Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3205: Giết không tha!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Ánh mắt của năm người xoay chuyển, đồng thời dừng trên người Diệp Bắc Minh: "Chỉ là một con kiến trong cảnh giới Chân Linh mà cũng dám ra tay với chúng ta sao?"    "Con kiến, cậu có biết chúng tôi là ai không?"   Diệp Bắc Minh bước ra một bước, đứng trước che chắn cho chân thân của tháp Càn Khôn Trấn Ngục, chỉ vào vết kiếm trên mặt đất: "Cho dù các người là ai, dám vượt qua ranh giới thêm một bước nữa!"   "Giết! Không! Tha!", "Thật sao?"   Người đàn ông trung niên mỉm cười nghiền ngẫm, bước qua vết kiếm như một mũi tên rời khỏi dây cung!    AdvertisementKhiêu khích nhìn Diệp Bắc Minh!   "Ông đây muốn vượt qua ranh giới này, cậu có thể làm gì chứ?"   Ông ta quay đầu nhìn bốn người đi cùng: "Những kẻ ngốc này thật sự không biết mình có bao nhiêu cân lượng, còn tưởng rằng mình vô địch thiên hạ sao?"   "Các ngươi làm sao vậy?"    AdvertisementNgười đàn ông trung niên phát hiện sắc mặt của bốn người đi cùng trông rất kỳ lạ!   Ông lão mặc áo xanh chỉ vào phía sau lưng ông ta: "Cẩn thận phía sau!"   "Phía sau?"   Người đàn ông trung niên cảm nhận được một luồng sát ý đáng sợ!   Nhanh chóng quay đầu!   Diệp Bắc Minh không biết từ lúc nào đã đứng ở trước mặt ông ta!   Khoảng cách giữa hai người chưa đến một mét, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục đã giơ lên cao, chém về phía đầu của ông ta!   Người đàn ông trung niên hơi sửng sốt, đột nhiên tức giận: "Đệt! Cái gì vậy? Muốn g**t ch*t ông đây, chỉ có mộng xuân thu của mẹ mày thôi!"   "Cút cho ông đây!"   Giơ tay lên tung một quyền, trực tiếp đấm thẳng về phía kiếm Càn Khôn Trấn Ngục!   'Răng rắc' một tiếng!   "A..."   Tay phải của người đàn ông trung niên trực tiếp nổ tung, cơn đau dữ dội khiến vẻ mặt của ông ta trở nên vặn vẹo!   Ngay khi vừa định ra tay thì kiếm Càn Khôn Trấn Ngục đã rơi xuống!   "Cậu dám đùa thật..."   Con ngươi của người đàn ông trung niên co rút lại, đầu bay ra ngoài, trực tiếp nổ tung!   Diệp Bắc Minh dùng một chân đá ra ngoài!   Thi thể của người đàn ông bị nện xuống dưới chân của bốn người kia!   Phát ra một tiếng “bùm” thật lớn.   Một giọng nói như Thần Chết vang lên: "Ai dám vượt qua ranh giới này? Giết không tha!"   "Viên lão, chuyện này...."   Sắc mặt ba người còn lại thay đổi rõ rệt, khóe miệng không ngừng co giật!   Mọi người vốn dĩ còn cho rằng những lời này nhất định chỉ là một trò đùa mà thôi!   Hiện tại lại nghe giống như lời nói của Thần Chết vậy!    Chỉ là một con kiến nhỏ trong cảnh giới Chân Linh thật sự có thể g**t ch*t sự tồn tại đã trấn áp cảnh giới của mình đến cảnh giới Động Hư!    Ông lão mặc áo xanh nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh: "Cậu trai trẻ, cậu dám g**t ch*t người của Thiên Đạo tông, cậu có biết điều này có ý nghĩa gì không?"    "Đánh lén, g**t ch*t một người của cảnh giới Động Hư, chẳng lẽ cho rằng mình vô địch thiên hạ sao?"    "Bây giờ hãy quỳ xuống, lão phu bảo đảm sẽ không truy cứu người thân và bạn bè của cậu, nếu không..."    Viên lão dừng lại một chút.  

 Ánh mắt của năm người xoay chuyển, đồng thời dừng trên người Diệp Bắc Minh: "Chỉ là một con kiến trong cảnh giới Chân Linh mà cũng dám ra tay với chúng ta sao?"  

 

 

"Con kiến, cậu có biết chúng tôi là ai không?"  

 

Diệp Bắc Minh bước ra một bước, đứng trước che chắn cho chân thân của tháp Càn Khôn Trấn Ngục, chỉ vào vết kiếm trên mặt đất: "Cho dù các người là ai, dám vượt qua ranh giới thêm một bước nữa!"  

 

"Giết! Không! Tha!", "Thật sao?"  

 

Người đàn ông trung niên mỉm cười nghiền ngẫm, bước qua vết kiếm như một mũi tên rời khỏi dây cung!  

  Advertisement

Khiêu khích nhìn Diệp Bắc Minh!  

 

"Ông đây muốn vượt qua ranh giới này, cậu có thể làm gì chứ?"  

 

Ông ta quay đầu nhìn bốn người đi cùng: "Những kẻ ngốc này thật sự không biết mình có bao nhiêu cân lượng, còn tưởng rằng mình vô địch thiên hạ sao?"  

 

"Các ngươi làm sao vậy?"  

  Advertisement

Người đàn ông trung niên phát hiện sắc mặt của bốn người đi cùng trông rất kỳ lạ!  

 

Ông lão mặc áo xanh chỉ vào phía sau lưng ông ta: "Cẩn thận phía sau!"  

 

"Phía sau?"  

 

Người đàn ông trung niên cảm nhận được một luồng sát ý đáng sợ!  

 

Nhanh chóng quay đầu!  

 

Diệp Bắc Minh không biết từ lúc nào đã đứng ở trước mặt ông ta!  

 

Khoảng cách giữa hai người chưa đến một mét, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục đã giơ lên cao, chém về phía đầu của ông ta!  

 

Người đàn ông trung niên hơi sửng sốt, đột nhiên tức giận: "Đệt! Cái gì vậy? Muốn g**t ch*t ông đây, chỉ có mộng xuân thu của mẹ mày thôi!"  

 

"Cút cho ông đây!"  

 

Giơ tay lên tung một quyền, trực tiếp đấm thẳng về phía kiếm Càn Khôn Trấn Ngục!  

 

'Răng rắc' một tiếng!  

 

"A..."  

 

Tay phải của người đàn ông trung niên trực tiếp nổ tung, cơn đau dữ dội khiến vẻ mặt của ông ta trở nên vặn vẹo!  

 

Ngay khi vừa định ra tay thì kiếm Càn Khôn Trấn Ngục đã rơi xuống!  

 

"Cậu dám đùa thật..."  

 

Con ngươi của người đàn ông trung niên co rút lại, đầu bay ra ngoài, trực tiếp nổ tung!  

 

Diệp Bắc Minh dùng một chân đá ra ngoài!  

 

Thi thể của người đàn ông bị nện xuống dưới chân của bốn người kia!  

 

Phát ra một tiếng “bùm” thật lớn.  

 

Một giọng nói như Thần Chết vang lên: "Ai dám vượt qua ranh giới này? Giết không tha!"  

 

"Viên lão, chuyện này...."  

 

Sắc mặt ba người còn lại thay đổi rõ rệt, khóe miệng không ngừng co giật!  

 

Mọi người vốn dĩ còn cho rằng những lời này nhất định chỉ là một trò đùa mà thôi!   

Hiện tại lại nghe giống như lời nói của Thần Chết vậy!  

 

 

Chỉ là một con kiến nhỏ trong cảnh giới Chân Linh thật sự có thể g**t ch*t sự tồn tại đã trấn áp cảnh giới của mình đến cảnh giới Động Hư!  

 

 

Ông lão mặc áo xanh nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh: "Cậu trai trẻ, cậu dám g**t ch*t người của Thiên Đạo tông, cậu có biết điều này có ý nghĩa gì không?"  

 

 

"Đánh lén, g**t ch*t một người của cảnh giới Động Hư, chẳng lẽ cho rằng mình vô địch thiên hạ sao?"  

 

 

"Bây giờ hãy quỳ xuống, lão phu bảo đảm sẽ không truy cứu người thân và bạn bè của cậu, nếu không..."  

 

 

Viên lão dừng lại một chút.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Ánh mắt của năm người xoay chuyển, đồng thời dừng trên người Diệp Bắc Minh: "Chỉ là một con kiến trong cảnh giới Chân Linh mà cũng dám ra tay với chúng ta sao?"    "Con kiến, cậu có biết chúng tôi là ai không?"   Diệp Bắc Minh bước ra một bước, đứng trước che chắn cho chân thân của tháp Càn Khôn Trấn Ngục, chỉ vào vết kiếm trên mặt đất: "Cho dù các người là ai, dám vượt qua ranh giới thêm một bước nữa!"   "Giết! Không! Tha!", "Thật sao?"   Người đàn ông trung niên mỉm cười nghiền ngẫm, bước qua vết kiếm như một mũi tên rời khỏi dây cung!    AdvertisementKhiêu khích nhìn Diệp Bắc Minh!   "Ông đây muốn vượt qua ranh giới này, cậu có thể làm gì chứ?"   Ông ta quay đầu nhìn bốn người đi cùng: "Những kẻ ngốc này thật sự không biết mình có bao nhiêu cân lượng, còn tưởng rằng mình vô địch thiên hạ sao?"   "Các ngươi làm sao vậy?"    AdvertisementNgười đàn ông trung niên phát hiện sắc mặt của bốn người đi cùng trông rất kỳ lạ!   Ông lão mặc áo xanh chỉ vào phía sau lưng ông ta: "Cẩn thận phía sau!"   "Phía sau?"   Người đàn ông trung niên cảm nhận được một luồng sát ý đáng sợ!   Nhanh chóng quay đầu!   Diệp Bắc Minh không biết từ lúc nào đã đứng ở trước mặt ông ta!   Khoảng cách giữa hai người chưa đến một mét, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục đã giơ lên cao, chém về phía đầu của ông ta!   Người đàn ông trung niên hơi sửng sốt, đột nhiên tức giận: "Đệt! Cái gì vậy? Muốn g**t ch*t ông đây, chỉ có mộng xuân thu của mẹ mày thôi!"   "Cút cho ông đây!"   Giơ tay lên tung một quyền, trực tiếp đấm thẳng về phía kiếm Càn Khôn Trấn Ngục!   'Răng rắc' một tiếng!   "A..."   Tay phải của người đàn ông trung niên trực tiếp nổ tung, cơn đau dữ dội khiến vẻ mặt của ông ta trở nên vặn vẹo!   Ngay khi vừa định ra tay thì kiếm Càn Khôn Trấn Ngục đã rơi xuống!   "Cậu dám đùa thật..."   Con ngươi của người đàn ông trung niên co rút lại, đầu bay ra ngoài, trực tiếp nổ tung!   Diệp Bắc Minh dùng một chân đá ra ngoài!   Thi thể của người đàn ông bị nện xuống dưới chân của bốn người kia!   Phát ra một tiếng “bùm” thật lớn.   Một giọng nói như Thần Chết vang lên: "Ai dám vượt qua ranh giới này? Giết không tha!"   "Viên lão, chuyện này...."   Sắc mặt ba người còn lại thay đổi rõ rệt, khóe miệng không ngừng co giật!   Mọi người vốn dĩ còn cho rằng những lời này nhất định chỉ là một trò đùa mà thôi!   Hiện tại lại nghe giống như lời nói của Thần Chết vậy!    Chỉ là một con kiến nhỏ trong cảnh giới Chân Linh thật sự có thể g**t ch*t sự tồn tại đã trấn áp cảnh giới của mình đến cảnh giới Động Hư!    Ông lão mặc áo xanh nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh: "Cậu trai trẻ, cậu dám g**t ch*t người của Thiên Đạo tông, cậu có biết điều này có ý nghĩa gì không?"    "Đánh lén, g**t ch*t một người của cảnh giới Động Hư, chẳng lẽ cho rằng mình vô địch thiên hạ sao?"    "Bây giờ hãy quỳ xuống, lão phu bảo đảm sẽ không truy cứu người thân và bạn bè của cậu, nếu không..."    Viên lão dừng lại một chút.  

Chương 3205: Giết không tha!"