Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3096: Chính là Lạc Khuynh Thành!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Chỉ cần bọn ta có thể thu gom đủ các mảnh vỡ của long mạch, chưa biết chừng có thể khiến long mạch Côn Luân Thượng Cổ sống lại!” Diệp Bắc Minh khó hiểu: “Phục sinh long mạch có ích gì?” Lạc Mục nhìn Diệp Bắc Minh như nhìn một tên ngốc: “Chuyện này mà cậu cũng không biết à?” “Ha ha”. Diệp Bắc Minh cười! Ực! Lạc Mục hoảng sợ, nuốt nước bọt: “Long mạch của di tích Côn Luân Thượng Cổ cực kỳ nghịch thiên, mà Hoa tộc dựa vào di tích Côn Luân Thượng Cổ!” “Có được ba Thần Hoàng, năm Thần Đế!” Diệp Bắc Minh vẫn không hiểu: “Nghịch thiên ở chỗ nào?” Lạc Mục há hốc mồm: “Cậu thật sự không biết hay giả vờ không biết thế?” Advertisement“Anh nói xem?”, Diệp Bắc Minh lạnh lùng đáp lại. Lạc Mục lại nuốt nước bọt: “Mười tộc Hỗn Độn bọn tôi tổng cộng chỉ có ba Thần Hoàng, mười mấy Thần Đế”. “Còn Hoa tộc chỉ là một chủng tộc mà thôi, ấy thế mà đã có ba Thần Hoàng, năm Thần Đế!” “Cậu nói xem có mạnh hay không?” Một ý nghĩ hiện lên trong đầu Diệp Bắc Minh! Lẽ nào Hoa tộc đến từ Huyền Giới? Anh nhẹ nhàng giơ tay lên, hai chiếc la bàn bay vào lòng bàn tay anh: “Làm sao hai người các anh xác định được mảnh vỡ của long mạch đang nằm dưới tế đàn này?” Lạc Mục khúm núm giải thích: “Đây là la bàn do đại trưởng lão của cả mười tộc Hỗn Độn đích thân chế tạo!” “Mỗi gia tộc đều có hai chiếc, dùng nó là có thể tìm được mảnh vỡ của long mạch!” Diệp Bắc Minh gật đầu. Anh cất la bàn vào nhẫn chứa vật! “A… Cậu không thể…”, Lạc Mục sợ hãi. Sát ý lóe lên trong mắt Diệp Bắc Minh! Lạc Vũ đi đến ngắt lời Lạc Mục: “Vị công tử này, anh mang la bàn đi đi!” Sát ý của Diệp Bắc Minh biến mất: “Còn có một việc tôi muốn hai người đi làm!” Lạc Vũ gật đầu: “Công tử, anh nói đi!” Diệp Bắc Minh lấy một mảnh ngọc bội ra: “Đưa thứ này đến tay đại sư tỷ của ta, không cần nói gì, chị ấy sẽ tự hiểu tất cả!” “Được!” Lạc Vũ tiến lên cầm lấy ngọc bội. Vụt! Vụt! Vụt! Vài chiếc ngân châm bay tới, chui vào trong cơ thể Lạc Vũ và Lạc Mục! Hai người bọn họ kinh hãi, vội lùi lại ngay: “Công tử, anh…” Diệp Bắc Minh nói với vẻ bình tĩnh: “Không được nói chuyện này cho bất cứ ai, bằng không!” “Cơ thể nổ tan xác mà chết!” … Huyền Giới, nhà họ Lạc. Trong một mảnh sân tựa như tiên cảnh nhân gian, một cô gái xinh đẹp tuyệt trần ngồi đoan trang. Chính là Lạc Khuynh Thành! Một chàng trai vô cùng tuấn tú đứng bên cạnh cô ấy! Hai người bọn họ như một đôi trời sinh, có một ông lão cầm bút vẽ! Đang vẽ tranh cho bọn họ! Chàng trai trong tranh bừng bừng sức sống.
“Chỉ cần bọn ta có thể thu gom đủ các mảnh vỡ của long mạch, chưa biết chừng có thể khiến long mạch Côn Luân Thượng Cổ sống lại!”
Diệp Bắc Minh khó hiểu: “Phục sinh long mạch có ích gì?”
Lạc Mục nhìn Diệp Bắc Minh như nhìn một tên ngốc: “Chuyện này mà cậu cũng không biết à?”
“Ha ha”.
Diệp Bắc Minh cười!
Ực!
Lạc Mục hoảng sợ, nuốt nước bọt: “Long mạch của di tích Côn Luân Thượng Cổ cực kỳ nghịch thiên, mà Hoa tộc dựa vào di tích Côn Luân Thượng Cổ!”
“Có được ba Thần Hoàng, năm Thần Đế!”
Diệp Bắc Minh vẫn không hiểu: “Nghịch thiên ở chỗ nào?”
Lạc Mục há hốc mồm: “Cậu thật sự không biết hay giả vờ không biết thế?”
Advertisement
“Anh nói xem?”, Diệp Bắc Minh lạnh lùng đáp lại.
Lạc Mục lại nuốt nước bọt: “Mười tộc Hỗn Độn bọn tôi tổng cộng chỉ có ba Thần Hoàng, mười mấy Thần Đế”.
“Còn Hoa tộc chỉ là một chủng tộc mà thôi, ấy thế mà đã có ba Thần Hoàng, năm Thần Đế!”
“Cậu nói xem có mạnh hay không?”
Một ý nghĩ hiện lên trong đầu Diệp Bắc Minh!
Lẽ nào Hoa tộc đến từ Huyền Giới?
Anh nhẹ nhàng giơ tay lên, hai chiếc la bàn bay vào lòng bàn tay anh: “Làm sao hai người các anh xác định được mảnh vỡ của long mạch đang nằm dưới tế đàn này?”
Lạc Mục khúm núm giải thích: “Đây là la bàn do đại trưởng lão của cả mười tộc Hỗn Độn đích thân chế tạo!”
“Mỗi gia tộc đều có hai chiếc, dùng nó là có thể tìm được mảnh vỡ của long mạch!”
Diệp Bắc Minh gật đầu.
Anh cất la bàn vào nhẫn chứa vật!
“A… Cậu không thể…”, Lạc Mục sợ hãi.
Sát ý lóe lên trong mắt Diệp Bắc Minh!
Lạc Vũ đi đến ngắt lời Lạc Mục: “Vị công tử này, anh mang la bàn đi đi!”
Sát ý của Diệp Bắc Minh biến mất: “Còn có một việc tôi muốn hai người đi làm!”
Lạc Vũ gật đầu: “Công tử, anh nói đi!”
Diệp Bắc Minh lấy một mảnh ngọc bội ra: “Đưa thứ này đến tay đại sư tỷ của ta, không cần nói gì, chị ấy sẽ tự hiểu tất cả!”
“Được!”
Lạc Vũ tiến lên cầm lấy ngọc bội.
Vụt! Vụt! Vụt!
Vài chiếc ngân châm bay tới, chui vào trong cơ thể Lạc Vũ và Lạc Mục!
Hai người bọn họ kinh hãi, vội lùi lại ngay: “Công tử, anh…”
Diệp Bắc Minh nói với vẻ bình tĩnh: “Không được nói chuyện này cho bất cứ ai, bằng không!”
“Cơ thể nổ tan xác mà chết!”
…
Huyền Giới, nhà họ Lạc.
Trong một mảnh sân tựa như tiên cảnh nhân gian, một cô gái xinh đẹp tuyệt trần ngồi đoan trang.
Chính là Lạc Khuynh Thành!
Một chàng trai vô cùng tuấn tú đứng bên cạnh cô ấy!
Hai người bọn họ như một đôi trời sinh, có một ông lão cầm bút vẽ!
Đang vẽ tranh cho bọn họ!
Chàng trai trong tranh bừng bừng sức sống.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Chỉ cần bọn ta có thể thu gom đủ các mảnh vỡ của long mạch, chưa biết chừng có thể khiến long mạch Côn Luân Thượng Cổ sống lại!” Diệp Bắc Minh khó hiểu: “Phục sinh long mạch có ích gì?” Lạc Mục nhìn Diệp Bắc Minh như nhìn một tên ngốc: “Chuyện này mà cậu cũng không biết à?” “Ha ha”. Diệp Bắc Minh cười! Ực! Lạc Mục hoảng sợ, nuốt nước bọt: “Long mạch của di tích Côn Luân Thượng Cổ cực kỳ nghịch thiên, mà Hoa tộc dựa vào di tích Côn Luân Thượng Cổ!” “Có được ba Thần Hoàng, năm Thần Đế!” Diệp Bắc Minh vẫn không hiểu: “Nghịch thiên ở chỗ nào?” Lạc Mục há hốc mồm: “Cậu thật sự không biết hay giả vờ không biết thế?” Advertisement“Anh nói xem?”, Diệp Bắc Minh lạnh lùng đáp lại. Lạc Mục lại nuốt nước bọt: “Mười tộc Hỗn Độn bọn tôi tổng cộng chỉ có ba Thần Hoàng, mười mấy Thần Đế”. “Còn Hoa tộc chỉ là một chủng tộc mà thôi, ấy thế mà đã có ba Thần Hoàng, năm Thần Đế!” “Cậu nói xem có mạnh hay không?” Một ý nghĩ hiện lên trong đầu Diệp Bắc Minh! Lẽ nào Hoa tộc đến từ Huyền Giới? Anh nhẹ nhàng giơ tay lên, hai chiếc la bàn bay vào lòng bàn tay anh: “Làm sao hai người các anh xác định được mảnh vỡ của long mạch đang nằm dưới tế đàn này?” Lạc Mục khúm núm giải thích: “Đây là la bàn do đại trưởng lão của cả mười tộc Hỗn Độn đích thân chế tạo!” “Mỗi gia tộc đều có hai chiếc, dùng nó là có thể tìm được mảnh vỡ của long mạch!” Diệp Bắc Minh gật đầu. Anh cất la bàn vào nhẫn chứa vật! “A… Cậu không thể…”, Lạc Mục sợ hãi. Sát ý lóe lên trong mắt Diệp Bắc Minh! Lạc Vũ đi đến ngắt lời Lạc Mục: “Vị công tử này, anh mang la bàn đi đi!” Sát ý của Diệp Bắc Minh biến mất: “Còn có một việc tôi muốn hai người đi làm!” Lạc Vũ gật đầu: “Công tử, anh nói đi!” Diệp Bắc Minh lấy một mảnh ngọc bội ra: “Đưa thứ này đến tay đại sư tỷ của ta, không cần nói gì, chị ấy sẽ tự hiểu tất cả!” “Được!” Lạc Vũ tiến lên cầm lấy ngọc bội. Vụt! Vụt! Vụt! Vài chiếc ngân châm bay tới, chui vào trong cơ thể Lạc Vũ và Lạc Mục! Hai người bọn họ kinh hãi, vội lùi lại ngay: “Công tử, anh…” Diệp Bắc Minh nói với vẻ bình tĩnh: “Không được nói chuyện này cho bất cứ ai, bằng không!” “Cơ thể nổ tan xác mà chết!” … Huyền Giới, nhà họ Lạc. Trong một mảnh sân tựa như tiên cảnh nhân gian, một cô gái xinh đẹp tuyệt trần ngồi đoan trang. Chính là Lạc Khuynh Thành! Một chàng trai vô cùng tuấn tú đứng bên cạnh cô ấy! Hai người bọn họ như một đôi trời sinh, có một ông lão cầm bút vẽ! Đang vẽ tranh cho bọn họ! Chàng trai trong tranh bừng bừng sức sống.