Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3144: “Cũng đúng!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mi thanh mục tú, vóc người mảnh khảnh. Cơ thể cường tráng, sống mũi cao ngất. Khuôn mặt kia lại đẹp trai đến ngỡ ngàng. Dù vậy đó cũng không phải điển khiến Đông Phương Xá Nguyệt khiếp sợ. Điểm khiến cô ta khiếp sợ ấy là khuôn mặt ấy giống hệt với Diệp Bắc Minh. Cho dù không giống như đúc thì cũng phải tương tự hơn chín mươi phần trăm. "Không thế nào? Sao thể xác sư phụ ngưng tụ lại giống hệt cậu ta chứ?” "Đây... đây là chuyện quái gì thế?" Đông Phương Xá Nguyệt ngơ ngác. Sau đó. Người thanh niên kia mở mắt: “Đồ nhi, con đang có phản ứng gì thế?” “Lẽ nào cơ thể vi sư ngưng tụ lại khiến con mất hứng à?” Giọng nói già nua khác hẳn với Diệp Bắc Minh. Đông Phương Xá Nguyệt cúi đầu: “Sư phụ, đồ nhi đang vui mừng thay người!” Sâu trong đáy mắt cô ta đầy sự hoài nghi và kinh hãi. Người thanh niên kia đưa tay lên, lấy ra một mặt gương bằng đồng xanh. Người nọ soi kỹ gương mặt mình: “Khuôn mặt này cũng không tệ lắm, giống khoảng chín mươi phần trăm!” “Sư phụ, những lời của người là sao?” Long Đông Phương Xá Nguyệt đầy bất ngờ bèn vội hỏi. Người thanh niên cười khẩy đáp: “Nói cho con cũng chả sao, đây là trước khi bổn tọa qua đời!” “Sử dụng phép tắc Luân Hồi đã nhìn thấy gương mặt này, người này rất có thể là chủ nhân đời đầu tiên của tháp Càn Khôn Trấn Ngục!” “Vi sư sử dụng gương mặt của người nọ để ngưng tụ cơ thể đương nhiên là mong rằng được tháp Càn Khôn Trấn Ngục tán thành!” Đông Phương Xá Nguyệt kinh ngạc: “Cái gì?” “Sao thế? Sao trông con bất ngờ vậy?” Người thanh niên nhíu mày. Đông Phương Xá Nguyệt vội vàng lắc đầu: “Không... không có!” Cô ta cố gắng nặn một nụ cười: “Con đang vui mừng thay sư phụ ạ, chúc mừng sư phụ thành công tu luyện Luân Hồi thần công!” “Ha ha ha!” Người thanh niên cười ngạo mạn: “Trở về Huyền Giới với ta!” Người nọ bước ra, chuẩn bị rời khỏi thần điện Luân Hồi. Đông Phương Xá Nguyệt cản người thanh niên lại: “Sư phụ, từ đã!” Sắc mặt người thanh niên trầm xuống: “Sao thế? Con dám cản ta à?” Đông Phương Xá Nguyệt quỳ xuống nói: “Sư phụ, bọn Vạn Tuyệt và Vạn Càn đang ở ngay bên ngoài!” “Đồ nhi kiến nghị, người đeo mặt nạ rồi hẵng gặp bọn họ!” “Dù sao khuôn mặt của người rất có thể là mặt của chủ nhân đời đầu của tháp Càn Khôn Trấn Ngục!” “Lỡ như để bọn họ nhìn thấy khuôn mặt của người, biết đâu sẽ ảnh hưởng đến chuyện lớn của người!” Cô ta lo lắng Vạn Càn nhận ra Diệp Bắc Minh. Người thanh niên nhướng mày. Bỗng mỉm cười nói: “Lo lắng của con không phải không có lý!” “Cũng đúng!”
Mi thanh mục tú, vóc người mảnh khảnh.
Cơ thể cường tráng, sống mũi cao ngất.
Khuôn mặt kia lại đẹp trai đến ngỡ ngàng.
Dù vậy đó cũng không phải điển khiến Đông Phương Xá Nguyệt khiếp sợ.
Điểm khiến cô ta khiếp sợ ấy là khuôn mặt ấy giống hệt với Diệp Bắc Minh.
Cho dù không giống như đúc thì cũng phải tương tự hơn chín mươi phần trăm.
"Không thế nào? Sao thể xác sư phụ ngưng tụ lại giống hệt cậu ta chứ?”
"Đây... đây là chuyện quái gì thế?"
Đông Phương Xá Nguyệt ngơ ngác.
Sau đó.
Người thanh niên kia mở mắt: “Đồ nhi, con đang có phản ứng gì thế?”
“Lẽ nào cơ thể vi sư ngưng tụ lại khiến con mất hứng à?”
Giọng nói già nua khác hẳn với Diệp Bắc Minh.
Đông Phương Xá Nguyệt cúi đầu: “Sư phụ, đồ nhi đang vui mừng thay người!”
Sâu trong đáy mắt cô ta đầy sự hoài nghi và kinh hãi.
Người thanh niên kia đưa tay lên, lấy ra một mặt gương bằng đồng xanh.
Người nọ soi kỹ gương mặt mình: “Khuôn mặt này cũng không tệ lắm, giống khoảng chín mươi phần trăm!”
“Sư phụ, những lời của người là sao?”
Long Đông Phương Xá Nguyệt đầy bất ngờ bèn vội hỏi.
Người thanh niên cười khẩy đáp: “Nói cho con cũng chả sao, đây là trước khi bổn tọa qua đời!”
“Sử dụng phép tắc Luân Hồi đã nhìn thấy gương mặt này, người này rất có thể là chủ nhân đời đầu tiên của tháp Càn Khôn Trấn Ngục!”
“Vi sư sử dụng gương mặt của người nọ để ngưng tụ cơ thể đương nhiên là mong rằng được tháp Càn Khôn Trấn Ngục tán thành!”
Đông Phương Xá Nguyệt kinh ngạc: “Cái gì?”
“Sao thế? Sao trông con bất ngờ vậy?”
Người thanh niên nhíu mày.
Đông Phương Xá Nguyệt vội vàng lắc đầu: “Không... không có!”
Cô ta cố gắng nặn một nụ cười: “Con đang vui mừng thay sư phụ ạ, chúc mừng sư phụ thành công tu luyện Luân Hồi thần công!”
“Ha ha ha!”
Người thanh niên cười ngạo mạn: “Trở về Huyền Giới với ta!”
Người nọ bước ra, chuẩn bị rời khỏi thần điện Luân Hồi.
Đông Phương Xá Nguyệt cản người thanh niên lại: “Sư phụ, từ đã!”
Sắc mặt người thanh niên trầm xuống: “Sao thế? Con dám cản ta à?”
Đông Phương Xá Nguyệt quỳ xuống nói: “Sư phụ, bọn Vạn Tuyệt và Vạn Càn đang ở ngay bên ngoài!”
“Đồ nhi kiến nghị, người đeo mặt nạ rồi hẵng gặp bọn họ!”
“Dù sao khuôn mặt của người rất có thể là mặt của chủ nhân đời đầu của tháp Càn Khôn Trấn Ngục!”
“Lỡ như để bọn họ nhìn thấy khuôn mặt của người, biết đâu sẽ ảnh hưởng đến chuyện lớn của người!”
Cô ta lo lắng Vạn Càn nhận ra Diệp Bắc Minh.
Người thanh niên nhướng mày.
Bỗng mỉm cười nói: “Lo lắng của con không phải không có lý!”
“Cũng đúng!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mi thanh mục tú, vóc người mảnh khảnh. Cơ thể cường tráng, sống mũi cao ngất. Khuôn mặt kia lại đẹp trai đến ngỡ ngàng. Dù vậy đó cũng không phải điển khiến Đông Phương Xá Nguyệt khiếp sợ. Điểm khiến cô ta khiếp sợ ấy là khuôn mặt ấy giống hệt với Diệp Bắc Minh. Cho dù không giống như đúc thì cũng phải tương tự hơn chín mươi phần trăm. "Không thế nào? Sao thể xác sư phụ ngưng tụ lại giống hệt cậu ta chứ?” "Đây... đây là chuyện quái gì thế?" Đông Phương Xá Nguyệt ngơ ngác. Sau đó. Người thanh niên kia mở mắt: “Đồ nhi, con đang có phản ứng gì thế?” “Lẽ nào cơ thể vi sư ngưng tụ lại khiến con mất hứng à?” Giọng nói già nua khác hẳn với Diệp Bắc Minh. Đông Phương Xá Nguyệt cúi đầu: “Sư phụ, đồ nhi đang vui mừng thay người!” Sâu trong đáy mắt cô ta đầy sự hoài nghi và kinh hãi. Người thanh niên kia đưa tay lên, lấy ra một mặt gương bằng đồng xanh. Người nọ soi kỹ gương mặt mình: “Khuôn mặt này cũng không tệ lắm, giống khoảng chín mươi phần trăm!” “Sư phụ, những lời của người là sao?” Long Đông Phương Xá Nguyệt đầy bất ngờ bèn vội hỏi. Người thanh niên cười khẩy đáp: “Nói cho con cũng chả sao, đây là trước khi bổn tọa qua đời!” “Sử dụng phép tắc Luân Hồi đã nhìn thấy gương mặt này, người này rất có thể là chủ nhân đời đầu tiên của tháp Càn Khôn Trấn Ngục!” “Vi sư sử dụng gương mặt của người nọ để ngưng tụ cơ thể đương nhiên là mong rằng được tháp Càn Khôn Trấn Ngục tán thành!” Đông Phương Xá Nguyệt kinh ngạc: “Cái gì?” “Sao thế? Sao trông con bất ngờ vậy?” Người thanh niên nhíu mày. Đông Phương Xá Nguyệt vội vàng lắc đầu: “Không... không có!” Cô ta cố gắng nặn một nụ cười: “Con đang vui mừng thay sư phụ ạ, chúc mừng sư phụ thành công tu luyện Luân Hồi thần công!” “Ha ha ha!” Người thanh niên cười ngạo mạn: “Trở về Huyền Giới với ta!” Người nọ bước ra, chuẩn bị rời khỏi thần điện Luân Hồi. Đông Phương Xá Nguyệt cản người thanh niên lại: “Sư phụ, từ đã!” Sắc mặt người thanh niên trầm xuống: “Sao thế? Con dám cản ta à?” Đông Phương Xá Nguyệt quỳ xuống nói: “Sư phụ, bọn Vạn Tuyệt và Vạn Càn đang ở ngay bên ngoài!” “Đồ nhi kiến nghị, người đeo mặt nạ rồi hẵng gặp bọn họ!” “Dù sao khuôn mặt của người rất có thể là mặt của chủ nhân đời đầu của tháp Càn Khôn Trấn Ngục!” “Lỡ như để bọn họ nhìn thấy khuôn mặt của người, biết đâu sẽ ảnh hưởng đến chuyện lớn của người!” Cô ta lo lắng Vạn Càn nhận ra Diệp Bắc Minh. Người thanh niên nhướng mày. Bỗng mỉm cười nói: “Lo lắng của con không phải không có lý!” “Cũng đúng!”