Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3061: “Ngậm miệng lại cho bản đế!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Đông Phương Xá Nguyệt chỉ vừa nghĩ vậy trong đầu thì đã thình lình xuất hiện!    Ngay khi nhìn thấy cô ta, con ngươi của Ám Sắc Ma Thần thu nhỏ lại: “Là cô ư? Sao lại như vậy được!”   Đông Phương Xá Nguyệt đanh mặt lại: “Sai cậu đi cứu bản đế, cậu lại dám bỏ chạy một mình!”   “Sau khi trở về, nhớ úp mặt vào tường sám hối một triệu năm. Không có lệnh của bản đế, không được phép rời khỏi!”   Ám Sắc Ma Thần quỳ phịch xuống đất: “Chủ nhân, tôi biết lỗi rồi!”   Ám Sắc Ma Thần run lẩy bẩy!    AdvertisementNhư nhìn thấy ma!   “Chủ nhân?”   Diệp Bắc Minh sững sờ!   Sở Vị Ương và Mộ Dung Tình ngẩn người!   Người phụ nữ thình lình xuất hiện này là ai?   “Đưa đây!”   Đông Phương Xá Nguyệt bước tới trước mặt Ám Sắc Ma Thần, duỗi năm ngón tay trắng trẻo ra!   Ám Sắc Ma Thần quỳ dưới đất, hai tay nâng tháp Càn Khôn Trấn Ngục lên cao quá đỉnh đầu!   Nắm ngón tay của Đông Phương Xá Nguyệt vừa cầm lấy nó, một luồng sáng lập tức lóe lên.   Ngọn bảo tháp cổ biến mất, hóa thành một mảnh vỡ!   Mặt Đông Phương Xá Nguyệt ửng hồng: “Đã lấy được mảnh thứ ba rồi!”   “Cậu còn không mau hóa về nguyên hình đi!”   “Vâng, thưa chủ nhân!”   Ám Sắc Ma Thần vâng dạ, ma khí quanh người bốc lên cuồn cuộn.   Ám Sắc Ma Thần hóa thành một sinh vật đen như mực!   Có đầu rồng, thân kỳ lân, mai rùa Huyền Vũ và một cặp cánh Chu Tước!   Nó ngoan ngoãn nằm dưới chân Đông Phương Xá Nguyệt!   Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục trở nên nghiêm túc: “Thần thú Tứ Tượng! Quả nhiên cô ta là người của Đế tộc Đông Phương!”   Diệp Bắc Minh nheo hai mắt lại: “Đông Phương Xá Nguyệt, cô lừa tôi à?”   Đông Phương Xá Nguyệt cười: “Bản đế lừa cậu bao giờ?”   “Cậu đã lấy được phương pháp luyện chế đan dược rồi, trong Thần Nông Bách Thảo Kinh có ghi chép vô số phương pháp luyện chế đan dược!”   “Cậu cũng đã biết nguồn gốc của Hoa tộc rồi, sao cậu lại nói là tôi lừa cậu?”   “Bớt nói nhiều đi, giao mảnh vỡ của Tiểu Tháp ra đây!”   Diệp Bắc Minh quát to.   Anh hóa thành một chiếc bóng mờ, cầm kiếm Không Tên trong tay, xông thẳng tới chỗ Đông Phương Xá Nguyệt!   Đông Phương Xá Nguyệt cười khẽ, rót một luồng sức mạnh vào mảnh vỡ của tháp Càn Khôn Trấn Ngục, năng lượng bùng nổ!   Ầm!   Diệp Bắc Minh bị b*n r* ngoài!   Đông Phương Xá Nguyệt mỉm cười: “Thiên phú của cậu mạnh hơn sư phụ của cậu nhiều, bọn chúng không xứng làm đệ tử của tôi!”   “Nhưng cậu thì xứng đáng có tư cách đó!”   “Quỳ xuống, bái tôi làm sư phụ đi rồi giao hồn tháp ra đây!”   “Xá Nguyệt Thần Đế tôi cam đoan sẽ ban thưởng cho cậu một vận may lớn!”  Diệp Bắc Minh nhìn cô ta: “Lúc cô cầu xin tôi, cô không hề như vậy!”    Thần thú Tứ Tượng sửng sốt: “Gì cơ? Chủ nhân cầu xin cậu ta ư?”    “Sao có thể, chủ nhân tối thượng của tôi sao có thể cầu xin một kẻ phàm trần thấp kém chứ?”    “Lẽ nào chủ nhân có sở thích đặc biệt gì ư?”    Nghĩ đến đây, thần thú Tứ Tượng rùng mình!    Nụ cười của Đông Phương Xá Nguyệt cứng lại, đôi mắt của cô ta lóe lên sát ý rồi lại thôi: “Cậu nói nhăng nói cuội gì vậy!”   

 Đông Phương Xá Nguyệt chỉ vừa nghĩ vậy trong đầu thì đã thình lình xuất hiện!  

 

 

Ngay khi nhìn thấy cô ta, con ngươi của Ám Sắc Ma Thần thu nhỏ lại: “Là cô ư? Sao lại như vậy được!”  

 

Đông Phương Xá Nguyệt đanh mặt lại: “Sai cậu đi cứu bản đế, cậu lại dám bỏ chạy một mình!”  

 

“Sau khi trở về, nhớ úp mặt vào tường sám hối một triệu năm. Không có lệnh của bản đế, không được phép rời khỏi!”  

 

Ám Sắc Ma Thần quỳ phịch xuống đất: “Chủ nhân, tôi biết lỗi rồi!”  

 

Ám Sắc Ma Thần run lẩy bẩy!  

  Advertisement

Như nhìn thấy ma!  

 

“Chủ nhân?”  

 

Diệp Bắc Minh sững sờ!  

 

Sở Vị Ương và Mộ Dung Tình ngẩn người!  

 

Người phụ nữ thình lình xuất hiện này là ai?  

 

“Đưa đây!”  

 

Đông Phương Xá Nguyệt bước tới trước mặt Ám Sắc Ma Thần, duỗi năm ngón tay trắng trẻo ra!  

 

Ám Sắc Ma Thần quỳ dưới đất, hai tay nâng tháp Càn Khôn Trấn Ngục lên cao quá đỉnh đầu!  

 

Nắm ngón tay của Đông Phương Xá Nguyệt vừa cầm lấy nó, một luồng sáng lập tức lóe lên.  

 

Ngọn bảo tháp cổ biến mất, hóa thành một mảnh vỡ!  

 

Mặt Đông Phương Xá Nguyệt ửng hồng: “Đã lấy được mảnh thứ ba rồi!”  

 

“Cậu còn không mau hóa về nguyên hình đi!”  

 

“Vâng, thưa chủ nhân!”  

 

Ám Sắc Ma Thần vâng dạ, ma khí quanh người bốc lên cuồn cuộn.  

 

Ám Sắc Ma Thần hóa thành một sinh vật đen như mực!  

 

Có đầu rồng, thân kỳ lân, mai rùa Huyền Vũ và một cặp cánh Chu Tước!  

 

Nó ngoan ngoãn nằm dưới chân Đông Phương Xá Nguyệt!  

 

Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục trở nên nghiêm túc: “Thần thú Tứ Tượng! Quả nhiên cô ta là người của Đế tộc Đông Phương!”  

 

Diệp Bắc Minh nheo hai mắt lại: “Đông Phương Xá Nguyệt, cô lừa tôi à?”  

 

Đông Phương Xá Nguyệt cười: “Bản đế lừa cậu bao giờ?”  

 

“Cậu đã lấy được phương pháp luyện chế đan dược rồi, trong Thần Nông Bách Thảo Kinh có ghi chép vô số phương pháp luyện chế đan dược!”  

 

“Cậu cũng đã biết nguồn gốc của Hoa tộc rồi, sao cậu lại nói là tôi lừa cậu?”  

 

“Bớt nói nhiều đi, giao mảnh vỡ của Tiểu Tháp ra đây!”  

 

Diệp Bắc Minh quát to.  

 

Anh hóa thành một chiếc bóng mờ, cầm kiếm Không Tên trong tay, xông thẳng tới chỗ Đông Phương Xá Nguyệt!  

 

Đông Phương Xá Nguyệt cười khẽ, rót một luồng sức mạnh vào mảnh vỡ của tháp Càn Khôn Trấn Ngục, năng lượng bùng nổ!  

 

Ầm!  

 

Diệp Bắc Minh bị b*n r* ngoài!  

 

Đông Phương Xá Nguyệt mỉm cười: “Thiên phú của cậu mạnh hơn sư phụ của cậu nhiều, bọn chúng không xứng làm đệ tử của tôi!”  

 

“Nhưng cậu thì xứng đáng có tư cách đó!”  

 

“Quỳ xuống, bái tôi làm sư phụ đi rồi giao hồn tháp ra đây!”  

 

“Xá Nguyệt Thần Đế tôi cam đoan sẽ ban thưởng cho cậu một vận may lớn!”  

Diệp Bắc Minh nhìn cô ta: “Lúc cô cầu xin tôi, cô không hề như vậy!”  

 

 

Thần thú Tứ Tượng sửng sốt: “Gì cơ? Chủ nhân cầu xin cậu ta ư?”  

 

 

“Sao có thể, chủ nhân tối thượng của tôi sao có thể cầu xin một kẻ phàm trần thấp kém chứ?”  

 

 

“Lẽ nào chủ nhân có sở thích đặc biệt gì ư?”  

 

 

Nghĩ đến đây, thần thú Tứ Tượng rùng mình!  

 

 

Nụ cười của Đông Phương Xá Nguyệt cứng lại, đôi mắt của cô ta lóe lên sát ý rồi lại thôi: “Cậu nói nhăng nói cuội gì vậy!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Đông Phương Xá Nguyệt chỉ vừa nghĩ vậy trong đầu thì đã thình lình xuất hiện!    Ngay khi nhìn thấy cô ta, con ngươi của Ám Sắc Ma Thần thu nhỏ lại: “Là cô ư? Sao lại như vậy được!”   Đông Phương Xá Nguyệt đanh mặt lại: “Sai cậu đi cứu bản đế, cậu lại dám bỏ chạy một mình!”   “Sau khi trở về, nhớ úp mặt vào tường sám hối một triệu năm. Không có lệnh của bản đế, không được phép rời khỏi!”   Ám Sắc Ma Thần quỳ phịch xuống đất: “Chủ nhân, tôi biết lỗi rồi!”   Ám Sắc Ma Thần run lẩy bẩy!    AdvertisementNhư nhìn thấy ma!   “Chủ nhân?”   Diệp Bắc Minh sững sờ!   Sở Vị Ương và Mộ Dung Tình ngẩn người!   Người phụ nữ thình lình xuất hiện này là ai?   “Đưa đây!”   Đông Phương Xá Nguyệt bước tới trước mặt Ám Sắc Ma Thần, duỗi năm ngón tay trắng trẻo ra!   Ám Sắc Ma Thần quỳ dưới đất, hai tay nâng tháp Càn Khôn Trấn Ngục lên cao quá đỉnh đầu!   Nắm ngón tay của Đông Phương Xá Nguyệt vừa cầm lấy nó, một luồng sáng lập tức lóe lên.   Ngọn bảo tháp cổ biến mất, hóa thành một mảnh vỡ!   Mặt Đông Phương Xá Nguyệt ửng hồng: “Đã lấy được mảnh thứ ba rồi!”   “Cậu còn không mau hóa về nguyên hình đi!”   “Vâng, thưa chủ nhân!”   Ám Sắc Ma Thần vâng dạ, ma khí quanh người bốc lên cuồn cuộn.   Ám Sắc Ma Thần hóa thành một sinh vật đen như mực!   Có đầu rồng, thân kỳ lân, mai rùa Huyền Vũ và một cặp cánh Chu Tước!   Nó ngoan ngoãn nằm dưới chân Đông Phương Xá Nguyệt!   Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục trở nên nghiêm túc: “Thần thú Tứ Tượng! Quả nhiên cô ta là người của Đế tộc Đông Phương!”   Diệp Bắc Minh nheo hai mắt lại: “Đông Phương Xá Nguyệt, cô lừa tôi à?”   Đông Phương Xá Nguyệt cười: “Bản đế lừa cậu bao giờ?”   “Cậu đã lấy được phương pháp luyện chế đan dược rồi, trong Thần Nông Bách Thảo Kinh có ghi chép vô số phương pháp luyện chế đan dược!”   “Cậu cũng đã biết nguồn gốc của Hoa tộc rồi, sao cậu lại nói là tôi lừa cậu?”   “Bớt nói nhiều đi, giao mảnh vỡ của Tiểu Tháp ra đây!”   Diệp Bắc Minh quát to.   Anh hóa thành một chiếc bóng mờ, cầm kiếm Không Tên trong tay, xông thẳng tới chỗ Đông Phương Xá Nguyệt!   Đông Phương Xá Nguyệt cười khẽ, rót một luồng sức mạnh vào mảnh vỡ của tháp Càn Khôn Trấn Ngục, năng lượng bùng nổ!   Ầm!   Diệp Bắc Minh bị b*n r* ngoài!   Đông Phương Xá Nguyệt mỉm cười: “Thiên phú của cậu mạnh hơn sư phụ của cậu nhiều, bọn chúng không xứng làm đệ tử của tôi!”   “Nhưng cậu thì xứng đáng có tư cách đó!”   “Quỳ xuống, bái tôi làm sư phụ đi rồi giao hồn tháp ra đây!”   “Xá Nguyệt Thần Đế tôi cam đoan sẽ ban thưởng cho cậu một vận may lớn!”  Diệp Bắc Minh nhìn cô ta: “Lúc cô cầu xin tôi, cô không hề như vậy!”    Thần thú Tứ Tượng sửng sốt: “Gì cơ? Chủ nhân cầu xin cậu ta ư?”    “Sao có thể, chủ nhân tối thượng của tôi sao có thể cầu xin một kẻ phàm trần thấp kém chứ?”    “Lẽ nào chủ nhân có sở thích đặc biệt gì ư?”    Nghĩ đến đây, thần thú Tứ Tượng rùng mình!    Nụ cười của Đông Phương Xá Nguyệt cứng lại, đôi mắt của cô ta lóe lên sát ý rồi lại thôi: “Cậu nói nhăng nói cuội gì vậy!”   

Chương 3061: “Ngậm miệng lại cho bản đế!”