Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3234: Cũng không còn mặt mũi nào gặp cậu

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.  Nhan Như Ngọc nhục nhã nhắm mắt lại, nước mắt ào ào tuôn ra như mưa.   "Hu hu hu, không ngờ rằng mình lại rơi vào kết cục như vậy, anh Diệp, anh đang ở đâu chứ?"    "Như Ngọc... Như Ngọc sau này không có cách nào dùng cơ thể thuần khiết đến gặp cậu, cũng không còn mặt mũi nào gặp cậu...”    Ngay tại khoảnh khắc mảnh chỉ treo chuông ấy.    Rầm!    Một tiếng nổ vang lên.    Sau đó, giọng nói đầy hoảng sợ của Chu Thực lọt vào tai cô ấy: “Cậu là ai?”    Nhan Như Ngọc mở mắt, đúng lúc thấy một bóng lưng đang đứng chắn trước mặt mình.    Cơ thể cô ấy nhẹ run.    Bóng lưng này rất quen thuộc.    “Anh Diệp ư?”    Chủ nhân của bóng lưng ấy từ từ quay đầu lại, kia chính là gương mặt mà cô ấy ngày đêm mong nhớ.    “Cô Nhan, tôi tới không muộn chứ?”, Diệp Bắc Minh mỉm cười hỏi.    Mắt Nhan Như Ngọc lấp đầy bởi những giọt nước mắt, vui vẻ nức nở gật đầu: “Không muộn, anh Diệp tới đúng lúc lắm!”    Diệp Bắc Minh cởi áo khoác phủ lên người Nhan Như Ngọc: “Tiếp theo cứ giao cho tôi!”    Dứt lời, anh nhìn Chu Thực như thể nhìn người chết.    Chu Thực cũng phát hiện cảnh giới của Diệp Bắc Minh vậy mà chỉ là một người tu võ cảnh giới Chân Linh đỉnh phong thôi.    “Chết tiệt! Cảnh giới Chân Linh đỉnh phong? Phá chuyện hay của tôi, chết đi!”    Chu Thực nhảy lên, trong tay xuất hiện một thanh thần kiếm màu vàng.    Kiếm khí khổng lồ cuồn cuộn cả trăm mét lao nhanh về phía đầu Diệp Bắc Minh.    Nhan Như Ngọc hét lên: “Anh Diệp cẩn thận đó, thực lực của hắn ta đang ở cảnh giới Động Hư!”    Diệp Bắc Minh mỉm cười hỏi: “Cảnh giới Động Hư à? Không phải tôi chưa từng giết!”    “Cái gì?”    Nhan Như Ngọc sững sờ.    Lúc này, Diệp Bắc Minh di chuyển, còn chả thèm dùng vũ khí, chỉ vung tay tung quyền.    Gầm gừ!    Tiếng rồng ngâm rung trời chuyển đất vang lên, sáu con hắc long và một con huyết long lao ra từ phía sau lưng anh.    Luồng lực lượng khủng khiếp khiến Chu Thực sợ run người, suýt nữa không cầm chặt kiếm.    “Đùng đùng đoàng”, tất cả kiếm khí tan rã trong nháy mắt.  Cả người hắn ta bị thiên thạch va trúng, nện mạnh xuống mặt đất như chó: “Cậu chính là anh Diệp của cô ta à?”    Diệp Bắc Minh lười trả lời, định ra tay xử lý Chu Thực.    Bỗng nhiên.   

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 

 Nhan Như Ngọc nhục nhã nhắm mắt lại, nước mắt ào ào tuôn ra như mưa.  

 

"Hu hu hu, không ngờ rằng mình lại rơi vào kết cục như vậy, anh Diệp, anh đang ở đâu chứ?"  

 

 

"Như Ngọc... Như Ngọc sau này không có cách nào dùng cơ thể thuần khiết đến gặp cậu, cũng không còn mặt mũi nào gặp cậu...”  

 

 

Ngay tại khoảnh khắc mảnh chỉ treo chuông ấy.  

 

 

Rầm!  

 

 

Một tiếng nổ vang lên.  

 

 

Sau đó, giọng nói đầy hoảng sợ của Chu Thực lọt vào tai cô ấy: “Cậu là ai?”  

 

 

Nhan Như Ngọc mở mắt, đúng lúc thấy một bóng lưng đang đứng chắn trước mặt mình.  

 

 

Cơ thể cô ấy nhẹ run.  

 

 

Bóng lưng này rất quen thuộc.  

 

 

“Anh Diệp ư?”  

 

 

Chủ nhân của bóng lưng ấy từ từ quay đầu lại, kia chính là gương mặt mà cô ấy ngày đêm mong nhớ.  

 

 

“Cô Nhan, tôi tới không muộn chứ?”, Diệp Bắc Minh mỉm cười hỏi.  

 

 

Mắt Nhan Như Ngọc lấp đầy bởi những giọt nước mắt, vui vẻ nức nở gật đầu: “Không muộn, anh Diệp tới đúng lúc lắm!”  

 

 

Diệp Bắc Minh cởi áo khoác phủ lên người Nhan Như Ngọc: “Tiếp theo cứ giao cho tôi!”  

 

 

Dứt lời, anh nhìn Chu Thực như thể nhìn người chết.  

 

 

Chu Thực cũng phát hiện cảnh giới của Diệp Bắc Minh vậy mà chỉ là một người tu võ cảnh giới Chân Linh đỉnh phong thôi.  

 

 

“Chết tiệt! Cảnh giới Chân Linh đỉnh phong? Phá chuyện hay của tôi, chết đi!”  

 

 

Chu Thực nhảy lên, trong tay xuất hiện một thanh thần kiếm màu vàng.  

 

 

Kiếm khí khổng lồ cuồn cuộn cả trăm mét lao nhanh về phía đầu Diệp Bắc Minh.  

 

 

Nhan Như Ngọc hét lên: “Anh Diệp cẩn thận đó, thực lực của hắn ta đang ở cảnh giới Động Hư!”  

 

 

Diệp Bắc Minh mỉm cười hỏi: “Cảnh giới Động Hư à? Không phải tôi chưa từng giết!”  

 

 

“Cái gì?”  

 

 

Nhan Như Ngọc sững sờ.  

 

 

Lúc này, Diệp Bắc Minh di chuyển, còn chả thèm dùng vũ khí, chỉ vung tay tung quyền.  

 

 

Gầm gừ!  

 

 

Tiếng rồng ngâm rung trời chuyển đất vang lên, sáu con hắc long và một con huyết long lao ra từ phía sau lưng anh.  

 

 

Luồng lực lượng khủng khiếp khiến Chu Thực sợ run người, suýt nữa không cầm chặt kiếm.  

 

 

“Đùng đùng đoàng”, tất cả kiếm khí tan rã trong nháy mắt.  

Cả người hắn ta bị thiên thạch va trúng, nện mạnh xuống mặt đất như chó: “Cậu chính là anh Diệp của cô ta à?”  

 

 

Diệp Bắc Minh lười trả lời, định ra tay xử lý Chu Thực.  

 

 

Bỗng nhiên.  

 

Image removed.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.  Nhan Như Ngọc nhục nhã nhắm mắt lại, nước mắt ào ào tuôn ra như mưa.   "Hu hu hu, không ngờ rằng mình lại rơi vào kết cục như vậy, anh Diệp, anh đang ở đâu chứ?"    "Như Ngọc... Như Ngọc sau này không có cách nào dùng cơ thể thuần khiết đến gặp cậu, cũng không còn mặt mũi nào gặp cậu...”    Ngay tại khoảnh khắc mảnh chỉ treo chuông ấy.    Rầm!    Một tiếng nổ vang lên.    Sau đó, giọng nói đầy hoảng sợ của Chu Thực lọt vào tai cô ấy: “Cậu là ai?”    Nhan Như Ngọc mở mắt, đúng lúc thấy một bóng lưng đang đứng chắn trước mặt mình.    Cơ thể cô ấy nhẹ run.    Bóng lưng này rất quen thuộc.    “Anh Diệp ư?”    Chủ nhân của bóng lưng ấy từ từ quay đầu lại, kia chính là gương mặt mà cô ấy ngày đêm mong nhớ.    “Cô Nhan, tôi tới không muộn chứ?”, Diệp Bắc Minh mỉm cười hỏi.    Mắt Nhan Như Ngọc lấp đầy bởi những giọt nước mắt, vui vẻ nức nở gật đầu: “Không muộn, anh Diệp tới đúng lúc lắm!”    Diệp Bắc Minh cởi áo khoác phủ lên người Nhan Như Ngọc: “Tiếp theo cứ giao cho tôi!”    Dứt lời, anh nhìn Chu Thực như thể nhìn người chết.    Chu Thực cũng phát hiện cảnh giới của Diệp Bắc Minh vậy mà chỉ là một người tu võ cảnh giới Chân Linh đỉnh phong thôi.    “Chết tiệt! Cảnh giới Chân Linh đỉnh phong? Phá chuyện hay của tôi, chết đi!”    Chu Thực nhảy lên, trong tay xuất hiện một thanh thần kiếm màu vàng.    Kiếm khí khổng lồ cuồn cuộn cả trăm mét lao nhanh về phía đầu Diệp Bắc Minh.    Nhan Như Ngọc hét lên: “Anh Diệp cẩn thận đó, thực lực của hắn ta đang ở cảnh giới Động Hư!”    Diệp Bắc Minh mỉm cười hỏi: “Cảnh giới Động Hư à? Không phải tôi chưa từng giết!”    “Cái gì?”    Nhan Như Ngọc sững sờ.    Lúc này, Diệp Bắc Minh di chuyển, còn chả thèm dùng vũ khí, chỉ vung tay tung quyền.    Gầm gừ!    Tiếng rồng ngâm rung trời chuyển đất vang lên, sáu con hắc long và một con huyết long lao ra từ phía sau lưng anh.    Luồng lực lượng khủng khiếp khiến Chu Thực sợ run người, suýt nữa không cầm chặt kiếm.    “Đùng đùng đoàng”, tất cả kiếm khí tan rã trong nháy mắt.  Cả người hắn ta bị thiên thạch va trúng, nện mạnh xuống mặt đất như chó: “Cậu chính là anh Diệp của cô ta à?”    Diệp Bắc Minh lười trả lời, định ra tay xử lý Chu Thực.    Bỗng nhiên.   

Chương 3234: Cũng không còn mặt mũi nào gặp cậu