Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3120: “Để tôi”.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Số 86, tôi cược hắn sẽ bị ma thú g**t ch*t trong nháy mắt!”   “Ăn cậu ta đi, ăn đi!”   “Đồ vô dụng, mày chạy mau, tao tán gia bại sản cược mày thắng đấy, mẹ nó!”   Ánh mắt nồng nhiệt của hàng trăm nghìn người nhìn chằm chằm vào trận đấu trong đấu thú trường!   Chỉ tiếc.    AdvertisementPhần lớn người sau khi vào đấu thú trường đều không trụ được quá mười giây!   “Gào!”   Một con hổ với bộ lông vàng óng, đeo xiềng xích gầm lên!   Nó giơ vuốt đập vỡ đỉnh đầu của một người đàn ông cảnh giới Siêu Phàm!    AdvertisementTrên vị trí khách quý, một cô gái áo xanh với dung nhan tuyệt mỹ thở dài: “Đáng tiếc, hổ hoàng kim cấp bậc Thú Vương thế mà lại chém giết trong đấu thú trường!”    “Con hổ này mạnh ngang người tu vỡ ở cảnh giới Chúa Tể, nếu có thể thuần hóa nó thì tốt quá!”   Huyết Thiên ngồi bên cạnh cười nói: “Con hổ hoàng kim này đã giết ba cung phụng cảnh giới Chúa Tể của Huyết Tộc bọn tôi, phải dùng huyền thiết xuyên qua xương sống lưng mới có thể hạn chế sức mạnh của nó, để nó phục vụ cho tôi!”   “Bằng không đám phế vật này có ai có thể trụ được một giây khi đối diện với hổ hoàng kim?”   “Nếu Tuyết Y cô nương thích thì tôi tặng nó cho cô?”   Cô gái tên là Tiêu Tuyết Y.   Con gái Thiên Y các chủ!   Khu vực cấm xuất hiện thú triều, người phụ trách của từng thế lực lớn đang bàn bạc với nhau!   Nhờ thế Huyết Thiên mới có cơ hội mời Tiêu Tuyết Y đến đấu thú trường giết thời gian!   Hai mắt Tiêu Tuyết Y sáng rực lên: “Thật ư?”   Nếu cô ta dùng đan dược đặc biệt của Thiên Y các, chưa biết chừng thật sự có thể thuần hóa hổ hoàng kim!   Huyết Thiên nở nụ cười: “Chỉ cần Tuyết Y cô nương đi ăn tôi với tôi, hổ hoàng kim sẽ thuộc về cô!”   “Ha ha”.   Tiêu Tuyết Y cười nhạt, không nói gì nữa.    Huyết Thiên là một kẻ háo sắc!   Có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì nếu đi ăn tối với anh ta!   “Hổ hoàng kim, giết người thứ 318!”   Trọng tài đứng trên đài cao: “Bây giờ cho mời người bị hại thứ 319!”   “Ha ha ha ha!”   Trọng tài vừa nói xong, đấu thú trường tức khắc sôi trào!   “Đến lượt mấy người!”   Người đàn ông cảnh giới Chúa Tể đi đến xe tù giam giữ nhà họ Thôi: “Ai lên trước?”  “Đừng..”.    Người nhà họ Thôi hoảng sợ lùi lại, tất cả đều tránh xa cửa xe tù.    Mặt Thôi Nghê Thường tái nhợt, cô ta trốn ra sau lưng Thôi Nhân Lôi!    Lâm Vân dứt khoát nằm trên mặt đất giả chết, song cơ thể vẫn run bần bật.    “Hầy!”    Thôi Nhân Lôi thở dài: “Để tôi”.   

 

“Số 86, tôi cược hắn sẽ bị ma thú g**t ch*t trong nháy mắt!”  

 

“Ăn cậu ta đi, ăn đi!”  

 

“Đồ vô dụng, mày chạy mau, tao tán gia bại sản cược mày thắng đấy, mẹ nó!”  

 

Ánh mắt nồng nhiệt của hàng trăm nghìn người nhìn chằm chằm vào trận đấu trong đấu thú trường!  

 

Chỉ tiếc.  

  Advertisement

Phần lớn người sau khi vào đấu thú trường đều không trụ được quá mười giây!  

 

“Gào!”  

 

Một con hổ với bộ lông vàng óng, đeo xiềng xích gầm lên!  

 

Nó giơ vuốt đập vỡ đỉnh đầu của một người đàn ông cảnh giới Siêu Phàm!  

  Advertisement

Trên vị trí khách quý, một cô gái áo xanh với dung nhan tuyệt mỹ thở dài: “Đáng tiếc, hổ hoàng kim cấp bậc Thú Vương thế mà lại chém giết trong đấu thú trường!”   

 

“Con hổ này mạnh ngang người tu vỡ ở cảnh giới Chúa Tể, nếu có thể thuần hóa nó thì tốt quá!”  

 

Huyết Thiên ngồi bên cạnh cười nói: “Con hổ hoàng kim này đã giết ba cung phụng cảnh giới Chúa Tể của Huyết Tộc bọn tôi, phải dùng huyền thiết xuyên qua xương sống lưng mới có thể hạn chế sức mạnh của nó, để nó phục vụ cho tôi!”  

 

“Bằng không đám phế vật này có ai có thể trụ được một giây khi đối diện với hổ hoàng kim?”  

 

“Nếu Tuyết Y cô nương thích thì tôi tặng nó cho cô?”  

 

Cô gái tên là Tiêu Tuyết Y.  

 

Con gái Thiên Y các chủ!  

 

Khu vực cấm xuất hiện thú triều, người phụ trách của từng thế lực lớn đang bàn bạc với nhau!  

 

Nhờ thế Huyết Thiên mới có cơ hội mời Tiêu Tuyết Y đến đấu thú trường giết thời gian!  

 

Hai mắt Tiêu Tuyết Y sáng rực lên: “Thật ư?”  

 

Nếu cô ta dùng đan dược đặc biệt của Thiên Y các, chưa biết chừng thật sự có thể thuần hóa hổ hoàng kim!  

 

Huyết Thiên nở nụ cười: “Chỉ cần Tuyết Y cô nương đi ăn tôi với tôi, hổ hoàng kim sẽ thuộc về cô!”  

 

“Ha ha”.  

 

Tiêu Tuyết Y cười nhạt, không nói gì nữa.   

 

Huyết Thiên là một kẻ háo sắc!  

 

Có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì nếu đi ăn tối với anh ta!  

 

“Hổ hoàng kim, giết người thứ 318!”  

 

Trọng tài đứng trên đài cao: “Bây giờ cho mời người bị hại thứ 319!”  

 

“Ha ha ha ha!”  

 

Trọng tài vừa nói xong, đấu thú trường tức khắc sôi trào!  

 

“Đến lượt mấy người!”  

 

Người đàn ông cảnh giới Chúa Tể đi đến xe tù giam giữ nhà họ Thôi: “Ai lên trước?”  

“Đừng..”.  

 

 

Người nhà họ Thôi hoảng sợ lùi lại, tất cả đều tránh xa cửa xe tù.  

 

 

Mặt Thôi Nghê Thường tái nhợt, cô ta trốn ra sau lưng Thôi Nhân Lôi!  

 

 

Lâm Vân dứt khoát nằm trên mặt đất giả chết, song cơ thể vẫn run bần bật.  

 

 

“Hầy!”  

 

 

Thôi Nhân Lôi thở dài: “Để tôi”.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Số 86, tôi cược hắn sẽ bị ma thú g**t ch*t trong nháy mắt!”   “Ăn cậu ta đi, ăn đi!”   “Đồ vô dụng, mày chạy mau, tao tán gia bại sản cược mày thắng đấy, mẹ nó!”   Ánh mắt nồng nhiệt của hàng trăm nghìn người nhìn chằm chằm vào trận đấu trong đấu thú trường!   Chỉ tiếc.    AdvertisementPhần lớn người sau khi vào đấu thú trường đều không trụ được quá mười giây!   “Gào!”   Một con hổ với bộ lông vàng óng, đeo xiềng xích gầm lên!   Nó giơ vuốt đập vỡ đỉnh đầu của một người đàn ông cảnh giới Siêu Phàm!    AdvertisementTrên vị trí khách quý, một cô gái áo xanh với dung nhan tuyệt mỹ thở dài: “Đáng tiếc, hổ hoàng kim cấp bậc Thú Vương thế mà lại chém giết trong đấu thú trường!”    “Con hổ này mạnh ngang người tu vỡ ở cảnh giới Chúa Tể, nếu có thể thuần hóa nó thì tốt quá!”   Huyết Thiên ngồi bên cạnh cười nói: “Con hổ hoàng kim này đã giết ba cung phụng cảnh giới Chúa Tể của Huyết Tộc bọn tôi, phải dùng huyền thiết xuyên qua xương sống lưng mới có thể hạn chế sức mạnh của nó, để nó phục vụ cho tôi!”   “Bằng không đám phế vật này có ai có thể trụ được một giây khi đối diện với hổ hoàng kim?”   “Nếu Tuyết Y cô nương thích thì tôi tặng nó cho cô?”   Cô gái tên là Tiêu Tuyết Y.   Con gái Thiên Y các chủ!   Khu vực cấm xuất hiện thú triều, người phụ trách của từng thế lực lớn đang bàn bạc với nhau!   Nhờ thế Huyết Thiên mới có cơ hội mời Tiêu Tuyết Y đến đấu thú trường giết thời gian!   Hai mắt Tiêu Tuyết Y sáng rực lên: “Thật ư?”   Nếu cô ta dùng đan dược đặc biệt của Thiên Y các, chưa biết chừng thật sự có thể thuần hóa hổ hoàng kim!   Huyết Thiên nở nụ cười: “Chỉ cần Tuyết Y cô nương đi ăn tôi với tôi, hổ hoàng kim sẽ thuộc về cô!”   “Ha ha”.   Tiêu Tuyết Y cười nhạt, không nói gì nữa.    Huyết Thiên là một kẻ háo sắc!   Có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì nếu đi ăn tối với anh ta!   “Hổ hoàng kim, giết người thứ 318!”   Trọng tài đứng trên đài cao: “Bây giờ cho mời người bị hại thứ 319!”   “Ha ha ha ha!”   Trọng tài vừa nói xong, đấu thú trường tức khắc sôi trào!   “Đến lượt mấy người!”   Người đàn ông cảnh giới Chúa Tể đi đến xe tù giam giữ nhà họ Thôi: “Ai lên trước?”  “Đừng..”.    Người nhà họ Thôi hoảng sợ lùi lại, tất cả đều tránh xa cửa xe tù.    Mặt Thôi Nghê Thường tái nhợt, cô ta trốn ra sau lưng Thôi Nhân Lôi!    Lâm Vân dứt khoát nằm trên mặt đất giả chết, song cơ thể vẫn run bần bật.    “Hầy!”    Thôi Nhân Lôi thở dài: “Để tôi”.   

Chương 3120: “Để tôi”.