Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3072: Người sai là người dùng đao!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Người nhà họ Tô kinh hãi, ánh mắt bọn họ nhìn Diệp Bắc Minh hoàn toàn thay đổi!    Anh di chuyển tầm mắt về phía nhóm bô lão nhà họ Tô!   “Diệp công tử, khoan đã!”   “Diệp công tử cậu có thể đi!”   “Đúng, đúng, đúng, cậu mang cả Tô Tử Lăng đi cũng được, sau này cô ta là người của cậu!”   Người nhà Tô lùi lại liên tục, bầu không khí vô cùng căng thẳng!    AdvertisementDiệp Bắc Minh cười nhạo: “Mấy người các ông các bà đúng là không bằng cả con chó!”   Gào!   Tiếng rồng gầm vang lên!   Chín ma long màu đen lao ra từ phía sau!   Năm móng vuốt bóp mạnh!    Advertisement“Nổ! Nổ! Nổ!”   Hắc long xông vào đám đông, đan điền của những người nắm quyền nhà họ Tô nổ tung, bọn họ quỳ xuống đất, mặt mày xám ngoét!   Diệp Bắc Minh xoay người đi đến chỗ Tô Tử Lăng, vỗ vai cô ta: “Xin lỗi, mọi chuyện do tôi gây ra!”   “Tôi chỉ có thể làm được đến thế này thôi”.   “Những người này giao cho cô xử trí, muốn giết hay thả, cô tự mình quyết định”.   Nói xong, Diệp Bắc Minh đi ra khỏi cổ thành nhà họ Tô.   Ngay tức khắc, đằng sau vang lên tiếng cầu xin không ngớt!   “Tử Lăng, bác là bác cả của cháu mà!”   “Tử Lăng, chú năm đây, chú là chú năm, hồi cháu còn nhỏ chú còn từng ôm cháu đấy!”   “Tử Lăng à, dì mười ba đối xử với cháu không đủ tốt hay sao? Cháu…”   “Chị Từ Lăng, em sai rồi, Tô Hàn biết sai rồi, tha cho em một mạng đi mà!”   “A…”   Những tiếng kêu la thảm thiết vang lên liên tục!   Âm thanh đột nhiên ngừng lại!   Diệp Bắc Minh trở lại hiện trường, Tô Tử Lăng ngồi bó gối co ro một góc.   Anh lại gần an ủi!   Tô Tử Lăng nhào vào lòng Diệp Bắc Minh gào khóc: “Hu hu hu…”   …   Cùng lúc đó, núi Tổ Long.   Một tòa cung điện vàng óng được xây dựng trên đỉnh núi Tổ Long, chính là Tổ Long điện!   Hiện nay, mấy trăm cường gia tập trung ở chân núi Tổ Long!   Một ông lão mặc áo choàng màu xanh lam cau mày nói: “Tổ Long điện là hậu duệ thần thú, thiên sinh địa dưỡng!”   “Núi Tổ Long là thánh địa, chúng ta giết chóc ở đây sẽ không bị trời phạt sao?”   Một ông lão của Thiên Đạo Tông nở nụ cười đầy thâm ý: “Thánh nữ Tổ Long điện qua lại với Diệp Càn Khôn!”   “Người của điện Chân Võ đã nói rồi, bất kỳ ai dính líu đến Diệp Càn Khôn đều phải chết!”   “Đấy là người của điện Chân Võ ra lệnh, chúng ta chỉ là đạo, chuyện này thì liên quan gì đến chúng ta?”   “Hung thủ dùng đao giết người, có thể trách đao được hay sao?”   Tất cả mọi người đều gật đầu!  Đao không có tội!    Người sai là người dùng đao!    Ông lão của Thiên Đạo Tông lại bồi thêm một câu: “Tôi còn nghe nói, trong núi Tổ Long có long mạch của Tổ Long!”    “Nếu cắn nuốt thứ đó, chưa biết chừng chúng ta có thể đột phá cảnh giới Chúa Tể, bước vào cảnh giới Động Hư trong truyền thuyết!”    “Cảnh giới Động Hư có thể lĩnh ngộ được lực lượng phép tắc! Chẳng lẽ các ngươi không muốn thoát khỏi thế giới này sao?”    Ông ta vừa nói xong câu này, sát ý chợt hiện lên trong mắt tất cả ông lão ở đây!  

Người nhà họ Tô kinh hãi, ánh mắt bọn họ nhìn Diệp Bắc Minh hoàn toàn thay đổi!  

 

 

Anh di chuyển tầm mắt về phía nhóm bô lão nhà họ Tô!  

 

“Diệp công tử, khoan đã!”  

 

“Diệp công tử cậu có thể đi!”  

 

“Đúng, đúng, đúng, cậu mang cả Tô Tử Lăng đi cũng được, sau này cô ta là người của cậu!”  

 

Người nhà Tô lùi lại liên tục, bầu không khí vô cùng căng thẳng!  

  Advertisement

Diệp Bắc Minh cười nhạo: “Mấy người các ông các bà đúng là không bằng cả con chó!”  

 

Gào!  

 

Tiếng rồng gầm vang lên!  

 

Chín ma long màu đen lao ra từ phía sau!  

 

Năm móng vuốt bóp mạnh!  

  Advertisement

“Nổ! Nổ! Nổ!”  

 

Hắc long xông vào đám đông, đan điền của những người nắm quyền nhà họ Tô nổ tung, bọn họ quỳ xuống đất, mặt mày xám ngoét!  

 

Diệp Bắc Minh xoay người đi đến chỗ Tô Tử Lăng, vỗ vai cô ta: “Xin lỗi, mọi chuyện do tôi gây ra!”  

 

“Tôi chỉ có thể làm được đến thế này thôi”.  

 

“Những người này giao cho cô xử trí, muốn giết hay thả, cô tự mình quyết định”.  

 

Nói xong, Diệp Bắc Minh đi ra khỏi cổ thành nhà họ Tô.  

 

Ngay tức khắc, đằng sau vang lên tiếng cầu xin không ngớt!  

 

“Tử Lăng, bác là bác cả của cháu mà!”  

 

“Tử Lăng, chú năm đây, chú là chú năm, hồi cháu còn nhỏ chú còn từng ôm cháu đấy!”  

 

“Tử Lăng à, dì mười ba đối xử với cháu không đủ tốt hay sao? Cháu…”  

 

“Chị Từ Lăng, em sai rồi, Tô Hàn biết sai rồi, tha cho em một mạng đi mà!”  

 

“A…”  

 

Những tiếng kêu la thảm thiết vang lên liên tục!  

 

Âm thanh đột nhiên ngừng lại!  

 

Diệp Bắc Minh trở lại hiện trường, Tô Tử Lăng ngồi bó gối co ro một góc.  

 

Anh lại gần an ủi!  

 

Tô Tử Lăng nhào vào lòng Diệp Bắc Minh gào khóc: “Hu hu hu…”  

 

…  

 

Cùng lúc đó, núi Tổ Long.  

 

Một tòa cung điện vàng óng được xây dựng trên đỉnh núi Tổ Long, chính là Tổ Long điện!  

 

Hiện nay, mấy trăm cường gia tập trung ở chân núi Tổ Long!  

 

Một ông lão mặc áo choàng màu xanh lam cau mày nói: “Tổ Long điện là hậu duệ thần thú, thiên sinh địa dưỡng!”  

 

“Núi Tổ Long là thánh địa, chúng ta giết chóc ở đây sẽ không bị trời phạt sao?”  

 

Một ông lão của Thiên Đạo Tông nở nụ cười đầy thâm ý: “Thánh nữ Tổ Long điện qua lại với Diệp Càn Khôn!”  

 

“Người của điện Chân Võ đã nói rồi, bất kỳ ai dính líu đến Diệp Càn Khôn đều phải chết!”  

 

“Đấy là người của điện Chân Võ ra lệnh, chúng ta chỉ là đạo, chuyện này thì liên quan gì đến chúng ta?”  

 

“Hung thủ dùng đao giết người, có thể trách đao được hay sao?”  

 

Tất cả mọi người đều gật đầu!  

Đao không có tội!  

 

 

Người sai là người dùng đao!  

 

 

Ông lão của Thiên Đạo Tông lại bồi thêm một câu: “Tôi còn nghe nói, trong núi Tổ Long có long mạch của Tổ Long!”  

 

 

“Nếu cắn nuốt thứ đó, chưa biết chừng chúng ta có thể đột phá cảnh giới Chúa Tể, bước vào cảnh giới Động Hư trong truyền thuyết!”  

 

 

“Cảnh giới Động Hư có thể lĩnh ngộ được lực lượng phép tắc! Chẳng lẽ các ngươi không muốn thoát khỏi thế giới này sao?”  

 

 

Ông ta vừa nói xong câu này, sát ý chợt hiện lên trong mắt tất cả ông lão ở đây!  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Người nhà họ Tô kinh hãi, ánh mắt bọn họ nhìn Diệp Bắc Minh hoàn toàn thay đổi!    Anh di chuyển tầm mắt về phía nhóm bô lão nhà họ Tô!   “Diệp công tử, khoan đã!”   “Diệp công tử cậu có thể đi!”   “Đúng, đúng, đúng, cậu mang cả Tô Tử Lăng đi cũng được, sau này cô ta là người của cậu!”   Người nhà Tô lùi lại liên tục, bầu không khí vô cùng căng thẳng!    AdvertisementDiệp Bắc Minh cười nhạo: “Mấy người các ông các bà đúng là không bằng cả con chó!”   Gào!   Tiếng rồng gầm vang lên!   Chín ma long màu đen lao ra từ phía sau!   Năm móng vuốt bóp mạnh!    Advertisement“Nổ! Nổ! Nổ!”   Hắc long xông vào đám đông, đan điền của những người nắm quyền nhà họ Tô nổ tung, bọn họ quỳ xuống đất, mặt mày xám ngoét!   Diệp Bắc Minh xoay người đi đến chỗ Tô Tử Lăng, vỗ vai cô ta: “Xin lỗi, mọi chuyện do tôi gây ra!”   “Tôi chỉ có thể làm được đến thế này thôi”.   “Những người này giao cho cô xử trí, muốn giết hay thả, cô tự mình quyết định”.   Nói xong, Diệp Bắc Minh đi ra khỏi cổ thành nhà họ Tô.   Ngay tức khắc, đằng sau vang lên tiếng cầu xin không ngớt!   “Tử Lăng, bác là bác cả của cháu mà!”   “Tử Lăng, chú năm đây, chú là chú năm, hồi cháu còn nhỏ chú còn từng ôm cháu đấy!”   “Tử Lăng à, dì mười ba đối xử với cháu không đủ tốt hay sao? Cháu…”   “Chị Từ Lăng, em sai rồi, Tô Hàn biết sai rồi, tha cho em một mạng đi mà!”   “A…”   Những tiếng kêu la thảm thiết vang lên liên tục!   Âm thanh đột nhiên ngừng lại!   Diệp Bắc Minh trở lại hiện trường, Tô Tử Lăng ngồi bó gối co ro một góc.   Anh lại gần an ủi!   Tô Tử Lăng nhào vào lòng Diệp Bắc Minh gào khóc: “Hu hu hu…”   …   Cùng lúc đó, núi Tổ Long.   Một tòa cung điện vàng óng được xây dựng trên đỉnh núi Tổ Long, chính là Tổ Long điện!   Hiện nay, mấy trăm cường gia tập trung ở chân núi Tổ Long!   Một ông lão mặc áo choàng màu xanh lam cau mày nói: “Tổ Long điện là hậu duệ thần thú, thiên sinh địa dưỡng!”   “Núi Tổ Long là thánh địa, chúng ta giết chóc ở đây sẽ không bị trời phạt sao?”   Một ông lão của Thiên Đạo Tông nở nụ cười đầy thâm ý: “Thánh nữ Tổ Long điện qua lại với Diệp Càn Khôn!”   “Người của điện Chân Võ đã nói rồi, bất kỳ ai dính líu đến Diệp Càn Khôn đều phải chết!”   “Đấy là người của điện Chân Võ ra lệnh, chúng ta chỉ là đạo, chuyện này thì liên quan gì đến chúng ta?”   “Hung thủ dùng đao giết người, có thể trách đao được hay sao?”   Tất cả mọi người đều gật đầu!  Đao không có tội!    Người sai là người dùng đao!    Ông lão của Thiên Đạo Tông lại bồi thêm một câu: “Tôi còn nghe nói, trong núi Tổ Long có long mạch của Tổ Long!”    “Nếu cắn nuốt thứ đó, chưa biết chừng chúng ta có thể đột phá cảnh giới Chúa Tể, bước vào cảnh giới Động Hư trong truyền thuyết!”    “Cảnh giới Động Hư có thể lĩnh ngộ được lực lượng phép tắc! Chẳng lẽ các ngươi không muốn thoát khỏi thế giới này sao?”    Ông ta vừa nói xong câu này, sát ý chợt hiện lên trong mắt tất cả ông lão ở đây!  

Chương 3072: Người sai là người dùng đao!