Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3136: “Vậy còn có liên quan tới cả Thần Giới sao?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   “Chính là do chủ Luân Hồi đánh cắp mảnh vỡ của tháp Càn Khôn Trấn Ngục nên dẫn tới Thiên Phạt không?”   Diệp Bắc Minh càng giật mình hơn: “Chuyện Hoa tộc Thượng Cổ bị hủy diệt cũng có liên quan tới chuyện này à?”Huyết Hồng gật đầu một cách chắc chắn: “Có liên quan!”   Khi vừa định giải thích.   “Á!”   Huyết Hồng hét lên, cả người lăn lộn một cách đau đớn trên mặt đất.   Trên người bùng lên một ngọn lửa rực cháy.   Trong ngọn lửa, vô số phù văn sáng lên.   Cơ thể của Huyết Hồng dần trở nên mờ ảo.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Sức mạnh của phép tắc!”   Sắc mặt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Tiểu Tháp, có chuyện gì thế?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: “Có thể là cô ta nói ra từ cấm nào đó nên bị cắn trả!”   “Nhóc à, bây giờ chỉ có cậu mới cứu được cô ta thôi!”   “Tôi phải làm gì?”   “Làm theo lời tôi, bây giờ đi ngay lên, dùng tinh huyết của cậu vẽ vài phù văn!”   “Được!”   Diệp Bắc Minh bước tới chỗ Huyết Hồng.   Sau đó.   Trong đầu óc bỗng xuất hiện vài phù văn.   Diệp Bắc Minh cắt lòng bàn tay, máu tươi chảy xuống.   Bảy phù văn đỏ thẫm hiện lên giữa không trung.   “Giải!”   Theo yêu cầu của tháp Càn Khôn Trấn Ngục, Diệp Bắc Minh hét to.   Bảy phù văn đỏ thẫm kia chui vào Huyết Hồng trong ngọn lửa rực cháy.   Ngọn lửa bập bùng vài lần rồi vụt tắt.   Huyết Hồng quỳ rạp xuống đất, trên mặt hiện lên sự kinh hoàng.   Sau khi cô ta tỉnh táo lại bèn khom lưng với Diệp Bắc Minh: “Cảm ơn ân cứu mạng của chủ nhân!”   “Nếu không nhờ chủ nhân ra tay thì sợ rằng thần hồn của tôi đã biến mất rồi!”   Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Ai dám ra tay với cô? Sao Hoa tộc Thượng Cổ lại trở thành cấm kỵ?”   Huyết Hồng sợ hãi một hồi rồi lắc đầu nói: “Thuộc hạ cũng không rõ!”   “Trước khi thuộc hạ hy sinh, Hoa tộc Thượng Cổ không phải cấm kỵ!”   “Chắc chắn là trong khoảng thời gian thuộc hạ hy sinh đã có người biến Hoa tộc Thượng Cổ trở thành cấm kỵ, đưa nó dung hòa vào trong phép tắc thế gian!”   “Vậy nên, khi thuộc hạ vừa định nói Hoa tộc Thượng Cổ thì đã bị phép tắc cắn ngược lại!”  Diệp Bắc Minh nhíu mày.    Hoa tộc Thượng Cổ nhiều bí mật vậy sao?    Trong bóng tối như có một bàn tay vô hình đẩy anh về phía trước.    Anh truyền âm hỏi: “Tiểu Tháp, lai lịch của Hoa tộc Thượng Cổ khủng đến vậy à?”    “Vậy còn có liên quan tới cả Thần Giới sao?”    Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói: “Nếu không thì cậu tưởng tại sao bổn tháp lại chọn cậu chứ?”   

 

 “Chính là do chủ Luân Hồi đánh cắp mảnh vỡ của tháp Càn Khôn Trấn Ngục nên dẫn tới Thiên Phạt không?”  

 

Diệp Bắc Minh càng giật mình hơn: “Chuyện Hoa tộc Thượng Cổ bị hủy diệt cũng có liên quan tới chuyện này à?”

Huyết Hồng gật đầu một cách chắc chắn: “Có liên quan!”  

 

Khi vừa định giải thích.  

 

“Á!”  

 

Huyết Hồng hét lên, cả người lăn lộn một cách đau đớn trên mặt đất.  

 

Trên người bùng lên một ngọn lửa rực cháy.  

 

Trong ngọn lửa, vô số phù văn sáng lên.  

 

Cơ thể của Huyết Hồng dần trở nên mờ ảo.  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Sức mạnh của phép tắc!”  

 

Sắc mặt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Tiểu Tháp, có chuyện gì thế?”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: “Có thể là cô ta nói ra từ cấm nào đó nên bị cắn trả!”  

 

“Nhóc à, bây giờ chỉ có cậu mới cứu được cô ta thôi!”  

 

“Tôi phải làm gì?”  

 

“Làm theo lời tôi, bây giờ đi ngay lên, dùng tinh huyết của cậu vẽ vài phù văn!”  

 

“Được!”  

 

Diệp Bắc Minh bước tới chỗ Huyết Hồng.  

 

Sau đó.  

 

Trong đầu óc bỗng xuất hiện vài phù văn.  

 

Diệp Bắc Minh cắt lòng bàn tay, máu tươi chảy xuống.  

 

Bảy phù văn đỏ thẫm hiện lên giữa không trung.  

 

“Giải!”  

 

Theo yêu cầu của tháp Càn Khôn Trấn Ngục, Diệp Bắc Minh hét to.  

 

Bảy phù văn đỏ thẫm kia chui vào Huyết Hồng trong ngọn lửa rực cháy.  

 

Ngọn lửa bập bùng vài lần rồi vụt tắt.  

 

Huyết Hồng quỳ rạp xuống đất, trên mặt hiện lên sự kinh hoàng.  

 

Sau khi cô ta tỉnh táo lại bèn khom lưng với Diệp Bắc Minh: “Cảm ơn ân cứu mạng của chủ nhân!”  

 

“Nếu không nhờ chủ nhân ra tay thì sợ rằng thần hồn của tôi đã biến mất rồi!”  

 

Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Ai dám ra tay với cô? Sao Hoa tộc Thượng Cổ lại trở thành cấm kỵ?”  

 

Huyết Hồng sợ hãi một hồi rồi lắc đầu nói: “Thuộc hạ cũng không rõ!”  

 

“Trước khi thuộc hạ hy sinh, Hoa tộc Thượng Cổ không phải cấm kỵ!”  

 

“Chắc chắn là trong khoảng thời gian thuộc hạ hy sinh đã có người biến Hoa tộc Thượng Cổ trở thành cấm kỵ, đưa nó dung hòa vào trong phép tắc thế gian!”  

 

“Vậy nên, khi thuộc hạ vừa định nói Hoa tộc Thượng Cổ thì đã bị phép tắc cắn ngược lại!”  

Diệp Bắc Minh nhíu mày.  

 

 

Hoa tộc Thượng Cổ nhiều bí mật vậy sao?  

 

 

Trong bóng tối như có một bàn tay vô hình đẩy anh về phía trước.  

 

 

Anh truyền âm hỏi: “Tiểu Tháp, lai lịch của Hoa tộc Thượng Cổ khủng đến vậy à?”  

 

 

“Vậy còn có liên quan tới cả Thần Giới sao?”  

 

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói: “Nếu không thì cậu tưởng tại sao bổn tháp lại chọn cậu chứ?”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   “Chính là do chủ Luân Hồi đánh cắp mảnh vỡ của tháp Càn Khôn Trấn Ngục nên dẫn tới Thiên Phạt không?”   Diệp Bắc Minh càng giật mình hơn: “Chuyện Hoa tộc Thượng Cổ bị hủy diệt cũng có liên quan tới chuyện này à?”Huyết Hồng gật đầu một cách chắc chắn: “Có liên quan!”   Khi vừa định giải thích.   “Á!”   Huyết Hồng hét lên, cả người lăn lộn một cách đau đớn trên mặt đất.   Trên người bùng lên một ngọn lửa rực cháy.   Trong ngọn lửa, vô số phù văn sáng lên.   Cơ thể của Huyết Hồng dần trở nên mờ ảo.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Sức mạnh của phép tắc!”   Sắc mặt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Tiểu Tháp, có chuyện gì thế?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: “Có thể là cô ta nói ra từ cấm nào đó nên bị cắn trả!”   “Nhóc à, bây giờ chỉ có cậu mới cứu được cô ta thôi!”   “Tôi phải làm gì?”   “Làm theo lời tôi, bây giờ đi ngay lên, dùng tinh huyết của cậu vẽ vài phù văn!”   “Được!”   Diệp Bắc Minh bước tới chỗ Huyết Hồng.   Sau đó.   Trong đầu óc bỗng xuất hiện vài phù văn.   Diệp Bắc Minh cắt lòng bàn tay, máu tươi chảy xuống.   Bảy phù văn đỏ thẫm hiện lên giữa không trung.   “Giải!”   Theo yêu cầu của tháp Càn Khôn Trấn Ngục, Diệp Bắc Minh hét to.   Bảy phù văn đỏ thẫm kia chui vào Huyết Hồng trong ngọn lửa rực cháy.   Ngọn lửa bập bùng vài lần rồi vụt tắt.   Huyết Hồng quỳ rạp xuống đất, trên mặt hiện lên sự kinh hoàng.   Sau khi cô ta tỉnh táo lại bèn khom lưng với Diệp Bắc Minh: “Cảm ơn ân cứu mạng của chủ nhân!”   “Nếu không nhờ chủ nhân ra tay thì sợ rằng thần hồn của tôi đã biến mất rồi!”   Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Ai dám ra tay với cô? Sao Hoa tộc Thượng Cổ lại trở thành cấm kỵ?”   Huyết Hồng sợ hãi một hồi rồi lắc đầu nói: “Thuộc hạ cũng không rõ!”   “Trước khi thuộc hạ hy sinh, Hoa tộc Thượng Cổ không phải cấm kỵ!”   “Chắc chắn là trong khoảng thời gian thuộc hạ hy sinh đã có người biến Hoa tộc Thượng Cổ trở thành cấm kỵ, đưa nó dung hòa vào trong phép tắc thế gian!”   “Vậy nên, khi thuộc hạ vừa định nói Hoa tộc Thượng Cổ thì đã bị phép tắc cắn ngược lại!”  Diệp Bắc Minh nhíu mày.    Hoa tộc Thượng Cổ nhiều bí mật vậy sao?    Trong bóng tối như có một bàn tay vô hình đẩy anh về phía trước.    Anh truyền âm hỏi: “Tiểu Tháp, lai lịch của Hoa tộc Thượng Cổ khủng đến vậy à?”    “Vậy còn có liên quan tới cả Thần Giới sao?”    Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói: “Nếu không thì cậu tưởng tại sao bổn tháp lại chọn cậu chứ?”   

Chương 3136: “Vậy còn có liên quan tới cả Thần Giới sao?”