọng lại: "Tôi cho cậu thêm ba loại đan phương không thuộc về thế giới này!"  

 

Diệp Bắc Minh vẫn thờ ơ như cũ!  

 

Mắt thấy anh sắp biến mất trong tầm mắt cô ta!  

 

Đông Phương Xá Nguyệt nôn nóng: "Cậu kia, cậu đừng đi!"  

 

"Tôi đồng ý với cậu, cho cậu một bộ võ kỹ cấp Đế, lại cho cậu thêm ba loại đan phương!"  

 

"Đồng thời, nói cho cậu nguồn gốc của di tích Côn Luân Thượng Cổ và Hoa tộc!"  

 

Cuối cùng Diệp Bắc Minh cũng dừng lại.  

 

Anh quay đầu nhìn Đông Phương Xá Nguyệt: "Cầu xin tôi!"  

 

"Cậu nói gì cơ?"  

 

"Cầu xin tôi!"  

  Advertisement

Trong lòng Đông Phương Xá Nguyệt bốc lên lửa giận: "Tôi chính là Xá Nguyệt Thần Đế, thế mà cậu muốn tôi cầu xin cậu?"  

 

"Không có khả năng!"  

 

"Ồ".  

 

Diệp Bắc Minh quay người, biến mất!  

 

Nữ Đế? Ghê gớm ha!  

 

Đông Phương Xá Nguyệt gắt gao cắn môi, đôi mắt đẹp tràn ngập tơ máu!  

 

Thân thể mềm mại của cô ta run rẩy vì tức giận, rít gào về phía Diệp Bắc Minh bỏ đi: "Cậu... Sao cậu dám đối xử với tôi như thế!"  

 

..  

 

"Tôi là Xá Nguyệt Thần Đế, chưa từng có ai dám đối đãi với tôi như vậy!"  

 

"Kẻ phàm trần, cậu thật to gan!"  

 

Không có bất kỳ phản hồi gì!  

 

Đông Phương Xá Nguyệt cuối cùng cũng thấy luống cuống!  

 

Hình như Diệp Bắc Minh đã đi thật!  

 

"Không được, cậu không thể đi! Nếu cậu ta đi, cả đời này mình sẽ không thể rời khỏi nơi đây!"  

 

"Bằng không thì..."  

 

Trong lòng Đông Phương Xá Nguyệt giãy giụa: "Cầu xin cậu ta một lần?"  

 

"Không được, mình là Xá Nguyệt Thần Đế, mình là chí cao vô thượng, uy nghiêm của mình không thể xâm phạm!"  

 

..  

 

"Nhóc, cậu thật sự mặc kệ cô ta?"  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nghi hoặc.  

 

Diệp Bắc Minh không hề để ý: "Cô ta nghĩ cô ta là ai? Nữ Đế thì ghê gớm lắm sao?"  

 

"Nếu không phải vì cô ta là sư phụ của sư phụ tôi, cô ta còn chẳng có tư cách cầu xin tôi!"  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười một tiếng: "Ha ha ha, không tệ!"  

 

"Chủ nhân của bản tháp nên có khí phách như vậy!"  

 

Diệp Bắc Minh tự tin mỉm cười: "Cô ta nhất định sẽ cầu xin tôi!"  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hỏi lại: "Cô nàng này rất kiêu ngạo, sao cậu chắc chắn cô ta sẽ cầu xin cậu?"  

Diệp Bắc Minh chỉ cười không nói.  

 

 

Một giây sau.  

 

 

"Cầu xin cậu, kẻ phàm trần, tôi van cầu cậu!"  

 

 

Phía sau anh truyền đến tiếng của Đông Phương Xá Nguyệt!  

 

 

Mang theo chút run rẩy và cầu xin!  

 

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục phấn chấn: "Mẹ, nhóc, Nữ Đế thật sự cầu xin cậu!"  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Đôi mắt đẹp của Đông Phương Xá Nguyệt đọng lại: "Tôi cho cậu thêm ba loại đan phương không thuộc về thế giới này!"   Diệp Bắc Minh vẫn thờ ơ như cũ!   Mắt thấy anh sắp biến mất trong tầm mắt cô ta!   Đông Phương Xá Nguyệt nôn nóng: "Cậu kia, cậu đừng đi!"   "Tôi đồng ý với cậu, cho cậu một bộ võ kỹ cấp Đế, lại cho cậu thêm ba loại đan phương!"   "Đồng thời, nói cho cậu nguồn gốc của di tích Côn Luân Thượng Cổ và Hoa tộc!"   Cuối cùng Diệp Bắc Minh cũng dừng lại.   Anh quay đầu nhìn Đông Phương Xá Nguyệt: "Cầu xin tôi!"   "Cậu nói gì cơ?"   "Cầu xin tôi!"    AdvertisementTrong lòng Đông Phương Xá Nguyệt bốc lên lửa giận: "Tôi chính là Xá Nguyệt Thần Đế, thế mà cậu muốn tôi cầu xin cậu?"   "Không có khả năng!"   "Ồ".   Diệp Bắc Minh quay người, biến mất!   Nữ Đế? Ghê gớm ha!   Đông Phương Xá Nguyệt gắt gao cắn môi, đôi mắt đẹp tràn ngập tơ máu!   Thân thể mềm mại của cô ta run rẩy vì tức giận, rít gào về phía Diệp Bắc Minh bỏ đi: "Cậu... Sao cậu dám đối xử với tôi như thế!"   ..   "Tôi là Xá Nguyệt Thần Đế, chưa từng có ai dám đối đãi với tôi như vậy!"   "Kẻ phàm trần, cậu thật to gan!"   Không có bất kỳ phản hồi gì!   Đông Phương Xá Nguyệt cuối cùng cũng thấy luống cuống!   Hình như Diệp Bắc Minh đã đi thật!   "Không được, cậu không thể đi! Nếu cậu ta đi, cả đời này mình sẽ không thể rời khỏi nơi đây!"   "Bằng không thì..."   Trong lòng Đông Phương Xá Nguyệt giãy giụa: "Cầu xin cậu ta một lần?"   "Không được, mình là Xá Nguyệt Thần Đế, mình là chí cao vô thượng, uy nghiêm của mình không thể xâm phạm!"   ..   "Nhóc, cậu thật sự mặc kệ cô ta?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nghi hoặc.   Diệp Bắc Minh không hề để ý: "Cô ta nghĩ cô ta là ai? Nữ Đế thì ghê gớm lắm sao?"   "Nếu không phải vì cô ta là sư phụ của sư phụ tôi, cô ta còn chẳng có tư cách cầu xin tôi!"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười một tiếng: "Ha ha ha, không tệ!"   "Chủ nhân của bản tháp nên có khí phách như vậy!"   Diệp Bắc Minh tự tin mỉm cười: "Cô ta nhất định sẽ cầu xin tôi!"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hỏi lại: "Cô nàng này rất kiêu ngạo, sao cậu chắc chắn cô ta sẽ cầu xin cậu?"  Diệp Bắc Minh chỉ cười không nói.    Một giây sau.    "Cầu xin cậu, kẻ phàm trần, tôi van cầu cậu!"    Phía sau anh truyền đến tiếng của Đông Phương Xá Nguyệt!    Mang theo chút run rẩy và cầu xin!    Tháp Càn Khôn Trấn Ngục phấn chấn: "Mẹ, nhóc, Nữ Đế thật sự cầu xin cậu!"   

Chương 3054: Mang theo chút run rẩy và cầu xin!