Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3133: “Mấy người phản bội tôi?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một luồng sức mạnh được truyền vào phần bụng tạm thời làm hơi thở kia nằm yên. Biểu cảm của cô ta dần giá lạnh: “Con tuyệt đối không thể chào đời được, ngay từ đầu con đã là một sai lầm rồi!” “Chờ mẹ lấy xong mảnh vỡ của tháp Càn Khôn Trấn Ngục quay về, mẹ sẽ phá thai!” Đông Phương Xá Nguyệt vừa dứt lời thì phần bụng của cô ta lập tức trở nên trong suốt! Ảo ảnh của một con Huyết Long có thể nhìn thấy bằng mắt thường ra sức giãy giụa, điên cuồng hấp thụ năng lượng sinh mệnh của cô ta! AdvertisementXem chừng sẽ phá bụng cô ta chui ra bất cứ lúc nào! “Thôi được rồi, ngoan nào!” Đông Phương Xá Nguyệt biến sắc, đành phải an ủi: “Mẹ đùa thôi, sao mẹ nỡ phá thai chứ!” “Ngoan ngoãn nghe lời, chờ mẹ xong việc, mẹ sẽ trốn đi dưỡng thai tử tế!” AdvertisementCô ta nói vậy, vật trong bụng mới chịu yên. Đông Phương Xá Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Bóng dáng lóe lên rồi biến mất bên trong phế tích. ... Ở một nơi nào đó ở Thiên Uyên, mấy chục bóng người rơi từ trên trời xuống. Trên người bọn họ đều lờ mờ tỏa ra ánh sáng màu đen! Thực lực hoàn toàn không hề bị ảnh hưởng! Vạn Càn nhìn khắp xung quanh: “Nơi này chính là Thiên Uyên à? Hình như chẳng có gì đặc biệt cả!” “Từ giờ trở đi, mọi người nhất định phải nghe lệnh tôi mới được phép hành động!” Anh ta chuyển mắt nhìn Vạn Tuyệt: “Kể cả mày, Vạn Tuyệt!” Vạn Tuyệt cười: “Nếu như tao không vâng lệnh thì sao?” “Mày bảo gì cơ?” Con ngươi của Vạn Càn thu nhỏ lại, anh ta quát to: “Vạn Tuyệt, mày thật to gan!” “Tao là đế tử, mày chỉ là một thằng con thứ, mẹ của mày…” Bốp! Một tiếng vang giòn! Vạn Càn cảm thấy xương cốt toàn thân như rời ra thành từng mảnh, thân thể mất khống chế bay ra ngoài! “Huỵch” một tiếng, rơi vào trong đống đá vụn! Giọng nói lạnh lùng vang lên: “Đừng nhắc tới mẹ tao, mày còn nói thêm lần nào nữa thì tao sẽ giết mày!” “Mày!” Vạn Càn dính đầy bụi bặm đứng dậy, phẫn nộ nhìn chằm chằm Vạn Tuyệt: “Mày muốn chết à, sao mày dám động thủ với tao?” “Dù tao có giết mày luôn bây giờ thì bố cũng sẽ chẳng nói gì đâu!” “Người đâu, bắt nó lại cho tôi!” Anh ta nói xong nhưng mười mấy tên cảnh giới Động Hư ở đây đều thờ ơ. Thậm chí bọn họ còn di chuyển vị trí, đứng về phía Vạn Tuyệt, lấy anh ta làm trung tâm. Vạn Càn biến sắc: “Mấy người có ý gì vậy?” Vạn Tuyệt cười cợt: “Mày nhìn vậy mà còn không hiểu à? Bọn họ vâng lệnh tao chứ không phải mày”. “Gì cơ?” Thân thể Vạn Càn run lên: “Mấy người phản bội tôi?”
Một luồng sức mạnh được truyền vào phần bụng tạm thời làm hơi thở kia nằm yên.
Biểu cảm của cô ta dần giá lạnh: “Con tuyệt đối không thể chào đời được, ngay từ đầu con đã là một sai lầm rồi!”
“Chờ mẹ lấy xong mảnh vỡ của tháp Càn Khôn Trấn Ngục quay về, mẹ sẽ phá thai!”
Đông Phương Xá Nguyệt vừa dứt lời thì phần bụng của cô ta lập tức trở nên trong suốt!
Ảo ảnh của một con Huyết Long có thể nhìn thấy bằng mắt thường ra sức giãy giụa, điên cuồng hấp thụ năng lượng sinh mệnh của cô ta!
Advertisement
Xem chừng sẽ phá bụng cô ta chui ra bất cứ lúc nào!
“Thôi được rồi, ngoan nào!”
Đông Phương Xá Nguyệt biến sắc, đành phải an ủi: “Mẹ đùa thôi, sao mẹ nỡ phá thai chứ!”
“Ngoan ngoãn nghe lời, chờ mẹ xong việc, mẹ sẽ trốn đi dưỡng thai tử tế!”
Advertisement
Cô ta nói vậy, vật trong bụng mới chịu yên.
Đông Phương Xá Nguyệt thở phào nhẹ nhõm.
Bóng dáng lóe lên rồi biến mất bên trong phế tích.
...
Ở một nơi nào đó ở Thiên Uyên, mấy chục bóng người rơi từ trên trời xuống.
Trên người bọn họ đều lờ mờ tỏa ra ánh sáng màu đen!
Thực lực hoàn toàn không hề bị ảnh hưởng!
Vạn Càn nhìn khắp xung quanh: “Nơi này chính là Thiên Uyên à? Hình như chẳng có gì đặc biệt cả!”
“Từ giờ trở đi, mọi người nhất định phải nghe lệnh tôi mới được phép hành động!”
Anh ta chuyển mắt nhìn Vạn Tuyệt: “Kể cả mày, Vạn Tuyệt!”
Vạn Tuyệt cười: “Nếu như tao không vâng lệnh thì sao?”
“Mày bảo gì cơ?”
Con ngươi của Vạn Càn thu nhỏ lại, anh ta quát to: “Vạn Tuyệt, mày thật to gan!”
“Tao là đế tử, mày chỉ là một thằng con thứ, mẹ của mày…”
Bốp!
Một tiếng vang giòn!
Vạn Càn cảm thấy xương cốt toàn thân như rời ra thành từng mảnh, thân thể mất khống chế bay ra ngoài!
“Huỵch” một tiếng, rơi vào trong đống đá vụn!
Giọng nói lạnh lùng vang lên: “Đừng nhắc tới mẹ tao, mày còn nói thêm lần nào nữa thì tao sẽ giết mày!”
“Mày!”
Vạn Càn dính đầy bụi bặm đứng dậy, phẫn nộ nhìn chằm chằm Vạn Tuyệt: “Mày muốn chết à, sao mày dám động thủ với tao?”
“Dù tao có giết mày luôn bây giờ thì bố cũng sẽ chẳng nói gì đâu!”
“Người đâu, bắt nó lại cho tôi!”
Anh ta nói xong nhưng mười mấy tên cảnh giới Động Hư ở đây đều thờ ơ.
Thậm chí bọn họ còn di chuyển vị trí, đứng về phía Vạn Tuyệt, lấy anh ta làm trung tâm.
Vạn Càn biến sắc: “Mấy người có ý gì vậy?”
Vạn Tuyệt cười cợt: “Mày nhìn vậy mà còn không hiểu à? Bọn họ vâng lệnh tao chứ không phải mày”.
“Gì cơ?”
Thân thể Vạn Càn run lên: “Mấy người phản bội tôi?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một luồng sức mạnh được truyền vào phần bụng tạm thời làm hơi thở kia nằm yên. Biểu cảm của cô ta dần giá lạnh: “Con tuyệt đối không thể chào đời được, ngay từ đầu con đã là một sai lầm rồi!” “Chờ mẹ lấy xong mảnh vỡ của tháp Càn Khôn Trấn Ngục quay về, mẹ sẽ phá thai!” Đông Phương Xá Nguyệt vừa dứt lời thì phần bụng của cô ta lập tức trở nên trong suốt! Ảo ảnh của một con Huyết Long có thể nhìn thấy bằng mắt thường ra sức giãy giụa, điên cuồng hấp thụ năng lượng sinh mệnh của cô ta! AdvertisementXem chừng sẽ phá bụng cô ta chui ra bất cứ lúc nào! “Thôi được rồi, ngoan nào!” Đông Phương Xá Nguyệt biến sắc, đành phải an ủi: “Mẹ đùa thôi, sao mẹ nỡ phá thai chứ!” “Ngoan ngoãn nghe lời, chờ mẹ xong việc, mẹ sẽ trốn đi dưỡng thai tử tế!” AdvertisementCô ta nói vậy, vật trong bụng mới chịu yên. Đông Phương Xá Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Bóng dáng lóe lên rồi biến mất bên trong phế tích. ... Ở một nơi nào đó ở Thiên Uyên, mấy chục bóng người rơi từ trên trời xuống. Trên người bọn họ đều lờ mờ tỏa ra ánh sáng màu đen! Thực lực hoàn toàn không hề bị ảnh hưởng! Vạn Càn nhìn khắp xung quanh: “Nơi này chính là Thiên Uyên à? Hình như chẳng có gì đặc biệt cả!” “Từ giờ trở đi, mọi người nhất định phải nghe lệnh tôi mới được phép hành động!” Anh ta chuyển mắt nhìn Vạn Tuyệt: “Kể cả mày, Vạn Tuyệt!” Vạn Tuyệt cười: “Nếu như tao không vâng lệnh thì sao?” “Mày bảo gì cơ?” Con ngươi của Vạn Càn thu nhỏ lại, anh ta quát to: “Vạn Tuyệt, mày thật to gan!” “Tao là đế tử, mày chỉ là một thằng con thứ, mẹ của mày…” Bốp! Một tiếng vang giòn! Vạn Càn cảm thấy xương cốt toàn thân như rời ra thành từng mảnh, thân thể mất khống chế bay ra ngoài! “Huỵch” một tiếng, rơi vào trong đống đá vụn! Giọng nói lạnh lùng vang lên: “Đừng nhắc tới mẹ tao, mày còn nói thêm lần nào nữa thì tao sẽ giết mày!” “Mày!” Vạn Càn dính đầy bụi bặm đứng dậy, phẫn nộ nhìn chằm chằm Vạn Tuyệt: “Mày muốn chết à, sao mày dám động thủ với tao?” “Dù tao có giết mày luôn bây giờ thì bố cũng sẽ chẳng nói gì đâu!” “Người đâu, bắt nó lại cho tôi!” Anh ta nói xong nhưng mười mấy tên cảnh giới Động Hư ở đây đều thờ ơ. Thậm chí bọn họ còn di chuyển vị trí, đứng về phía Vạn Tuyệt, lấy anh ta làm trung tâm. Vạn Càn biến sắc: “Mấy người có ý gì vậy?” Vạn Tuyệt cười cợt: “Mày nhìn vậy mà còn không hiểu à? Bọn họ vâng lệnh tao chứ không phải mày”. “Gì cơ?” Thân thể Vạn Càn run lên: “Mấy người phản bội tôi?”