Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3226: “Con muốn trở về à?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Trong lòng suy nghĩ.   Nhan Như Ngọc đã lao vào đại điện luyện đan của sư phụ!   "Sư phụ, sư phụ.. Con muốn tiến cử một người cho ngài!"   Nhan Như Ngọc kích động nói: "Anh ấy không chỉ thiên phú võ đạo rất mạnh, hơn nữa thành tựu y thuật cũng rất cường đại!"   "Đồ nhi..."    AdvertisementBảy tám đôi mắt đồng loạt nhìn sang!   Nhan Như Ngọc hơi sửng sốt.   Đã có người ở trong đại điện!   Ngoại trừ sư phụ của Nhan Như Ngọc, sư thái Tĩnh An ra, còn có một ông lão xa lạ, một chàng trai trẻ.    Vào lúc chàng trai trẻ vừa nhìn thấy Nhan Như Ngọc, đôi mắt đột nhiên sáng rỡ lên, ánh mắt không ngừng dán chặt trên người cô ta với ý đồ muốn chiếm làm của riêng!   Sư thái Tĩnh An nói: "Đây là đại sư bá của con, đứng hạng chín trong Thần Y Bảng, ngoại hiệu ông lão Thiên Khiếm!"   "Xem con hấp tấp chưa kìa, còn không mau bái kiến đại sư bá?"   Nhan Như Ngọc tiến lên, khẽ mỉm cười: "Như Ngọc xin chào đại sư bá!"   Ông lão Thiên Khiếm mỉm cười gật đầu: "Không tệ! Nghe nói sư muội tìm được một đệ tử có y thuật thiên phú rất kinh ngạc, đoán chừng là người này, đúng không?"   "Như Ngọc, tên nghe rất hay!"   Chàng trai trẻ lập tức bước tới và tự giới thiệu: "Em gái Như Ngọc, anh tên là Chu Thực!"   "Ông nội của anh cũng là đại sư bá của em, từ nay chúng ta đều là người một nhà!"   Chu Thực vừa nói vừa đưa tay nắm lấy tay của Nhan Như Ngọc!   Nhan Như Ngọc lùi về sau nửa bước, mỉm cười: "Chu sư huynh, xin hãy tự trọng!"   Nụ cười của Chu Thực cứng đờ, lúng túng cười ngượng: "Là do anh quá l* m*ng!"   Nhưng trong lòng đã sớm quyết định: "Đệt! Đệt! Đệt! Đẹp quá, không ngờ trong Thần Thủ cốc lại có một người phụ nữ xinh đẹp như vậy!"   "Cho dù ông đây có tổn thọ một trăm năm thì cũng phải bắt được em ấy!"   Chu Thực với ánh mắt nóng rực suy nghĩ.    Đã bắt đầu mơ tưởng đến hình ảnh đè Nhan Như Ngọc dưới thân của mình!Ông lão Thiên Khiếm mỉm cười nói: “À phải rồi, cô bé, hình như vừa rồi con có việc gì muốn nói à?”   Nhan Như Ngọc hơi do dự.   Sư thái Tĩnh An nói: “Đại sư bá không phải người ngoài, nói đi!”   Nhan Như Ngọc suy nghĩ một lát rồi nói: “Sư phụ, con có biết một người bạn, tài nghệ võ đạo và y thuật của cậu ta đều rất cao cường!”   “Nếu được thì con mong được quay về thế giới Tam Thiên một chuyến, đưa anh Diệp đến Thần Thủ cốc!”   Sắc mặt sư thái Tĩnh An trầm xuống: “Con muốn trở về à?”   “Sư phụ, con không có ý đó!”  Nhan Như Ngọc vội vàng giải thích: “Sư phụ, thiên phú của người nọ thật sự rất mạnh ạ!”    “Thậm chí còn hơn xa con, nếu sư phụ có thể nhận cậu ta làm đệ tử thì chắc chắn sẽ không hối hận đâu!”    Sư thái Tĩnh An hừ bảo: “Cả Huyền Giới này cũng không có mấy ai lọt được vào mắt ta, chỉ là một thế giới Tam Thiên thôi thì có người nào thiên phú mạnh mẽ đây chứ?”    “Con cứ an ổn ở Thần Thủ cốc đi, không có mệnh lệnh của sư phụ thì không được đi đâu hết!”    Nhan Như Ngọc mất mác cúi đầu xuống.    Lẽ nào cả đời này cô ấy cũng không thể gặp lại anh Diệp sao?   

 

 Trong lòng suy nghĩ.  

 

Nhan Như Ngọc đã lao vào đại điện luyện đan của sư phụ!  

 

"Sư phụ, sư phụ.. Con muốn tiến cử một người cho ngài!"  

 

Nhan Như Ngọc kích động nói: "Anh ấy không chỉ thiên phú võ đạo rất mạnh, hơn nữa thành tựu y thuật cũng rất cường đại!"  

 

"Đồ nhi..."  

  Advertisement

Bảy tám đôi mắt đồng loạt nhìn sang!  

 

Nhan Như Ngọc hơi sửng sốt.  

 

Đã có người ở trong đại điện!  

 

Ngoại trừ sư phụ của Nhan Như Ngọc, sư thái Tĩnh An ra, còn có một ông lão xa lạ, một chàng trai trẻ.   

 

Vào lúc chàng trai trẻ vừa nhìn thấy Nhan Như Ngọc, đôi mắt đột nhiên sáng rỡ lên, ánh mắt không ngừng dán chặt trên người cô ta với ý đồ muốn chiếm làm của riêng!  

 

Sư thái Tĩnh An nói: "Đây là đại sư bá của con, đứng hạng chín trong Thần Y Bảng, ngoại hiệu ông lão Thiên Khiếm!"  

 

"Xem con hấp tấp chưa kìa, còn không mau bái kiến đại sư bá?"  

 

Nhan Như Ngọc tiến lên, khẽ mỉm cười: "Như Ngọc xin chào đại sư bá!"  

 

Ông lão Thiên Khiếm mỉm cười gật đầu: "Không tệ! Nghe nói sư muội tìm được một đệ tử có y thuật thiên phú rất kinh ngạc, đoán chừng là người này, đúng không?"  

 

"Như Ngọc, tên nghe rất hay!"  

 

Chàng trai trẻ lập tức bước tới và tự giới thiệu: "Em gái Như Ngọc, anh tên là Chu Thực!"  

 

"Ông nội của anh cũng là đại sư bá của em, từ nay chúng ta đều là người một nhà!"  

 

Chu Thực vừa nói vừa đưa tay nắm lấy tay của Nhan Như Ngọc!  

 

Nhan Như Ngọc lùi về sau nửa bước, mỉm cười: "Chu sư huynh, xin hãy tự trọng!"  

 

Nụ cười của Chu Thực cứng đờ, lúng túng cười ngượng: "Là do anh quá l* m*ng!"  

 

Nhưng trong lòng đã sớm quyết định: "Đệt! Đệt! Đệt! Đẹp quá, không ngờ trong Thần Thủ cốc lại có một người phụ nữ xinh đẹp như vậy!"  

 

"Cho dù ông đây có tổn thọ một trăm năm thì cũng phải bắt được em ấy!"  

 

Chu Thực với ánh mắt nóng rực suy nghĩ.   

 

Đã bắt đầu mơ tưởng đến hình ảnh đè Nhan Như Ngọc dưới thân của mình!

Ông lão Thiên Khiếm mỉm cười nói: “À phải rồi, cô bé, hình như vừa rồi con có việc gì muốn nói à?”  

 

Nhan Như Ngọc hơi do dự.  

 

Sư thái Tĩnh An nói: “Đại sư bá không phải người ngoài, nói đi!”  

 

Nhan Như Ngọc suy nghĩ một lát rồi nói: “Sư phụ, con có biết một người bạn, tài nghệ võ đạo và y thuật của cậu ta đều rất cao cường!”  

 

“Nếu được thì con mong được quay về thế giới Tam Thiên một chuyến, đưa anh Diệp đến Thần Thủ cốc!”  

 

Sắc mặt sư thái Tĩnh An trầm xuống: “Con muốn trở về à?”  

 

“Sư phụ, con không có ý đó!”  

Nhan Như Ngọc vội vàng giải thích: “Sư phụ, thiên phú của người nọ thật sự rất mạnh ạ!”  

 

 

“Thậm chí còn hơn xa con, nếu sư phụ có thể nhận cậu ta làm đệ tử thì chắc chắn sẽ không hối hận đâu!”  

 

 

Sư thái Tĩnh An hừ bảo: “Cả Huyền Giới này cũng không có mấy ai lọt được vào mắt ta, chỉ là một thế giới Tam Thiên thôi thì có người nào thiên phú mạnh mẽ đây chứ?”  

 

 

“Con cứ an ổn ở Thần Thủ cốc đi, không có mệnh lệnh của sư phụ thì không được đi đâu hết!”  

 

 

Nhan Như Ngọc mất mác cúi đầu xuống.  

 

 

Lẽ nào cả đời này cô ấy cũng không thể gặp lại anh Diệp sao?  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Trong lòng suy nghĩ.   Nhan Như Ngọc đã lao vào đại điện luyện đan của sư phụ!   "Sư phụ, sư phụ.. Con muốn tiến cử một người cho ngài!"   Nhan Như Ngọc kích động nói: "Anh ấy không chỉ thiên phú võ đạo rất mạnh, hơn nữa thành tựu y thuật cũng rất cường đại!"   "Đồ nhi..."    AdvertisementBảy tám đôi mắt đồng loạt nhìn sang!   Nhan Như Ngọc hơi sửng sốt.   Đã có người ở trong đại điện!   Ngoại trừ sư phụ của Nhan Như Ngọc, sư thái Tĩnh An ra, còn có một ông lão xa lạ, một chàng trai trẻ.    Vào lúc chàng trai trẻ vừa nhìn thấy Nhan Như Ngọc, đôi mắt đột nhiên sáng rỡ lên, ánh mắt không ngừng dán chặt trên người cô ta với ý đồ muốn chiếm làm của riêng!   Sư thái Tĩnh An nói: "Đây là đại sư bá của con, đứng hạng chín trong Thần Y Bảng, ngoại hiệu ông lão Thiên Khiếm!"   "Xem con hấp tấp chưa kìa, còn không mau bái kiến đại sư bá?"   Nhan Như Ngọc tiến lên, khẽ mỉm cười: "Như Ngọc xin chào đại sư bá!"   Ông lão Thiên Khiếm mỉm cười gật đầu: "Không tệ! Nghe nói sư muội tìm được một đệ tử có y thuật thiên phú rất kinh ngạc, đoán chừng là người này, đúng không?"   "Như Ngọc, tên nghe rất hay!"   Chàng trai trẻ lập tức bước tới và tự giới thiệu: "Em gái Như Ngọc, anh tên là Chu Thực!"   "Ông nội của anh cũng là đại sư bá của em, từ nay chúng ta đều là người một nhà!"   Chu Thực vừa nói vừa đưa tay nắm lấy tay của Nhan Như Ngọc!   Nhan Như Ngọc lùi về sau nửa bước, mỉm cười: "Chu sư huynh, xin hãy tự trọng!"   Nụ cười của Chu Thực cứng đờ, lúng túng cười ngượng: "Là do anh quá l* m*ng!"   Nhưng trong lòng đã sớm quyết định: "Đệt! Đệt! Đệt! Đẹp quá, không ngờ trong Thần Thủ cốc lại có một người phụ nữ xinh đẹp như vậy!"   "Cho dù ông đây có tổn thọ một trăm năm thì cũng phải bắt được em ấy!"   Chu Thực với ánh mắt nóng rực suy nghĩ.    Đã bắt đầu mơ tưởng đến hình ảnh đè Nhan Như Ngọc dưới thân của mình!Ông lão Thiên Khiếm mỉm cười nói: “À phải rồi, cô bé, hình như vừa rồi con có việc gì muốn nói à?”   Nhan Như Ngọc hơi do dự.   Sư thái Tĩnh An nói: “Đại sư bá không phải người ngoài, nói đi!”   Nhan Như Ngọc suy nghĩ một lát rồi nói: “Sư phụ, con có biết một người bạn, tài nghệ võ đạo và y thuật của cậu ta đều rất cao cường!”   “Nếu được thì con mong được quay về thế giới Tam Thiên một chuyến, đưa anh Diệp đến Thần Thủ cốc!”   Sắc mặt sư thái Tĩnh An trầm xuống: “Con muốn trở về à?”   “Sư phụ, con không có ý đó!”  Nhan Như Ngọc vội vàng giải thích: “Sư phụ, thiên phú của người nọ thật sự rất mạnh ạ!”    “Thậm chí còn hơn xa con, nếu sư phụ có thể nhận cậu ta làm đệ tử thì chắc chắn sẽ không hối hận đâu!”    Sư thái Tĩnh An hừ bảo: “Cả Huyền Giới này cũng không có mấy ai lọt được vào mắt ta, chỉ là một thế giới Tam Thiên thôi thì có người nào thiên phú mạnh mẽ đây chứ?”    “Con cứ an ổn ở Thần Thủ cốc đi, không có mệnh lệnh của sư phụ thì không được đi đâu hết!”    Nhan Như Ngọc mất mác cúi đầu xuống.    Lẽ nào cả đời này cô ấy cũng không thể gặp lại anh Diệp sao?   

Chương 3226: “Con muốn trở về à?”