Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3228: “Nhưng tại sao lại thế?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Ông lão ấy tựa lưng vào ghế, híp nửa mắt như nửa ngủ nửa tỉnh: “Chứng tỏ rằng một thời đại mới sắp mở ra!”   “Chẳng phải gần đây có lời đồn rằng người được ông trời chọn lựa sắp ra đời à?”   “Có lẽ trong những thiên tài mới hơn mười tuổi đã tiến vào Huyền Bảng kia còn có người được ông trời chọn lựa kia!”   Cô gái bĩu môi nói: “Cháu cảm thấy tông môn kia cố làm ra vẻ thần bí, cháu đã sai người hỏi thăm rồi!”   “Bọn họ... dường như đang tìm thánh vật của Hoa tộc Thượng Cổ!”    AdvertisementÔng lão nhã nhặn đang híp mắt kia bỗng mở to mắt.   Một lát sau, ông lão kia từ từ nhắm mắt, lắc đầu nói: “Không liên quan tới chúng ta!”   “Ồ!”   Bỗng nhiên, cô gái thốt lên: “Ông nội, ông mau nhìn kìa!”    AdvertisementÔng lão nhã nhặn kia lại mở to mắt lần nữa: “Sao thế?”   Cô gái chỉ vào một cái tên trên Huyền Bảng, khó tin nói: “Ông nội, ông nhìn kỹ danh sách trên Huyền Bảng tháng này chưa?”   Ông lão đứng dậy bước tới: “Mỗi tháng đều thay đổi một lần, trừ phi danh sách có thay đổi quá lớn nếu không cũng chẳng có gì hay!”   Ông lão cúi đầu nhìn danh sách trên Huyền Bảng.   Cái tên xếp thứ chín trăm chín mươi chín.   “Cái tên này sao thế?”, ông lão nhã nhặn khó hiểu.   Cô gái đỏ mặt nói: “Ông nội, ông xem kỹ tin tức của người này nè!”   “Ừ!”   Ông lão nhã nhặn gật đầu, nhìn kỹ thông tin của người xếp thứ chín trăm chín mươi chín.   Chỉ liếc mắt qua, ông lão đã kinh hãi bật thốt: “Không thể nào!”   “Xếp thứ chín trăm chín mươi chín, hai mươi bảy tuổi...”   Tuổi này cũng không có gì kinh ngạc.   Mà điều khiến người ta kinh ngạc thật sự chính là cảnh giới của người xếp hạng chín trăm chín mươi chín.   Thế mà lại chỉ ở cảnh giới Chân Linh đỉnh phong.   Còn người xếp thứ một nghìn, bảy mươi bảy tuổi, cảnh giới Động Hư đỉnh phong.   Những người xếp sau một nghìn đều ở cảnh giới Động Hư, càng sau càng giảm.   Người xếp hạng chín trăm chín mươi tám, tám mươi mốt tuổi, cảnh giới Hư Vương sơ kỳ.   Những người xếp trước chín trăm chín mươi tám đều ở cảnh giới Hư Vương, càng lên càng cao.   Nói cách khác, hạng chín trăm chín mươi chín là một giải phân cách.   Nhưng giải phân cách này rất bất ngờ.   Cảnh giới Chân Linh đỉnh phong hả? Cái quỷ gì thế!   Cô gái khó hiểu: “Ông nội, liệu có phải ghi nhầm hay không?”  Ông lão nhã nhặn lắc đầu: “Chắc chắn không thể nào, bảng danh sách này là do nhà họ Mặc chúng ta thăm dò thiên cơ mới cho ra được!”    “Nhưng tại sao lại thế?”    Cô gái vẫn thắc mắc.    Ông lão nhã nhặn suy tư vài giây, rồi trầm giọng bảo: “Chỉ có một khả năng, tuy rằng tên này chỉ có cảnh giới Chân Linh đỉnh phong!”    “Nhưng thực lực của hắn lại không thua cảnh giới Hư Vương!”    “Hả?”   

 

Ông lão ấy tựa lưng vào ghế, híp nửa mắt như nửa ngủ nửa tỉnh: “Chứng tỏ rằng một thời đại mới sắp mở ra!”  

 

“Chẳng phải gần đây có lời đồn rằng người được ông trời chọn lựa sắp ra đời à?”  

 

“Có lẽ trong những thiên tài mới hơn mười tuổi đã tiến vào Huyền Bảng kia còn có người được ông trời chọn lựa kia!”  

 

Cô gái bĩu môi nói: “Cháu cảm thấy tông môn kia cố làm ra vẻ thần bí, cháu đã sai người hỏi thăm rồi!”  

 

“Bọn họ... dường như đang tìm thánh vật của Hoa tộc Thượng Cổ!”  

  Advertisement

Ông lão nhã nhặn đang híp mắt kia bỗng mở to mắt.  

 

Một lát sau, ông lão kia từ từ nhắm mắt, lắc đầu nói: “Không liên quan tới chúng ta!”  

 

“Ồ!”  

 

Bỗng nhiên, cô gái thốt lên: “Ông nội, ông mau nhìn kìa!”  

  Advertisement

Ông lão nhã nhặn kia lại mở to mắt lần nữa: “Sao thế?”  

 

Cô gái chỉ vào một cái tên trên Huyền Bảng, khó tin nói: “Ông nội, ông nhìn kỹ danh sách trên Huyền Bảng tháng này chưa?”  

 

Ông lão đứng dậy bước tới: “Mỗi tháng đều thay đổi một lần, trừ phi danh sách có thay đổi quá lớn nếu không cũng chẳng có gì hay!”  

 

Ông lão cúi đầu nhìn danh sách trên Huyền Bảng.  

 

Cái tên xếp thứ chín trăm chín mươi chín.  

 

“Cái tên này sao thế?”, ông lão nhã nhặn khó hiểu.  

 

Cô gái đỏ mặt nói: “Ông nội, ông xem kỹ tin tức của người này nè!”  

 

“Ừ!”  

 

Ông lão nhã nhặn gật đầu, nhìn kỹ thông tin của người xếp thứ chín trăm chín mươi chín.  

 

Chỉ liếc mắt qua, ông lão đã kinh hãi bật thốt: “Không thể nào!”  

 

“Xếp thứ chín trăm chín mươi chín, hai mươi bảy tuổi...”  

 

Tuổi này cũng không có gì kinh ngạc.  

 

Mà điều khiến người ta kinh ngạc thật sự chính là cảnh giới của người xếp hạng chín trăm chín mươi chín.  

 

Thế mà lại chỉ ở cảnh giới Chân Linh đỉnh phong.  

 

Còn người xếp thứ một nghìn, bảy mươi bảy tuổi, cảnh giới Động Hư đỉnh phong.  

 

Những người xếp sau một nghìn đều ở cảnh giới Động Hư, càng sau càng giảm.  

 

Người xếp hạng chín trăm chín mươi tám, tám mươi mốt tuổi, cảnh giới Hư Vương sơ kỳ.  

 

Những người xếp trước chín trăm chín mươi tám đều ở cảnh giới Hư Vương, càng lên càng cao.  

 

Nói cách khác, hạng chín trăm chín mươi chín là một giải phân cách.  

 

Nhưng giải phân cách này rất bất ngờ.  

 

Cảnh giới Chân Linh đỉnh phong hả? Cái quỷ gì thế!  

 

Cô gái khó hiểu: “Ông nội, liệu có phải ghi nhầm hay không?”  

Ông lão nhã nhặn lắc đầu: “Chắc chắn không thể nào, bảng danh sách này là do nhà họ Mặc chúng ta thăm dò thiên cơ mới cho ra được!”  

 

 

“Nhưng tại sao lại thế?”  

 

 

Cô gái vẫn thắc mắc.  

 

 

Ông lão nhã nhặn suy tư vài giây, rồi trầm giọng bảo: “Chỉ có một khả năng, tuy rằng tên này chỉ có cảnh giới Chân Linh đỉnh phong!”  

 

 

“Nhưng thực lực của hắn lại không thua cảnh giới Hư Vương!”  

 

 

“Hả?”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Ông lão ấy tựa lưng vào ghế, híp nửa mắt như nửa ngủ nửa tỉnh: “Chứng tỏ rằng một thời đại mới sắp mở ra!”   “Chẳng phải gần đây có lời đồn rằng người được ông trời chọn lựa sắp ra đời à?”   “Có lẽ trong những thiên tài mới hơn mười tuổi đã tiến vào Huyền Bảng kia còn có người được ông trời chọn lựa kia!”   Cô gái bĩu môi nói: “Cháu cảm thấy tông môn kia cố làm ra vẻ thần bí, cháu đã sai người hỏi thăm rồi!”   “Bọn họ... dường như đang tìm thánh vật của Hoa tộc Thượng Cổ!”    AdvertisementÔng lão nhã nhặn đang híp mắt kia bỗng mở to mắt.   Một lát sau, ông lão kia từ từ nhắm mắt, lắc đầu nói: “Không liên quan tới chúng ta!”   “Ồ!”   Bỗng nhiên, cô gái thốt lên: “Ông nội, ông mau nhìn kìa!”    AdvertisementÔng lão nhã nhặn kia lại mở to mắt lần nữa: “Sao thế?”   Cô gái chỉ vào một cái tên trên Huyền Bảng, khó tin nói: “Ông nội, ông nhìn kỹ danh sách trên Huyền Bảng tháng này chưa?”   Ông lão đứng dậy bước tới: “Mỗi tháng đều thay đổi một lần, trừ phi danh sách có thay đổi quá lớn nếu không cũng chẳng có gì hay!”   Ông lão cúi đầu nhìn danh sách trên Huyền Bảng.   Cái tên xếp thứ chín trăm chín mươi chín.   “Cái tên này sao thế?”, ông lão nhã nhặn khó hiểu.   Cô gái đỏ mặt nói: “Ông nội, ông xem kỹ tin tức của người này nè!”   “Ừ!”   Ông lão nhã nhặn gật đầu, nhìn kỹ thông tin của người xếp thứ chín trăm chín mươi chín.   Chỉ liếc mắt qua, ông lão đã kinh hãi bật thốt: “Không thể nào!”   “Xếp thứ chín trăm chín mươi chín, hai mươi bảy tuổi...”   Tuổi này cũng không có gì kinh ngạc.   Mà điều khiến người ta kinh ngạc thật sự chính là cảnh giới của người xếp hạng chín trăm chín mươi chín.   Thế mà lại chỉ ở cảnh giới Chân Linh đỉnh phong.   Còn người xếp thứ một nghìn, bảy mươi bảy tuổi, cảnh giới Động Hư đỉnh phong.   Những người xếp sau một nghìn đều ở cảnh giới Động Hư, càng sau càng giảm.   Người xếp hạng chín trăm chín mươi tám, tám mươi mốt tuổi, cảnh giới Hư Vương sơ kỳ.   Những người xếp trước chín trăm chín mươi tám đều ở cảnh giới Hư Vương, càng lên càng cao.   Nói cách khác, hạng chín trăm chín mươi chín là một giải phân cách.   Nhưng giải phân cách này rất bất ngờ.   Cảnh giới Chân Linh đỉnh phong hả? Cái quỷ gì thế!   Cô gái khó hiểu: “Ông nội, liệu có phải ghi nhầm hay không?”  Ông lão nhã nhặn lắc đầu: “Chắc chắn không thể nào, bảng danh sách này là do nhà họ Mặc chúng ta thăm dò thiên cơ mới cho ra được!”    “Nhưng tại sao lại thế?”    Cô gái vẫn thắc mắc.    Ông lão nhã nhặn suy tư vài giây, rồi trầm giọng bảo: “Chỉ có một khả năng, tuy rằng tên này chỉ có cảnh giới Chân Linh đỉnh phong!”    “Nhưng thực lực của hắn lại không thua cảnh giới Hư Vương!”    “Hả?”   

Chương 3228: “Nhưng tại sao lại thế?”