Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3152: Bầu không khí yên tĩnh như chết.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Máu tươi nhầy nhụa. Diệp Bắc Minh thong dong bước tới như thần chế: “Người anh em của tôi bị tra tấn thế nào thì các ngươi cũng sẽ như thế!” “Chúng tôi không hề ra tay!” “Tất cả đều do Đoạn Dật Phong sai bảo, chúng tôi chưa từng đánh Vương sư đệ...” Lũ nam thanh nữ tú sợ tới mức mặt cắt không còn chút máu. Cô gái áo lục mở to mắt tỏ vẻ đáng thương vô số tội: “Đại nhân, chúng tôi vô tội!” Diệp Bắc Minh mỉm cười nói: “Cô vô tội vậy cơ à? Thế thì bắt đầu từ cô đi!” “Đừng...” Cô gái áo lục ra vẻ lấy lòng, trong lòng còn có chút ảo tưởng. Diệp Bắc Minh bước tới. Anh tóm lấy mấy ngón tay ngọc ngà non nã của cô gái áo lục rồi xé từng ngón một. “Á!” Cô gái áo lục hoảng sợ hét lên. Các đệ tử ngoại môn của Thiên Y các thấy thế đều hoảng sợ. Cơn hãi hùng bao trùng khắp ngọn núi. Diệp Bắc Minh mặc nhiên không quan tâm tới phản ứng của bọn họ mà bước tới chỗ Đoạn Dật Phong. Đoạn Dật Phong nuốt một ngụm nước miếng, làm bộ bình tĩnh: “Tôi phải nhắc nhở cậu lại lần nữa, nơi này là Thiên Y các!” “Bây giờ cậu thu tay lại còn...” Răng rắc! Anh giẫm mạnh chân xuống. “Á...”, Đoạn Dật Phong kêu như heo chọc tiết. “Phong Nhi!” Một tiếng gầm đầy tức giận vọng tới, một lão già giáng từ trên trời xuống. “Đoạn trưởng lão đến rồi!” Mấy người cô gái áo lục như tóm được cọng rơm cứu mạng. Đoạn trưởng lão nhìn máu thịt bầy nhầy của Đoạn Dật Phong mà tức điên, gào lên: “Đồ súc sinh, dám đánh cháu trai tôi ở Thiên Y các!” “Cậu không biết chữ chết viết thế nào nhỉ, hôm nay cho dù là ông trời đến đây thì cậu cũng chỉ còn đường chết thôi!” Đoạn Dật Phong đau đớn rống lên: “Ông nội, giết cậu ta giúp cháu với!” “Cháu phải bắt tên oắt con đó chịu chung số phận với tên tàn phế Vương Khinh Hậu kia! Tra tấn cậu ta, tra tấn cậu ta bằng cách tàn nhẫn nhất cho cháu!” Đoạn trưởng lão tung trảo vào không khí. Một thanh trường kiếm xuất hiện. Vun vút! Một đường kiếm khí trăm trượng giáng xuống. Diệp Bắc Minh tung quyền đáp trả, một con huyết long lao ra. Rầm! Nháy mắt, kiếm khí bể nát, làn khí phản chấn cuồn cuộn lan ra, đập mạnh vào ngực Đoạn trưởng lão. Đoạn trưởng lão phun ra một ngụm máu tươi, thê thảm bay ra ngoài. Ầm ầm! Đằng sau đống đất đá hỗn loạn, máu trào ra từ ngực lão già kia. “Đoạn trưởng lão...” “Ông nội!”, đồng tử Đoạn Dật Phong co rút lại.
Máu tươi nhầy nhụa.
Diệp Bắc Minh thong dong bước tới như thần chế: “Người anh em của tôi bị tra tấn thế nào thì các ngươi cũng sẽ như thế!”
“Chúng tôi không hề ra tay!”
“Tất cả đều do Đoạn Dật Phong sai bảo, chúng tôi chưa từng đánh Vương sư đệ...”
Lũ nam thanh nữ tú sợ tới mức mặt cắt không còn chút máu.
Cô gái áo lục mở to mắt tỏ vẻ đáng thương vô số tội: “Đại nhân, chúng tôi vô tội!”
Diệp Bắc Minh mỉm cười nói: “Cô vô tội vậy cơ à? Thế thì bắt đầu từ cô đi!”
“Đừng...”
Cô gái áo lục ra vẻ lấy lòng, trong lòng còn có chút ảo tưởng.
Diệp Bắc Minh bước tới.
Anh tóm lấy mấy ngón tay ngọc ngà non nã của cô gái áo lục rồi xé từng ngón một.
“Á!”
Cô gái áo lục hoảng sợ hét lên.
Các đệ tử ngoại môn của Thiên Y các thấy thế đều hoảng sợ. Cơn hãi hùng bao trùng khắp ngọn núi.
Diệp Bắc Minh mặc nhiên không quan tâm tới phản ứng của bọn họ mà bước tới chỗ Đoạn Dật Phong.
Đoạn Dật Phong nuốt một ngụm nước miếng, làm bộ bình tĩnh: “Tôi phải nhắc nhở cậu lại lần nữa, nơi này là Thiên Y các!”
“Bây giờ cậu thu tay lại còn...”
Răng rắc!
Anh giẫm mạnh chân xuống.
“Á...”, Đoạn Dật Phong kêu như heo chọc tiết.
“Phong Nhi!”
Một tiếng gầm đầy tức giận vọng tới, một lão già giáng từ trên trời xuống.
“Đoạn trưởng lão đến rồi!”
Mấy người cô gái áo lục như tóm được cọng rơm cứu mạng.
Đoạn trưởng lão nhìn máu thịt bầy nhầy của Đoạn Dật Phong mà tức điên, gào lên: “Đồ súc sinh, dám đánh cháu trai tôi ở Thiên Y các!”
“Cậu không biết chữ chết viết thế nào nhỉ, hôm nay cho dù là ông trời đến đây thì cậu cũng chỉ còn đường chết thôi!”
Đoạn Dật Phong đau đớn rống lên: “Ông nội, giết cậu ta giúp cháu với!”
“Cháu phải bắt tên oắt con đó chịu chung số phận với tên tàn phế Vương Khinh Hậu kia! Tra tấn cậu ta, tra tấn cậu ta bằng cách tàn nhẫn nhất cho cháu!”
Đoạn trưởng lão tung trảo vào không khí.
Một thanh trường kiếm xuất hiện.
Vun vút!
Một đường kiếm khí trăm trượng giáng xuống.
Diệp Bắc Minh tung quyền đáp trả, một con huyết long lao ra.
Rầm!
Nháy mắt, kiếm khí bể nát, làn khí phản chấn cuồn cuộn lan ra, đập mạnh vào ngực Đoạn trưởng lão.
Đoạn trưởng lão phun ra một ngụm máu tươi, thê thảm bay ra ngoài.
Ầm ầm!
Đằng sau đống đất đá hỗn loạn, máu trào ra từ ngực lão già kia.
“Đoạn trưởng lão...”
“Ông nội!”, đồng tử Đoạn Dật Phong co rút lại.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Máu tươi nhầy nhụa. Diệp Bắc Minh thong dong bước tới như thần chế: “Người anh em của tôi bị tra tấn thế nào thì các ngươi cũng sẽ như thế!” “Chúng tôi không hề ra tay!” “Tất cả đều do Đoạn Dật Phong sai bảo, chúng tôi chưa từng đánh Vương sư đệ...” Lũ nam thanh nữ tú sợ tới mức mặt cắt không còn chút máu. Cô gái áo lục mở to mắt tỏ vẻ đáng thương vô số tội: “Đại nhân, chúng tôi vô tội!” Diệp Bắc Minh mỉm cười nói: “Cô vô tội vậy cơ à? Thế thì bắt đầu từ cô đi!” “Đừng...” Cô gái áo lục ra vẻ lấy lòng, trong lòng còn có chút ảo tưởng. Diệp Bắc Minh bước tới. Anh tóm lấy mấy ngón tay ngọc ngà non nã của cô gái áo lục rồi xé từng ngón một. “Á!” Cô gái áo lục hoảng sợ hét lên. Các đệ tử ngoại môn của Thiên Y các thấy thế đều hoảng sợ. Cơn hãi hùng bao trùng khắp ngọn núi. Diệp Bắc Minh mặc nhiên không quan tâm tới phản ứng của bọn họ mà bước tới chỗ Đoạn Dật Phong. Đoạn Dật Phong nuốt một ngụm nước miếng, làm bộ bình tĩnh: “Tôi phải nhắc nhở cậu lại lần nữa, nơi này là Thiên Y các!” “Bây giờ cậu thu tay lại còn...” Răng rắc! Anh giẫm mạnh chân xuống. “Á...”, Đoạn Dật Phong kêu như heo chọc tiết. “Phong Nhi!” Một tiếng gầm đầy tức giận vọng tới, một lão già giáng từ trên trời xuống. “Đoạn trưởng lão đến rồi!” Mấy người cô gái áo lục như tóm được cọng rơm cứu mạng. Đoạn trưởng lão nhìn máu thịt bầy nhầy của Đoạn Dật Phong mà tức điên, gào lên: “Đồ súc sinh, dám đánh cháu trai tôi ở Thiên Y các!” “Cậu không biết chữ chết viết thế nào nhỉ, hôm nay cho dù là ông trời đến đây thì cậu cũng chỉ còn đường chết thôi!” Đoạn Dật Phong đau đớn rống lên: “Ông nội, giết cậu ta giúp cháu với!” “Cháu phải bắt tên oắt con đó chịu chung số phận với tên tàn phế Vương Khinh Hậu kia! Tra tấn cậu ta, tra tấn cậu ta bằng cách tàn nhẫn nhất cho cháu!” Đoạn trưởng lão tung trảo vào không khí. Một thanh trường kiếm xuất hiện. Vun vút! Một đường kiếm khí trăm trượng giáng xuống. Diệp Bắc Minh tung quyền đáp trả, một con huyết long lao ra. Rầm! Nháy mắt, kiếm khí bể nát, làn khí phản chấn cuồn cuộn lan ra, đập mạnh vào ngực Đoạn trưởng lão. Đoạn trưởng lão phun ra một ngụm máu tươi, thê thảm bay ra ngoài. Ầm ầm! Đằng sau đống đất đá hỗn loạn, máu trào ra từ ngực lão già kia. “Đoạn trưởng lão...” “Ông nội!”, đồng tử Đoạn Dật Phong co rút lại.