Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3146: “Bên cạnh cô ta có một khí tức rất kỳ quái!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Giang Thục Nhiên vật vã đứng lên, quát khẽ: “Cản cậu ta lại cho tôi!”   Mười mấy lão già cảnh giới Động Hư nhanh chóng chạy tới, đứng chắn ở cửa vào đại điện.   Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Không muốn chết thì tránh ra!”   Một lão già đến từ nhà họ Giang lạnh giọng quát: “Người trẻ tuổi à, nể mặt cậu là bạn của cô chủ Sở Sở nên lão phu không muốn giết cậu lắm!”   “Chỉ cần cậu tự phế võ công của mình, mặc cho cô chủ nhà tôi định đoạt là được!”   Diệp Bắc Minh chẳng thèm nhiều lời.   Anh phất tay, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện.   Lão già nhà họ Giang kia cười khẩy: “Cậu còn dám ra tay à?”   Hơn mười cao thủ cảnh giới Động Hư bước ra rồi lao tới.   Gầm gừ!   Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém ra một kiếm khí đỏ thẫm như một con huyết long ùn ùn lao ra.   Hơn mười lão già cảnh giới Động Hư của nhà họ Giang chết sững.   Ngay khi nhìn thấy huyết long, cơ thể bọn họ cứng đờ không tài nào di chuyển được.   Bọn họ chỉ đành trơ mắt nhìn huyết long lao tới chỗ mình.   Vút!   Kiếm khí đỏ thẫm lướt qua.   Nó xẹt qua da đầu hơn mười lão già nhà họ Giang, nháy mắt bọn họ đã trở thành mấy lão đầu hói.   Tóc bay lả tả.   Mọi người đồng loạt sờ đỉnh đầu mình.   “Ối!”   Bọn họ hoảng hốt nhìn Diệp Bắc Minh.   Nếu đường kiếm khí kia chếch xuống chút thì bọn họ đi đời nhà ma từ thuở nào rồi.   “Này...”   Giang Thục Nhiên há hốc miệng, chỉ có thể siết chặt nắm đấm.   “Nếu còn có lần sau thì giết không tha!”   Sau khi để lại câu nói ấy, Diệp Bắc Minh rời khỏi thần điện.   Giang Thục Nhiên dán chặt mắt nhìn theo bóng lưng của Diệp Bắc Minh: “Sở Sở, rốt cuộc thằng nhóc này là ai?”   Sở Sở vừa định giải thích.   Ầm ầm!   Thần điện Luân Hồi rung chuyển dữ dội, lực lượng không gian khắp bốn phía dao động.   Đủ loại phù văn xuất hiện, nuốt chửng hết mọi thứ quanh đây.   “Mau đi ra, chỗ này sắp sụp rồi!”, Giang Thục Nhiên quát.   ...   Diệp Bắc Minh vừa rời khỏi thần điện Luân Hồi mấy nghìn mét thì nghe thấy tiếng động sau lưng.  Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Thần điện kia sắp sụp rồi, Thiên Uyên sắp tan rã!”    “Bổn tháp đã có thể cảm nhận được khí tức của người khác rồi!”    “Đông Phương Xá Nguyệt còn ở thế giới Tam Thiên hả?”    Tháp Càn Khôn Trấn ngục ngập ngừng một lát: “Bên cạnh cô ta có một khí tức rất kỳ quái!”    Cùng lúc ấy, thế giới Tam Thiên, Yêu Vực.    Một người thanh niên đeo mặt nạ hoàng kim dừng lại, quay đầu nhìn về phía Thiên Uyên.   

 

 Giang Thục Nhiên vật vã đứng lên, quát khẽ: “Cản cậu ta lại cho tôi!”  

 

Mười mấy lão già cảnh giới Động Hư nhanh chóng chạy tới, đứng chắn ở cửa vào đại điện.  

 

Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Không muốn chết thì tránh ra!”  

 

Một lão già đến từ nhà họ Giang lạnh giọng quát: “Người trẻ tuổi à, nể mặt cậu là bạn của cô chủ Sở Sở nên lão phu không muốn giết cậu lắm!”  

 

“Chỉ cần cậu tự phế võ công của mình, mặc cho cô chủ nhà tôi định đoạt là được!”  

 

Diệp Bắc Minh chẳng thèm nhiều lời.  

 

Anh phất tay, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện.  

 

Lão già nhà họ Giang kia cười khẩy: “Cậu còn dám ra tay à?”  

 

Hơn mười cao thủ cảnh giới Động Hư bước ra rồi lao tới.  

 

Gầm gừ!  

 

Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém ra một kiếm khí đỏ thẫm như một con huyết long ùn ùn lao ra.  

 

Hơn mười lão già cảnh giới Động Hư của nhà họ Giang chết sững.  

 

Ngay khi nhìn thấy huyết long, cơ thể bọn họ cứng đờ không tài nào di chuyển được.  

 

Bọn họ chỉ đành trơ mắt nhìn huyết long lao tới chỗ mình.  

 

Vút!  

 

Kiếm khí đỏ thẫm lướt qua.  

 

Nó xẹt qua da đầu hơn mười lão già nhà họ Giang, nháy mắt bọn họ đã trở thành mấy lão đầu hói.  

 

Tóc bay lả tả.  

 

Mọi người đồng loạt sờ đỉnh đầu mình.  

 

“Ối!”  

 

Bọn họ hoảng hốt nhìn Diệp Bắc Minh.  

 

Nếu đường kiếm khí kia chếch xuống chút thì bọn họ đi đời nhà ma từ thuở nào rồi.  

 

“Này...”  

 

Giang Thục Nhiên há hốc miệng, chỉ có thể siết chặt nắm đấm.  

 

“Nếu còn có lần sau thì giết không tha!”  

 

Sau khi để lại câu nói ấy, Diệp Bắc Minh rời khỏi thần điện.  

 

Giang Thục Nhiên dán chặt mắt nhìn theo bóng lưng của Diệp Bắc Minh: “Sở Sở, rốt cuộc thằng nhóc này là ai?”  

 

Sở Sở vừa định giải thích.  

 

Ầm ầm!  

 

Thần điện Luân Hồi rung chuyển dữ dội, lực lượng không gian khắp bốn phía dao động.  

 

Đủ loại phù văn xuất hiện, nuốt chửng hết mọi thứ quanh đây.  

 

“Mau đi ra, chỗ này sắp sụp rồi!”, Giang Thục Nhiên quát.  

 

...  

 

Diệp Bắc Minh vừa rời khỏi thần điện Luân Hồi mấy nghìn mét thì nghe thấy tiếng động sau lưng.  

Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Thần điện kia sắp sụp rồi, Thiên Uyên sắp tan rã!”  

 

 

“Bổn tháp đã có thể cảm nhận được khí tức của người khác rồi!”  

 

 

“Đông Phương Xá Nguyệt còn ở thế giới Tam Thiên hả?”  

 

 

Tháp Càn Khôn Trấn ngục ngập ngừng một lát: “Bên cạnh cô ta có một khí tức rất kỳ quái!”  

 

 

Cùng lúc ấy, thế giới Tam Thiên, Yêu Vực.  

 

 

Một người thanh niên đeo mặt nạ hoàng kim dừng lại, quay đầu nhìn về phía Thiên Uyên.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Giang Thục Nhiên vật vã đứng lên, quát khẽ: “Cản cậu ta lại cho tôi!”   Mười mấy lão già cảnh giới Động Hư nhanh chóng chạy tới, đứng chắn ở cửa vào đại điện.   Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Không muốn chết thì tránh ra!”   Một lão già đến từ nhà họ Giang lạnh giọng quát: “Người trẻ tuổi à, nể mặt cậu là bạn của cô chủ Sở Sở nên lão phu không muốn giết cậu lắm!”   “Chỉ cần cậu tự phế võ công của mình, mặc cho cô chủ nhà tôi định đoạt là được!”   Diệp Bắc Minh chẳng thèm nhiều lời.   Anh phất tay, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện.   Lão già nhà họ Giang kia cười khẩy: “Cậu còn dám ra tay à?”   Hơn mười cao thủ cảnh giới Động Hư bước ra rồi lao tới.   Gầm gừ!   Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém ra một kiếm khí đỏ thẫm như một con huyết long ùn ùn lao ra.   Hơn mười lão già cảnh giới Động Hư của nhà họ Giang chết sững.   Ngay khi nhìn thấy huyết long, cơ thể bọn họ cứng đờ không tài nào di chuyển được.   Bọn họ chỉ đành trơ mắt nhìn huyết long lao tới chỗ mình.   Vút!   Kiếm khí đỏ thẫm lướt qua.   Nó xẹt qua da đầu hơn mười lão già nhà họ Giang, nháy mắt bọn họ đã trở thành mấy lão đầu hói.   Tóc bay lả tả.   Mọi người đồng loạt sờ đỉnh đầu mình.   “Ối!”   Bọn họ hoảng hốt nhìn Diệp Bắc Minh.   Nếu đường kiếm khí kia chếch xuống chút thì bọn họ đi đời nhà ma từ thuở nào rồi.   “Này...”   Giang Thục Nhiên há hốc miệng, chỉ có thể siết chặt nắm đấm.   “Nếu còn có lần sau thì giết không tha!”   Sau khi để lại câu nói ấy, Diệp Bắc Minh rời khỏi thần điện.   Giang Thục Nhiên dán chặt mắt nhìn theo bóng lưng của Diệp Bắc Minh: “Sở Sở, rốt cuộc thằng nhóc này là ai?”   Sở Sở vừa định giải thích.   Ầm ầm!   Thần điện Luân Hồi rung chuyển dữ dội, lực lượng không gian khắp bốn phía dao động.   Đủ loại phù văn xuất hiện, nuốt chửng hết mọi thứ quanh đây.   “Mau đi ra, chỗ này sắp sụp rồi!”, Giang Thục Nhiên quát.   ...   Diệp Bắc Minh vừa rời khỏi thần điện Luân Hồi mấy nghìn mét thì nghe thấy tiếng động sau lưng.  Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Thần điện kia sắp sụp rồi, Thiên Uyên sắp tan rã!”    “Bổn tháp đã có thể cảm nhận được khí tức của người khác rồi!”    “Đông Phương Xá Nguyệt còn ở thế giới Tam Thiên hả?”    Tháp Càn Khôn Trấn ngục ngập ngừng một lát: “Bên cạnh cô ta có một khí tức rất kỳ quái!”    Cùng lúc ấy, thế giới Tam Thiên, Yêu Vực.    Một người thanh niên đeo mặt nạ hoàng kim dừng lại, quay đầu nhìn về phía Thiên Uyên.   

Chương 3146: “Bên cạnh cô ta có một khí tức rất kỳ quái!”