Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3189: “Muốn làm quỷ không đơn giản vậy đâu!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Sau khi nói xong, cô ta nhanh chóng biến mất. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục không nhịn được mà mắng anh: “Nhóc ơi, cậu ngu chết đi được!” Diệp Bắc Minh hỏi lại: “Tiểu Tháp, ông có ý gì?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Nhóc ơi, cậu còn chưa hiểu hả?” “Cậu đã chinh phục được trái tim của người phụ nữ kia rồi, cô ta còn định làm những việc vô cùng nguy hiểm!” “Chỉ cần đi sai một bước thì đều có thể rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục!” “Cậu không quan tâm người ta thì thôi đi, vậy mà còn hỏi sư tỷ của mình có an toàn không hả? Cho dù cậu không hỏi thì chắc chắn cô ta cũng sẽ bảo vệ các sư tỷ của cậu thôi!” ... Sau khi Đông Phương Xá Nguyệt rời đi thì tìm một nơi vắng lặng. Cô ta bố trí một pháp trận khởi động phép tắc Luân Hồi. “Nghịch chuyển Luân Hồi, tái hiện ký ức!” Đông Phương Xá Nguyệt nhắm mắt lại. Sau đó. Cảnh tượng quay cuồng với Diệp Bắc Minh hiện lên trước mắt. “Xóa ký ức!” Đông Phương Xá Nguyệt ra tay xóa sạch ký ức giữa mình và Diệp Bắc Minh ở Côn Luân Hư. Khi trong đầu hiện lên cảnh tượng trong màn ma khí dày đặc kia, mặt cô ta chợt ửng hồng. Cơ thể mềm mại bất giác run rẩy. Cô ta cắn đôi môi đỏ mọng: “Thôi, chắc ông ta sẽ không phát hiện cảnh này đâu”. “An táng nó ở nơi sâu nhất đáy lòng đi!” ... Cách Thiên Đạo Tông khoảng trăm dặm. Một đám người đang mặc đồng phục của Thiên Đạo Tông truy sát một cô gái què. Rầm! Một luồng sức mạnh cuồn cuộn ập tới. Cô gái què phun ra một ngụm máu tươi, ngã nhào xuống đất. Phụt! Một thanh kiếm dài đâm xuyên qua cô gái què từ đằng sau, đính chặt cô gái trên mặt đất.Không thể cử động. “Chạy đi! Con mẹ mày chạy tiếp đi!” Một lão già tiến lên, trên gương mặt già nua tràn đầy sự phẫn nộ: “Chỉ mới một tháng ngắn ngủi mà đã giết mấy nghìn tên đệ tử của Thiên Đạo Tông tôi!” “Long Khuynh Vũ cô đúng là đồ điên!” Cô gái què kia chính là thánh nữ Tổ Long điện, Long Khuynh Vũ. Trong ánh mắt của Long Khuynh Vũ tràn đầy sự cuồng loạn: “Ha ha ha... hơn trăm nghìn người của Tổ Long điện tôi bị các người giết sạch gần như chẳng còn ai!” “Tôi hận không thể nhấn tất cả người của Thiên Đạo Tông các người xuống địa ngục!” “Muốn giết thì cứ giết, Long Khuynh Vũ tôi thành quỷ cũng không bỏ qua các người đâu!” “Hừ!” Sắc mặt lão già kia trầm xuống: “Muốn làm quỷ không đơn giản vậy đâu!” Rồi lão già kia vung kiếm lên. Xoẹt xoẹt. Kiếm khí cắt ngang qua quần áo của Long Khuynh Vũ.
Sau khi nói xong, cô ta nhanh chóng biến mất.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục không nhịn được mà mắng anh: “Nhóc ơi, cậu ngu chết đi được!”
Diệp Bắc Minh hỏi lại: “Tiểu Tháp, ông có ý gì?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Nhóc ơi, cậu còn chưa hiểu hả?”
“Cậu đã chinh phục được trái tim của người phụ nữ kia rồi, cô ta còn định làm những việc vô cùng nguy hiểm!”
“Chỉ cần đi sai một bước thì đều có thể rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục!”
“Cậu không quan tâm người ta thì thôi đi, vậy mà còn hỏi sư tỷ của mình có an toàn không hả? Cho dù cậu không hỏi thì chắc chắn cô ta cũng sẽ bảo vệ các sư tỷ của cậu thôi!”
...
Sau khi Đông Phương Xá Nguyệt rời đi thì tìm một nơi vắng lặng.
Cô ta bố trí một pháp trận khởi động phép tắc Luân Hồi.
“Nghịch chuyển Luân Hồi, tái hiện ký ức!”
Đông Phương Xá Nguyệt nhắm mắt lại.
Sau đó.
Cảnh tượng quay cuồng với Diệp Bắc Minh hiện lên trước mắt.
“Xóa ký ức!”
Đông Phương Xá Nguyệt ra tay xóa sạch ký ức giữa mình và Diệp Bắc Minh ở Côn Luân Hư.
Khi trong đầu hiện lên cảnh tượng trong màn ma khí dày đặc kia, mặt cô ta chợt ửng hồng.
Cơ thể mềm mại bất giác run rẩy.
Cô ta cắn đôi môi đỏ mọng: “Thôi, chắc ông ta sẽ không phát hiện cảnh này đâu”.
“An táng nó ở nơi sâu nhất đáy lòng đi!”
...
Cách Thiên Đạo Tông khoảng trăm dặm.
Một đám người đang mặc đồng phục của Thiên Đạo Tông truy sát một cô gái què.
Rầm!
Một luồng sức mạnh cuồn cuộn ập tới.
Cô gái què phun ra một ngụm máu tươi, ngã nhào xuống đất.
Phụt!
Một thanh kiếm dài đâm xuyên qua cô gái què từ đằng sau, đính chặt cô gái trên mặt đất.
Không thể cử động.
“Chạy đi! Con mẹ mày chạy tiếp đi!”
Một lão già tiến lên, trên gương mặt già nua tràn đầy sự phẫn nộ: “Chỉ mới một tháng ngắn ngủi mà đã giết mấy nghìn tên đệ tử của Thiên Đạo Tông tôi!”
“Long Khuynh Vũ cô đúng là đồ điên!”
Cô gái què kia chính là thánh nữ Tổ Long điện, Long Khuynh Vũ.
Trong ánh mắt của Long Khuynh Vũ tràn đầy sự cuồng loạn: “Ha ha ha... hơn trăm nghìn người của Tổ Long điện tôi bị các người giết sạch gần như chẳng còn ai!”
“Tôi hận không thể nhấn tất cả người của Thiên Đạo Tông các người xuống địa ngục!”
“Muốn giết thì cứ giết, Long Khuynh Vũ tôi thành quỷ cũng không bỏ qua các người đâu!”
“Hừ!”
Sắc mặt lão già kia trầm xuống: “Muốn làm quỷ không đơn giản vậy đâu!”
Rồi lão già kia vung kiếm lên.
Xoẹt xoẹt.
Kiếm khí cắt ngang qua quần áo của Long Khuynh Vũ.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Sau khi nói xong, cô ta nhanh chóng biến mất. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục không nhịn được mà mắng anh: “Nhóc ơi, cậu ngu chết đi được!” Diệp Bắc Minh hỏi lại: “Tiểu Tháp, ông có ý gì?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Nhóc ơi, cậu còn chưa hiểu hả?” “Cậu đã chinh phục được trái tim của người phụ nữ kia rồi, cô ta còn định làm những việc vô cùng nguy hiểm!” “Chỉ cần đi sai một bước thì đều có thể rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục!” “Cậu không quan tâm người ta thì thôi đi, vậy mà còn hỏi sư tỷ của mình có an toàn không hả? Cho dù cậu không hỏi thì chắc chắn cô ta cũng sẽ bảo vệ các sư tỷ của cậu thôi!” ... Sau khi Đông Phương Xá Nguyệt rời đi thì tìm một nơi vắng lặng. Cô ta bố trí một pháp trận khởi động phép tắc Luân Hồi. “Nghịch chuyển Luân Hồi, tái hiện ký ức!” Đông Phương Xá Nguyệt nhắm mắt lại. Sau đó. Cảnh tượng quay cuồng với Diệp Bắc Minh hiện lên trước mắt. “Xóa ký ức!” Đông Phương Xá Nguyệt ra tay xóa sạch ký ức giữa mình và Diệp Bắc Minh ở Côn Luân Hư. Khi trong đầu hiện lên cảnh tượng trong màn ma khí dày đặc kia, mặt cô ta chợt ửng hồng. Cơ thể mềm mại bất giác run rẩy. Cô ta cắn đôi môi đỏ mọng: “Thôi, chắc ông ta sẽ không phát hiện cảnh này đâu”. “An táng nó ở nơi sâu nhất đáy lòng đi!” ... Cách Thiên Đạo Tông khoảng trăm dặm. Một đám người đang mặc đồng phục của Thiên Đạo Tông truy sát một cô gái què. Rầm! Một luồng sức mạnh cuồn cuộn ập tới. Cô gái què phun ra một ngụm máu tươi, ngã nhào xuống đất. Phụt! Một thanh kiếm dài đâm xuyên qua cô gái què từ đằng sau, đính chặt cô gái trên mặt đất.Không thể cử động. “Chạy đi! Con mẹ mày chạy tiếp đi!” Một lão già tiến lên, trên gương mặt già nua tràn đầy sự phẫn nộ: “Chỉ mới một tháng ngắn ngủi mà đã giết mấy nghìn tên đệ tử của Thiên Đạo Tông tôi!” “Long Khuynh Vũ cô đúng là đồ điên!” Cô gái què kia chính là thánh nữ Tổ Long điện, Long Khuynh Vũ. Trong ánh mắt của Long Khuynh Vũ tràn đầy sự cuồng loạn: “Ha ha ha... hơn trăm nghìn người của Tổ Long điện tôi bị các người giết sạch gần như chẳng còn ai!” “Tôi hận không thể nhấn tất cả người của Thiên Đạo Tông các người xuống địa ngục!” “Muốn giết thì cứ giết, Long Khuynh Vũ tôi thành quỷ cũng không bỏ qua các người đâu!” “Hừ!” Sắc mặt lão già kia trầm xuống: “Muốn làm quỷ không đơn giản vậy đâu!” Rồi lão già kia vung kiếm lên. Xoẹt xoẹt. Kiếm khí cắt ngang qua quần áo của Long Khuynh Vũ.