Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3111: Tôi sẽ thỏa mãn cô!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Nụ hoa khép lại.   Rầm! Rầm! Rầm!   Cùng lúc đó, bên tai anh truyền tới tiếng động theo tiết tấu.   “Âm thanh gì thế?”   Đầu Diệp Bắc Minh lóe lên một ý tưởng.   Sau đó.   Tất cả xúc tua giải tán, một trái tim màu đỏ chậm rãi bay tới chỗ anh.   Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Trái tim gì thế? Lẽ nào là tàn khuyết của Thần Ma?”   Từ trái tim màu đỏ kia vọng ra một giọng nói: “Có chút hiểu biết đấy, cảm ơn trời cao đưa tới đây một cơ thể hoàn mỹ!”   “Chỉ cần bổn tọa cắn nuốt cậu thì có thể rời khỏi đây!”   “Những tên thần dối trá đó, run rẩy đi!”    AdvertisementMột cái xúc tua màu đen lao tới, dễ dàng cắt ngang qua ngực của Diệp Bắc Minh.   Lộ ra một trái tim đang đập.   Trái tim màu đỏ đó lao ra, lao tới nuốt chửng trái tim của Diệp Bắc Minh.   Ngay khi nó sắp chạm vào trái tim của Diệp Bắc Minh, nó bỗng đau đớn hét lên: “Không thể nào... cậu là ai?”   Ầm!   Một cái tháp nhỏ nhắn hùng vĩ hiện ra trước trái tim Diệp Bắc Minh.   Ngay khi hai người va vào nhau.   “Không!”   Trái tim màu đỏ kia nổ tung.   Màn sương máu màu đen bùng nổ, Huyết Trì vốn tĩnh lặng bỗng cuồn cuộn.   Một cột sáng đỏ thẫm phóng vút lên trời cao, chiếu sáng cả một vùng trời.   “Chuyện gì xảy ra thế?”   Một tòa thành được xây dựng bằng khoáng thạch đen tuyền lơ lửng trên không, vô số người tu võ kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn.   “Là hướng khu vực cấm ư?”   “Xuất hiện hiện tượng lạ như vậy, lẽ nào là có bảo vật xuất thế?”   “Đi, đi xem thử!”   Vô số người tu võ lũ lượt kéo tới Huyết Trì.   ...   Cùng lúc đó, dưới đáy Huyết Trì.   Đông Phương Xá Nguyệt tỉnh lại, ma khí đen thẫm vờn quanh cô ta.   Một người nào đó đứng đối diện cô ta, trên ngực người nọ còn có một miệng vết thương to tướng.   Ma khí đen thẫm tuôn trào như sóng thần.   “Diệp Bắc Minh?”   Đông Phương Xá Nguyệt sững sờ: “Cậu làm sao thế?”   Lúc này, trên mặt và cổ Diệp Bắc Minh chi chít ma văn, con mắt Thần Ma mở to giữa mi tâm.   Nó trông như một cái hố sâu đen ngòm, nuốt chửng hết mọi thứ.   “Nuốt chửng, nuốt chửng hết tất cả!”   Giọng Diệp Bắc Minh trầm khàn.   Anh nâng tay lên, một luồng lực lượng không thể chống lại ập tới.  Cơ thể Đông Phương Xá Nguyệt bay về phía Diệp Bắc Minh, hai tay khóa chặt cô ta.    “Không được...”    “Khà khà khà! Chẳng phải trong lòng cô luôn mong đợi việc này sao? Tôi sẽ thỏa mãn cô!”    Cách Huyết Trì khoảng trăm dặm.    Một đám người tu võ mặc áo choàng đỏ thẫm chạy tới.    Một lão già nhanh chóng đi tới, quỳ một chân trước một người thanh niên: “Thiếu chủ!”   

 

 Nụ hoa khép lại.  

 

Rầm! Rầm! Rầm!  

 

Cùng lúc đó, bên tai anh truyền tới tiếng động theo tiết tấu.  

 

“Âm thanh gì thế?”  

 

Đầu Diệp Bắc Minh lóe lên một ý tưởng.  

 

Sau đó.  

 

Tất cả xúc tua giải tán, một trái tim màu đỏ chậm rãi bay tới chỗ anh.  

 

Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Trái tim gì thế? Lẽ nào là tàn khuyết của Thần Ma?”  

 

Từ trái tim màu đỏ kia vọng ra một giọng nói: “Có chút hiểu biết đấy, cảm ơn trời cao đưa tới đây một cơ thể hoàn mỹ!”  

 

“Chỉ cần bổn tọa cắn nuốt cậu thì có thể rời khỏi đây!”  

 

“Những tên thần dối trá đó, run rẩy đi!”  

  Advertisement

Một cái xúc tua màu đen lao tới, dễ dàng cắt ngang qua ngực của Diệp Bắc Minh.  

 

Lộ ra một trái tim đang đập.  

 

Trái tim màu đỏ đó lao ra, lao tới nuốt chửng trái tim của Diệp Bắc Minh.  

 

Ngay khi nó sắp chạm vào trái tim của Diệp Bắc Minh, nó bỗng đau đớn hét lên: “Không thể nào... cậu là ai?”  

 

Ầm!  

 

Một cái tháp nhỏ nhắn hùng vĩ hiện ra trước trái tim Diệp Bắc Minh.  

 

Ngay khi hai người va vào nhau.  

 

“Không!”  

 

Trái tim màu đỏ kia nổ tung.  

 

Màn sương máu màu đen bùng nổ, Huyết Trì vốn tĩnh lặng bỗng cuồn cuộn.  

 

Một cột sáng đỏ thẫm phóng vút lên trời cao, chiếu sáng cả một vùng trời.  

 

“Chuyện gì xảy ra thế?”  

 

Một tòa thành được xây dựng bằng khoáng thạch đen tuyền lơ lửng trên không, vô số người tu võ kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn.  

 

“Là hướng khu vực cấm ư?”  

 

“Xuất hiện hiện tượng lạ như vậy, lẽ nào là có bảo vật xuất thế?”  

 

“Đi, đi xem thử!”  

 

Vô số người tu võ lũ lượt kéo tới Huyết Trì.  

 

...  

 

Cùng lúc đó, dưới đáy Huyết Trì.  

 

Đông Phương Xá Nguyệt tỉnh lại, ma khí đen thẫm vờn quanh cô ta.  

 

Một người nào đó đứng đối diện cô ta, trên ngực người nọ còn có một miệng vết thương to tướng.  

 

Ma khí đen thẫm tuôn trào như sóng thần.  

 

“Diệp Bắc Minh?”  

 

Đông Phương Xá Nguyệt sững sờ: “Cậu làm sao thế?”  

 

Lúc này, trên mặt và cổ Diệp Bắc Minh chi chít ma văn, con mắt Thần Ma mở to giữa mi tâm.  

 

Nó trông như một cái hố sâu đen ngòm, nuốt chửng hết mọi thứ.  

 

“Nuốt chửng, nuốt chửng hết tất cả!”  

 

Giọng Diệp Bắc Minh trầm khàn.  

 

Anh nâng tay lên, một luồng lực lượng không thể chống lại ập tới.  

Cơ thể Đông Phương Xá Nguyệt bay về phía Diệp Bắc Minh, hai tay khóa chặt cô ta.  

 

 

“Không được...”  

 

 

“Khà khà khà! Chẳng phải trong lòng cô luôn mong đợi việc này sao? Tôi sẽ thỏa mãn cô!”  

 

 

Cách Huyết Trì khoảng trăm dặm.  

 

 

Một đám người tu võ mặc áo choàng đỏ thẫm chạy tới.  

 

 

Một lão già nhanh chóng đi tới, quỳ một chân trước một người thanh niên: “Thiếu chủ!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Nụ hoa khép lại.   Rầm! Rầm! Rầm!   Cùng lúc đó, bên tai anh truyền tới tiếng động theo tiết tấu.   “Âm thanh gì thế?”   Đầu Diệp Bắc Minh lóe lên một ý tưởng.   Sau đó.   Tất cả xúc tua giải tán, một trái tim màu đỏ chậm rãi bay tới chỗ anh.   Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Trái tim gì thế? Lẽ nào là tàn khuyết của Thần Ma?”   Từ trái tim màu đỏ kia vọng ra một giọng nói: “Có chút hiểu biết đấy, cảm ơn trời cao đưa tới đây một cơ thể hoàn mỹ!”   “Chỉ cần bổn tọa cắn nuốt cậu thì có thể rời khỏi đây!”   “Những tên thần dối trá đó, run rẩy đi!”    AdvertisementMột cái xúc tua màu đen lao tới, dễ dàng cắt ngang qua ngực của Diệp Bắc Minh.   Lộ ra một trái tim đang đập.   Trái tim màu đỏ đó lao ra, lao tới nuốt chửng trái tim của Diệp Bắc Minh.   Ngay khi nó sắp chạm vào trái tim của Diệp Bắc Minh, nó bỗng đau đớn hét lên: “Không thể nào... cậu là ai?”   Ầm!   Một cái tháp nhỏ nhắn hùng vĩ hiện ra trước trái tim Diệp Bắc Minh.   Ngay khi hai người va vào nhau.   “Không!”   Trái tim màu đỏ kia nổ tung.   Màn sương máu màu đen bùng nổ, Huyết Trì vốn tĩnh lặng bỗng cuồn cuộn.   Một cột sáng đỏ thẫm phóng vút lên trời cao, chiếu sáng cả một vùng trời.   “Chuyện gì xảy ra thế?”   Một tòa thành được xây dựng bằng khoáng thạch đen tuyền lơ lửng trên không, vô số người tu võ kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn.   “Là hướng khu vực cấm ư?”   “Xuất hiện hiện tượng lạ như vậy, lẽ nào là có bảo vật xuất thế?”   “Đi, đi xem thử!”   Vô số người tu võ lũ lượt kéo tới Huyết Trì.   ...   Cùng lúc đó, dưới đáy Huyết Trì.   Đông Phương Xá Nguyệt tỉnh lại, ma khí đen thẫm vờn quanh cô ta.   Một người nào đó đứng đối diện cô ta, trên ngực người nọ còn có một miệng vết thương to tướng.   Ma khí đen thẫm tuôn trào như sóng thần.   “Diệp Bắc Minh?”   Đông Phương Xá Nguyệt sững sờ: “Cậu làm sao thế?”   Lúc này, trên mặt và cổ Diệp Bắc Minh chi chít ma văn, con mắt Thần Ma mở to giữa mi tâm.   Nó trông như một cái hố sâu đen ngòm, nuốt chửng hết mọi thứ.   “Nuốt chửng, nuốt chửng hết tất cả!”   Giọng Diệp Bắc Minh trầm khàn.   Anh nâng tay lên, một luồng lực lượng không thể chống lại ập tới.  Cơ thể Đông Phương Xá Nguyệt bay về phía Diệp Bắc Minh, hai tay khóa chặt cô ta.    “Không được...”    “Khà khà khà! Chẳng phải trong lòng cô luôn mong đợi việc này sao? Tôi sẽ thỏa mãn cô!”    Cách Huyết Trì khoảng trăm dặm.    Một đám người tu võ mặc áo choàng đỏ thẫm chạy tới.    Một lão già nhanh chóng đi tới, quỳ một chân trước một người thanh niên: “Thiếu chủ!”   

Chương 3111: Tôi sẽ thỏa mãn cô!”