Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3211: “Đỉnh Thiên Đạo nát rồi!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   "Bây giờ ông có thể đi với tôi được không?"   "Được thưa chủ nhân!"   ...   Một tiếng sau khi Diệp Bắc Minh rời khỏi phong ấn long mạch.   Hơn chục bóng người tiến vào phong ấn long mạch!   Đúng vậy, đó là đám người lão Từ, Lục Bạch Hạc, Từ Trung Thiên!    Advertisement"Cái đó ở đâu?"   Thân thể của lão Từ run rẩy, suýt chút nữa nhảy dựng lên!   Bên trong phong ấn long mạch rỗng tuếch!   Chiếc đầu lâu của Tổ Long đã mất tích!    AdvertisementTử Long, thủ lĩnh của mười hai long mạch con giáp cũng biến mất!   Lục Bạch Hạc nghi ngờ hỏi: "Lão Từ, ngài làm sao vậy?"   Đôi mắt của lão Từ đỏ ngầu: "Mang đống rác rưởi đó đến đây cho tôi!"   Lục Bạch Hạc làm theo lời ông ta, ném nhị trưởng lão, tứ trưởng lão, ngũ trưởng lão xuống đất như chó chết!   "Nói! Rốt cuộc là ai đã lấy đi long mạch?"   Trên người lão Từ tỏa ra hơi thở chết chóc!   Mấy người nhị trưởng lão, tứ trưởng lão, ngũ trưởng lão đều nằm trên mặt đất, trong mắt tràn đầy sợ hãi!   Bọn họ biết những người này đều đến từ Thiên Đạo tông ở Huyền Giới, cũng biết bọn họ, cũng coi như là người Thiên Đạo tông!Nhưng ở trong mắt những người này, bọn họ còn chẳng bằng con kiến!   “Đại nhân… Bọn tôi thật sự không biết mà!”   “Chỉ biết là một thanh niên tên là Diệp Bắc Minh…”   Ông Từ nheo mắt, hai tia máu b*n r*!   Lần lượt bay vào ấn đường của mấy người đó!   Cưỡng chế sưu hồn!   “Á… Tha mạng!”   Mấy người bọn họ lăn lộn điên cuồng trên mặt đất, không ngừng k** r*n: “Bọn tôi nói hết cho ông, xin ông đừng sưu hồn…”   Ông Từ không nghe!   Một lát sau, nhị trưởng lão, tứ trưởng lão, ngũ trưởng lão thất khiếu chảy máu mà chết!   Ánh mắt của ông Từ không hề dao động: “Diệp Bắc Minh! Quả nhiên là Diệp Bắc Minh!”   “Người Hoa tộc, lúc ra tay huyết long lao ra từ trong cơ thể!”   “Lão hủ đoán, cậu ta lấy được không chỉ một long mạch!”   Đột nhiên.   Ông Từ giơ tay lên, một miếng ngọc bội khắc Thiên Môn xuất hiện trong lòng bàn tay!   Là đồ đằng của Thiên Đạo tông!   Ngọc bội lóe sáng, một giọng nói uy nghiêm phát ra từ miếng ngọc bội ấy: “Ông Từ, tại sao ông lại không ở tông môn?”   "Giọng của tông chủ?"   Người của Thiên Đạo tông kinh ngạc!  Ông Từ hít sâu một hơi, giả vờ bình tĩnh, hỏi: “Tông chủ, có chuyện gì sao?”    Tông chủ Thiên Đạo tông nói: “Đỉnh Thiên Đạo nát rồi!”    “Hơn nữa không có bất cứ ai chạm vào đã vỡ!”    “Cái gì?!”    Con ngươi của ông Từ co lại.    Lục Bạch Hạc và Từ Trung Thiên nhìn nhau!   

 

 "Bây giờ ông có thể đi với tôi được không?"  

 

"Được thưa chủ nhân!"  

 

...  

 

Một tiếng sau khi Diệp Bắc Minh rời khỏi phong ấn long mạch.  

 

Hơn chục bóng người tiến vào phong ấn long mạch!  

 

Đúng vậy, đó là đám người lão Từ, Lục Bạch Hạc, Từ Trung Thiên!  

  Advertisement

"Cái đó ở đâu?"  

 

Thân thể của lão Từ run rẩy, suýt chút nữa nhảy dựng lên!  

 

Bên trong phong ấn long mạch rỗng tuếch!  

 

Chiếc đầu lâu của Tổ Long đã mất tích!  

  Advertisement

Tử Long, thủ lĩnh của mười hai long mạch con giáp cũng biến mất!  

 

Lục Bạch Hạc nghi ngờ hỏi: "Lão Từ, ngài làm sao vậy?"  

 

Đôi mắt của lão Từ đỏ ngầu: "Mang đống rác rưởi đó đến đây cho tôi!"  

 

Lục Bạch Hạc làm theo lời ông ta, ném nhị trưởng lão, tứ trưởng lão, ngũ trưởng lão xuống đất như chó chết!  

 

"Nói! Rốt cuộc là ai đã lấy đi long mạch?"  

 

Trên người lão Từ tỏa ra hơi thở chết chóc!  

 

Mấy người nhị trưởng lão, tứ trưởng lão, ngũ trưởng lão đều nằm trên mặt đất, trong mắt tràn đầy sợ hãi!  

 

Bọn họ biết những người này đều đến từ Thiên Đạo tông ở Huyền Giới, cũng biết bọn họ, cũng coi như là người Thiên Đạo tông!

Nhưng ở trong mắt những người này, bọn họ còn chẳng bằng con kiến!  

 

“Đại nhân… Bọn tôi thật sự không biết mà!”  

 

“Chỉ biết là một thanh niên tên là Diệp Bắc Minh…”  

 

Ông Từ nheo mắt, hai tia máu b*n r*!  

 

Lần lượt bay vào ấn đường của mấy người đó!  

 

Cưỡng chế sưu hồn!  

 

“Á… Tha mạng!”  

 

Mấy người bọn họ lăn lộn điên cuồng trên mặt đất, không ngừng k** r*n: “Bọn tôi nói hết cho ông, xin ông đừng sưu hồn…”  

 

Ông Từ không nghe!  

 

Một lát sau, nhị trưởng lão, tứ trưởng lão, ngũ trưởng lão thất khiếu chảy máu mà chết!  

 

Ánh mắt của ông Từ không hề dao động: “Diệp Bắc Minh! Quả nhiên là Diệp Bắc Minh!”  

 

“Người Hoa tộc, lúc ra tay huyết long lao ra từ trong cơ thể!”  

 

“Lão hủ đoán, cậu ta lấy được không chỉ một long mạch!”  

 

Đột nhiên.  

 

Ông Từ giơ tay lên, một miếng ngọc bội khắc Thiên Môn xuất hiện trong lòng bàn tay!  

 

Là đồ đằng của Thiên Đạo tông!  

 

Ngọc bội lóe sáng, một giọng nói uy nghiêm phát ra từ miếng ngọc bội ấy: “Ông Từ, tại sao ông lại không ở tông môn?”  

 

"Giọng của tông chủ?"  

 

Người của Thiên Đạo tông kinh ngạc!  

Ông Từ hít sâu một hơi, giả vờ bình tĩnh, hỏi: “Tông chủ, có chuyện gì sao?”  

 

 

Tông chủ Thiên Đạo tông nói: “Đỉnh Thiên Đạo nát rồi!”  

 

 

“Hơn nữa không có bất cứ ai chạm vào đã vỡ!”  

 

 

“Cái gì?!”  

 

 

Con ngươi của ông Từ co lại.  

 

 

Lục Bạch Hạc và Từ Trung Thiên nhìn nhau!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   "Bây giờ ông có thể đi với tôi được không?"   "Được thưa chủ nhân!"   ...   Một tiếng sau khi Diệp Bắc Minh rời khỏi phong ấn long mạch.   Hơn chục bóng người tiến vào phong ấn long mạch!   Đúng vậy, đó là đám người lão Từ, Lục Bạch Hạc, Từ Trung Thiên!    Advertisement"Cái đó ở đâu?"   Thân thể của lão Từ run rẩy, suýt chút nữa nhảy dựng lên!   Bên trong phong ấn long mạch rỗng tuếch!   Chiếc đầu lâu của Tổ Long đã mất tích!    AdvertisementTử Long, thủ lĩnh của mười hai long mạch con giáp cũng biến mất!   Lục Bạch Hạc nghi ngờ hỏi: "Lão Từ, ngài làm sao vậy?"   Đôi mắt của lão Từ đỏ ngầu: "Mang đống rác rưởi đó đến đây cho tôi!"   Lục Bạch Hạc làm theo lời ông ta, ném nhị trưởng lão, tứ trưởng lão, ngũ trưởng lão xuống đất như chó chết!   "Nói! Rốt cuộc là ai đã lấy đi long mạch?"   Trên người lão Từ tỏa ra hơi thở chết chóc!   Mấy người nhị trưởng lão, tứ trưởng lão, ngũ trưởng lão đều nằm trên mặt đất, trong mắt tràn đầy sợ hãi!   Bọn họ biết những người này đều đến từ Thiên Đạo tông ở Huyền Giới, cũng biết bọn họ, cũng coi như là người Thiên Đạo tông!Nhưng ở trong mắt những người này, bọn họ còn chẳng bằng con kiến!   “Đại nhân… Bọn tôi thật sự không biết mà!”   “Chỉ biết là một thanh niên tên là Diệp Bắc Minh…”   Ông Từ nheo mắt, hai tia máu b*n r*!   Lần lượt bay vào ấn đường của mấy người đó!   Cưỡng chế sưu hồn!   “Á… Tha mạng!”   Mấy người bọn họ lăn lộn điên cuồng trên mặt đất, không ngừng k** r*n: “Bọn tôi nói hết cho ông, xin ông đừng sưu hồn…”   Ông Từ không nghe!   Một lát sau, nhị trưởng lão, tứ trưởng lão, ngũ trưởng lão thất khiếu chảy máu mà chết!   Ánh mắt của ông Từ không hề dao động: “Diệp Bắc Minh! Quả nhiên là Diệp Bắc Minh!”   “Người Hoa tộc, lúc ra tay huyết long lao ra từ trong cơ thể!”   “Lão hủ đoán, cậu ta lấy được không chỉ một long mạch!”   Đột nhiên.   Ông Từ giơ tay lên, một miếng ngọc bội khắc Thiên Môn xuất hiện trong lòng bàn tay!   Là đồ đằng của Thiên Đạo tông!   Ngọc bội lóe sáng, một giọng nói uy nghiêm phát ra từ miếng ngọc bội ấy: “Ông Từ, tại sao ông lại không ở tông môn?”   "Giọng của tông chủ?"   Người của Thiên Đạo tông kinh ngạc!  Ông Từ hít sâu một hơi, giả vờ bình tĩnh, hỏi: “Tông chủ, có chuyện gì sao?”    Tông chủ Thiên Đạo tông nói: “Đỉnh Thiên Đạo nát rồi!”    “Hơn nữa không có bất cứ ai chạm vào đã vỡ!”    “Cái gì?!”    Con ngươi của ông Từ co lại.    Lục Bạch Hạc và Từ Trung Thiên nhìn nhau!   

Chương 3211: “Đỉnh Thiên Đạo nát rồi!”