Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3140: Một cảm giác máu mủ ập tới chỗ anh.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đôi mắt huyết ảnh lạnh như băng, lại một tia máu khác chui vào mi tâm Đông Phương Xá Nguyệt. Đông Phương Xá Nguyệt biết nếu bị sư phụ phát hiện mình nói dối thì sẽ chết rất thê thảm. Cô ta chỉ đành nhớ lại mọi chuyện xảy ra tại di tích Côn Luân Hư Thượng Cổ khi ấy. Cô ta vốn định đổ tội cho Diệp Bắc Minh. Nhưng rồi lại hồi tưởng đến chuyện xảy ra giữa hai người. "Diệp Bắc Minh, thôi để tôi giúp cậu lần cuối! Sau đó. Đông Phương Xá Nguyệt chủ động sửa chữa hình ảnh trong ký ức của mình. Trong hình ảnh. Một người đàn ông đeo mặt nạ màu tím cướp lấy mảnh vỡ tháp Càn Khôn Trấn Ngục thứ ba kia. “Diệp Càn Khôn! Cậu ta là ai?” Người huyết ảnh bùng nổ sát khí. Bùm! Đông Phương Xá Nguyệt không chịu nổi, quỳ gối trên mặt đất: “Sư phụ, đồ nhi cũng không biết người nọ là ai!” “Chỉ biết rằng thực lực của cậu ta rất đáng sợ, đến đồ nhi cũng chẳng phải là đối thủ của cậu ta!” Dưới áp lực nghẹt thở kia. Thần niệm của Đông Phương Xá Nguyệt dao động. Hình ảnh trong đầu mơ hồ. Hiện ra khung cảnh một nam một nữ quấn quýt. “Hả?” Sắc mặt huyết ảnh lại càng lạnh hơn: “Đông Phương Xá Nguyệt, gan to thật đấy!” “Cơ thể của con bị người phá rồi hả? Chuyện lớn như vậy sao không bẩm báo cho sư phụ!” Mặt Đông Phương Xá Nguyệt trắng bệch: “Sư phụ, con...” Huyết ảnh lắc đầu: “Cơ thể của con không còn thuần khiết nữa, có tư cách gì giúp bổn tọa hồi sinh chứ?” “Nhưng chín thân xác luân hồi còn lại không có vấn đề gì!” “Tuy có chút tiếc nuối nhưng chín thân xác luân hồi cũng đủ dùng rồi!” “Còn về phần con thì chết được rồi!” Dứt lời, huyết ảnh vung tay lên. Tia máu bùng nổ, lao nhanh tới chỗ Đông Phương Xá Nguyệt. Rầm! Đông Phương Xá Nguyệt bay ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi. Nhưng không chết ngay tại chỗ. Cô ấy chỉ thê thảm quỳ rạp dưới đất, chỗ bụng lóe ra tia máu. Nó ngưng tụ thành hư ảnh của một con huyết long, bao phủ Đông Phương Xá Nguyệt. “Hả?” Huyết ảnh kinh ngạc nhìn bụng của Đông Phương Xá Nguyệt: “Con có con của tên Diệp Càn Khôn kia sao?” ... Cùng lúc đó, sâu trong lốc xoáy đỏ thẫm kia. Diệp Bắc Minh bỗng nhiên mở to mắt.
Đôi mắt huyết ảnh lạnh như băng, lại một tia máu khác chui vào mi tâm Đông Phương Xá Nguyệt.
Đông Phương Xá Nguyệt biết nếu bị sư phụ phát hiện mình nói dối thì sẽ chết rất thê thảm.
Cô ta chỉ đành nhớ lại mọi chuyện xảy ra tại di tích Côn Luân Hư Thượng Cổ khi ấy.
Cô ta vốn định đổ tội cho Diệp Bắc Minh.
Nhưng rồi lại hồi tưởng đến chuyện xảy ra giữa hai người.
"Diệp Bắc Minh, thôi để tôi giúp cậu lần cuối!
Sau đó.
Đông Phương Xá Nguyệt chủ động sửa chữa hình ảnh trong ký ức của mình.
Trong hình ảnh.
Một người đàn ông đeo mặt nạ màu tím cướp lấy mảnh vỡ tháp Càn Khôn Trấn Ngục thứ ba kia.
“Diệp Càn Khôn! Cậu ta là ai?”
Người huyết ảnh bùng nổ sát khí.
Bùm!
Đông Phương Xá Nguyệt không chịu nổi, quỳ gối trên mặt đất: “Sư phụ, đồ nhi cũng không biết người nọ là ai!”
“Chỉ biết rằng thực lực của cậu ta rất đáng sợ, đến đồ nhi cũng chẳng phải là đối thủ của cậu ta!”
Dưới áp lực nghẹt thở kia.
Thần niệm của Đông Phương Xá Nguyệt dao động.
Hình ảnh trong đầu mơ hồ.
Hiện ra khung cảnh một nam một nữ quấn quýt.
“Hả?”
Sắc mặt huyết ảnh lại càng lạnh hơn: “Đông Phương Xá Nguyệt, gan to thật đấy!”
“Cơ thể của con bị người phá rồi hả? Chuyện lớn như vậy sao không bẩm báo cho sư phụ!”
Mặt Đông Phương Xá Nguyệt trắng bệch: “Sư phụ, con...”
Huyết ảnh lắc đầu: “Cơ thể của con không còn thuần khiết nữa, có tư cách gì giúp bổn tọa hồi sinh chứ?”
“Nhưng chín thân xác luân hồi còn lại không có vấn đề gì!”
“Tuy có chút tiếc nuối nhưng chín thân xác luân hồi cũng đủ dùng rồi!”
“Còn về phần con thì chết được rồi!”
Dứt lời, huyết ảnh vung tay lên.
Tia máu bùng nổ, lao nhanh tới chỗ Đông Phương Xá Nguyệt.
Rầm!
Đông Phương Xá Nguyệt bay ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi.
Nhưng không chết ngay tại chỗ.
Cô ấy chỉ thê thảm quỳ rạp dưới đất, chỗ bụng lóe ra tia máu.
Nó ngưng tụ thành hư ảnh của một con huyết long, bao phủ Đông Phương Xá Nguyệt.
“Hả?”
Huyết ảnh kinh ngạc nhìn bụng của Đông Phương Xá Nguyệt: “Con có con của tên Diệp Càn Khôn kia sao?”
...
Cùng lúc đó, sâu trong lốc xoáy đỏ thẫm kia.
Diệp Bắc Minh bỗng nhiên mở to mắt.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đôi mắt huyết ảnh lạnh như băng, lại một tia máu khác chui vào mi tâm Đông Phương Xá Nguyệt. Đông Phương Xá Nguyệt biết nếu bị sư phụ phát hiện mình nói dối thì sẽ chết rất thê thảm. Cô ta chỉ đành nhớ lại mọi chuyện xảy ra tại di tích Côn Luân Hư Thượng Cổ khi ấy. Cô ta vốn định đổ tội cho Diệp Bắc Minh. Nhưng rồi lại hồi tưởng đến chuyện xảy ra giữa hai người. "Diệp Bắc Minh, thôi để tôi giúp cậu lần cuối! Sau đó. Đông Phương Xá Nguyệt chủ động sửa chữa hình ảnh trong ký ức của mình. Trong hình ảnh. Một người đàn ông đeo mặt nạ màu tím cướp lấy mảnh vỡ tháp Càn Khôn Trấn Ngục thứ ba kia. “Diệp Càn Khôn! Cậu ta là ai?” Người huyết ảnh bùng nổ sát khí. Bùm! Đông Phương Xá Nguyệt không chịu nổi, quỳ gối trên mặt đất: “Sư phụ, đồ nhi cũng không biết người nọ là ai!” “Chỉ biết rằng thực lực của cậu ta rất đáng sợ, đến đồ nhi cũng chẳng phải là đối thủ của cậu ta!” Dưới áp lực nghẹt thở kia. Thần niệm của Đông Phương Xá Nguyệt dao động. Hình ảnh trong đầu mơ hồ. Hiện ra khung cảnh một nam một nữ quấn quýt. “Hả?” Sắc mặt huyết ảnh lại càng lạnh hơn: “Đông Phương Xá Nguyệt, gan to thật đấy!” “Cơ thể của con bị người phá rồi hả? Chuyện lớn như vậy sao không bẩm báo cho sư phụ!” Mặt Đông Phương Xá Nguyệt trắng bệch: “Sư phụ, con...” Huyết ảnh lắc đầu: “Cơ thể của con không còn thuần khiết nữa, có tư cách gì giúp bổn tọa hồi sinh chứ?” “Nhưng chín thân xác luân hồi còn lại không có vấn đề gì!” “Tuy có chút tiếc nuối nhưng chín thân xác luân hồi cũng đủ dùng rồi!” “Còn về phần con thì chết được rồi!” Dứt lời, huyết ảnh vung tay lên. Tia máu bùng nổ, lao nhanh tới chỗ Đông Phương Xá Nguyệt. Rầm! Đông Phương Xá Nguyệt bay ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi. Nhưng không chết ngay tại chỗ. Cô ấy chỉ thê thảm quỳ rạp dưới đất, chỗ bụng lóe ra tia máu. Nó ngưng tụ thành hư ảnh của một con huyết long, bao phủ Đông Phương Xá Nguyệt. “Hả?” Huyết ảnh kinh ngạc nhìn bụng của Đông Phương Xá Nguyệt: “Con có con của tên Diệp Càn Khôn kia sao?” ... Cùng lúc đó, sâu trong lốc xoáy đỏ thẫm kia. Diệp Bắc Minh bỗng nhiên mở to mắt.