Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3082: "Nổ cho tôi!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Con ngươi Sở Vị Ương khẽ co rụt lại! Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống, nhìn Sở Thiên Hằng và người sau lưng ông ta: "Cảnh giới Động Hư?" Tổng cộng sáu người. Sở Thiên Hằng khoảng chừng cảnh giới Động Hư trung kỳ, năm người khác đều là sơ kỳ! Chát! Ngay trước mặt mấy chục triệu người, ông ta tát cho Sở Vị Ương đập xuống mặt đất! AdvertisementSau đó giẫm một chân lên đầu cô ta: "Thứ ăn cây táo rào cây sung!" "Tao sớm đã nhìn ra mày muốn cứu nó, bằng không thì tại sao điện Chân Võ không thể tìm được con kiến này suốt ba ngày!" "Đáng tiếc, chính con kiến này lại phát điên rồi, còn dám đến điện Chân Võ?" "Kéo xuống!" Quát khẽ một tiếng! "Rõ!"Một lão già răng hô giẫm chân một cái, sau lưng sấm sét ầm ầm! Ầm! Hơi thở của cảnh giới Động Hư hoàn toàn bộc phát! Bịch! Mấy chục triệu người tu võ trên quảng trường Chân Võ đồng loạt quỳ trên mặt đất, ngay cả Lý Thất Dạ và Dao Cơ cũng không thể may mắn thoát khỏi! "Ông nội... Đây là sức mạnh gì?", thiếu nữ chỗ ghi danh vô cùng hoảng sợ. Ông lão bên cạnh nằm rạp trên mặt đất, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh: "Cảnh giới Động Hư, đây là cảnh giới Động Hư!" "Cảnh giới không thuộc về thế giới này!" Lúc này, lão già răng hô đã đi đến trước người Diệp Bắc Minh, tia chớp lấp lóe trong hư không xung quanh: "Tên kia, trong chớp mắt sức mạnh sấm sét xuyên thấu thân thể của mày, kinh mạch của mày sẽ nứt toác, đan điền bị đốt trọi!" "Thừa nhận cơn đau nhức kịch liệt do tan xương nát thịt, nhưng mày sẽ không chết!" "Điểm này mày có thể yên tâm, bởi vì Tứ gia muốn mày sống!" Ầm ầm! Dứt lời, sức mạnh sấm sét càn quét về phía Diệp Bắc Minh! Trên mặt lão già răng hô hiện lên nụ cười gằn, dường như lão ta đã thấy cảnh Diệp Bắc Minh nằm yên như con sâu mềm trên mặt đất cầu xin tha thứ! Đột nhiên. Diệp Bắc Minh nở nụ cười: "Nếu ông đã thích hủy hoại kinh mạch và đan điền của người khác như vậy!" "Không bằng ông nếm thử trước đã?" Lão già răng hô sững sờ: "Mày nói cái gì?" Một giây sau. Kiếm Không Tên đột nhiên bộc phát, mấy chục tia chớp màu đỏ ngòm xuất hiện! Chúng va chạm với tia chớp lão già răng hô triệu hồi ra, lập tức khiến tia chớp của lão già kia dập tắt! "Sao có thể!" Trong nháy mắt lão già răng hô thất thần! Ầm ầm! Mấy chục đạo tia chớp màu đỏ giáng xuống người lão ta, gân mạch toàn thân nổ tung, đan điền trực tiếp tan vỡ! Lão ta đập mạnh xuống đất như một con chó chết, máu thịt cháy khét lẹt! Trên trời truyền đến một giọng nói lạnh nhạt: "Thoải mái không?" "Mày..." Lão già răng hô hoảng sợ chỉ vào Diệp Bắc Minh! "Thoải mái đủ rồi thì ông có thể lên đường! Một bàn chân đi giày hung hăng đạp xuống! Ầm! Đầu lão già răng hô nổ tung, thần hồn hoảng sợ phóng lên cao!
Con ngươi Sở Vị Ương khẽ co rụt lại!
Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống, nhìn Sở Thiên Hằng và người sau lưng ông ta: "Cảnh giới Động Hư?"
Tổng cộng sáu người.
Sở Thiên Hằng khoảng chừng cảnh giới Động Hư trung kỳ, năm người khác đều là sơ kỳ!
Chát!
Ngay trước mặt mấy chục triệu người, ông ta tát cho Sở Vị Ương đập xuống mặt đất!
Advertisement
Sau đó giẫm một chân lên đầu cô ta: "Thứ ăn cây táo rào cây sung!"
"Tao sớm đã nhìn ra mày muốn cứu nó, bằng không thì tại sao điện Chân Võ không thể tìm được con kiến này suốt ba ngày!"
"Đáng tiếc, chính con kiến này lại phát điên rồi, còn dám đến điện Chân Võ?"
"Kéo xuống!"
Quát khẽ một tiếng!
"Rõ!"
Một lão già răng hô giẫm chân một cái, sau lưng sấm sét ầm ầm!
Ầm!
Hơi thở của cảnh giới Động Hư hoàn toàn bộc phát!
Bịch!
Mấy chục triệu người tu võ trên quảng trường Chân Võ đồng loạt quỳ trên mặt đất, ngay cả Lý Thất Dạ và Dao Cơ cũng không thể may mắn thoát khỏi!
"Ông nội... Đây là sức mạnh gì?", thiếu nữ chỗ ghi danh vô cùng hoảng sợ.
Ông lão bên cạnh nằm rạp trên mặt đất, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh: "Cảnh giới Động Hư, đây là cảnh giới Động Hư!"
"Cảnh giới không thuộc về thế giới này!"
Lúc này, lão già răng hô đã đi đến trước người Diệp Bắc Minh, tia chớp lấp lóe trong hư không xung quanh: "Tên kia, trong chớp mắt sức mạnh sấm sét xuyên thấu thân thể của mày, kinh mạch của mày sẽ nứt toác, đan điền bị đốt trọi!"
"Thừa nhận cơn đau nhức kịch liệt do tan xương nát thịt, nhưng mày sẽ không chết!"
"Điểm này mày có thể yên tâm, bởi vì Tứ gia muốn mày sống!"
Ầm ầm!
Dứt lời, sức mạnh sấm sét càn quét về phía Diệp Bắc Minh!
Trên mặt lão già răng hô hiện lên nụ cười gằn, dường như lão ta đã thấy cảnh Diệp Bắc Minh nằm yên như con sâu mềm trên mặt đất cầu xin tha thứ!
Đột nhiên.
Diệp Bắc Minh nở nụ cười: "Nếu ông đã thích hủy hoại kinh mạch và đan điền của người khác như vậy!"
"Không bằng ông nếm thử trước đã?"
Lão già răng hô sững sờ: "Mày nói cái gì?"
Một giây sau.
Kiếm Không Tên đột nhiên bộc phát, mấy chục tia chớp màu đỏ ngòm xuất hiện!
Chúng va chạm với tia chớp lão già răng hô triệu hồi ra, lập tức khiến tia chớp của lão già kia dập tắt!
"Sao có thể!"
Trong nháy mắt lão già răng hô thất thần!
Ầm ầm!
Mấy chục đạo tia chớp màu đỏ giáng xuống người lão ta, gân mạch toàn thân nổ tung, đan điền trực tiếp tan vỡ!
Lão ta đập mạnh xuống đất như một con chó chết, máu thịt cháy khét lẹt!
Trên trời truyền đến một giọng nói lạnh nhạt: "Thoải mái không?"
"Mày..."
Lão già răng hô hoảng sợ chỉ vào Diệp Bắc Minh!
"Thoải mái đủ rồi thì ông có thể lên đường!
Một bàn chân đi giày hung hăng đạp xuống!
Ầm!
Đầu lão già răng hô nổ tung, thần hồn hoảng sợ phóng lên cao!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Con ngươi Sở Vị Ương khẽ co rụt lại! Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống, nhìn Sở Thiên Hằng và người sau lưng ông ta: "Cảnh giới Động Hư?" Tổng cộng sáu người. Sở Thiên Hằng khoảng chừng cảnh giới Động Hư trung kỳ, năm người khác đều là sơ kỳ! Chát! Ngay trước mặt mấy chục triệu người, ông ta tát cho Sở Vị Ương đập xuống mặt đất! AdvertisementSau đó giẫm một chân lên đầu cô ta: "Thứ ăn cây táo rào cây sung!" "Tao sớm đã nhìn ra mày muốn cứu nó, bằng không thì tại sao điện Chân Võ không thể tìm được con kiến này suốt ba ngày!" "Đáng tiếc, chính con kiến này lại phát điên rồi, còn dám đến điện Chân Võ?" "Kéo xuống!" Quát khẽ một tiếng! "Rõ!"Một lão già răng hô giẫm chân một cái, sau lưng sấm sét ầm ầm! Ầm! Hơi thở của cảnh giới Động Hư hoàn toàn bộc phát! Bịch! Mấy chục triệu người tu võ trên quảng trường Chân Võ đồng loạt quỳ trên mặt đất, ngay cả Lý Thất Dạ và Dao Cơ cũng không thể may mắn thoát khỏi! "Ông nội... Đây là sức mạnh gì?", thiếu nữ chỗ ghi danh vô cùng hoảng sợ. Ông lão bên cạnh nằm rạp trên mặt đất, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh: "Cảnh giới Động Hư, đây là cảnh giới Động Hư!" "Cảnh giới không thuộc về thế giới này!" Lúc này, lão già răng hô đã đi đến trước người Diệp Bắc Minh, tia chớp lấp lóe trong hư không xung quanh: "Tên kia, trong chớp mắt sức mạnh sấm sét xuyên thấu thân thể của mày, kinh mạch của mày sẽ nứt toác, đan điền bị đốt trọi!" "Thừa nhận cơn đau nhức kịch liệt do tan xương nát thịt, nhưng mày sẽ không chết!" "Điểm này mày có thể yên tâm, bởi vì Tứ gia muốn mày sống!" Ầm ầm! Dứt lời, sức mạnh sấm sét càn quét về phía Diệp Bắc Minh! Trên mặt lão già răng hô hiện lên nụ cười gằn, dường như lão ta đã thấy cảnh Diệp Bắc Minh nằm yên như con sâu mềm trên mặt đất cầu xin tha thứ! Đột nhiên. Diệp Bắc Minh nở nụ cười: "Nếu ông đã thích hủy hoại kinh mạch và đan điền của người khác như vậy!" "Không bằng ông nếm thử trước đã?" Lão già răng hô sững sờ: "Mày nói cái gì?" Một giây sau. Kiếm Không Tên đột nhiên bộc phát, mấy chục tia chớp màu đỏ ngòm xuất hiện! Chúng va chạm với tia chớp lão già răng hô triệu hồi ra, lập tức khiến tia chớp của lão già kia dập tắt! "Sao có thể!" Trong nháy mắt lão già răng hô thất thần! Ầm ầm! Mấy chục đạo tia chớp màu đỏ giáng xuống người lão ta, gân mạch toàn thân nổ tung, đan điền trực tiếp tan vỡ! Lão ta đập mạnh xuống đất như một con chó chết, máu thịt cháy khét lẹt! Trên trời truyền đến một giọng nói lạnh nhạt: "Thoải mái không?" "Mày..." Lão già răng hô hoảng sợ chỉ vào Diệp Bắc Minh! "Thoải mái đủ rồi thì ông có thể lên đường! Một bàn chân đi giày hung hăng đạp xuống! Ầm! Đầu lão già răng hô nổ tung, thần hồn hoảng sợ phóng lên cao!