Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3242: "Ông có biện pháp giải trừ không?"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Nơi này là linh đường, quá xúi quẩy!" "Cơ thể vàng bạc của anh, sao có thể tới chỗ như thế chứ?" "Hay là đến phòng của nô gia, nô gia sẽ pha trà cho anh để giải toả thật tốt!" Bốp! Vạn Càn vỗ một cái vào phía sau Lạc Kiều, cực kỳ đàn hồi: "Bản đế tử có chút việc trước đã, đợi lát nữa sẽ đi tìm cô sau!" "Đế tử, anh thật xấu!" Lạc Kiều dậm chân, không dám cản đường. Tùy ý để Vạn Càn vượt qua cô ta, đi đến trước quan tài của Lạc Khuynh Thành. Hắn ta đưa tay nắm lấy nắp quan tài, bỗng nhiên dùng lực! “Răng rắc” một tiếng, nắp quan tài nổ tung! Lộ ra dung nhan tuyệt thế của Lạc Khuynh Thành! Cô ấy lẳng lặng nằm trong quan tài, hai mắt nhắm chặt. Ngoại trừ việc không có một chút hô hấp và nhịp tim nào ra thì không khác gì ngủ thiếp đi! Vạn Càn thò tay vào trong quan tài! "Chị!" Lạc Vô Tà điên cuồng giãy giụa, hai tay điên cuồng cào trên mặt đất, bên trong móng tay đều là máu tươi! "Vạn Càn, mẹ nó mày đừng chạm vào chị tao!" "Đệch! Đệch! Đệch!" Vạn Càn nhướng mày: "Huyền Lão, bắt cậu ta im miệng đi!" "Vâng, đế tử!" Lão già giống như rắn độc nhếch miệng cười một tiếng, một con rắn nhỏ màu đen bay ra từ trong tay áo. Sau đó cắn lên cổ Lạc Vô Tà một cái, để lại hai cái dấu răng! Trên cổ Lạc Vô Tà nổi gân xanh, hô hấp lập tức trở nên cực kỳ khó khăn, tròng mắt lồi ra! Cả người trong nháy mắt trở nên đen kịt, giống như là mới vừa được vớt ra từ trong đống mực viết vậy! Đám người còn lại của nhà họ Lạc bị dọa đến mức không ngừng lùi lại! Vạn Càn tay tiếp tục thò tay về phía Lạc Khuynh Thành, trong nháy mắt sắp chạm đến da thịt của cô ấy! "A!" Vạn Càn kêu thảm một tiếng, ôm tay lui lại! Hắn ta nhìn chòng chọc vào quan tài của Lạc Khuynh Thành, nổi giận mắng: "Tiện nhân đáng chết, cho dù đã chết c*̃ng không nguyện ý để tôi chạm thử sao?" "Huyền Lão, xem cô ta cho tôi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì!" Tối hôm qua lúc hắn ta chuẩn bị bắt được Lạc Khuynh Thành! Ai biết Lạc Khuynh Thành cận kề cái chết mà vẫn không nghe theo, sau khi nuốt một viên đan dược liền biến thành dạng này! Lúc đầu Vạn Càn nghĩ nhân lúc còn nóng... Đáng tiếc, thi thể của Lạc Khuynh Thành lại giống như có gai. Chỉ cần hắn ta đụng vào sẽ như đụng phải kim đâm! Huyền Lão híp mắt lại, nhanh chóng tiến lên, đôi mắt già nua toả ra ánh sáng đỏ như máu: "Đế tử, trên người người phụ nữ này đã bị hạ cấm chế!" "Cấm chế chưa bị xoá bỏ thì bất kỳ người nào đều không thể chạm vào cô ta!" Ánh mắt của Vạn Càn trầm xuống: "Ông có biện pháp giải trừ không?" Huyền Lão cười gật đầu: "Có! Đế tử chờ tôi một lát!" Sau đó, Huyền Lão cắn nát đầu ngón tay, nhỏ ra mấy giọt máu, lại vẽ hơn mười phù văn vào xung quanh quan tài.
"Nơi này là linh đường, quá xúi quẩy!"
"Cơ thể vàng bạc của anh, sao có thể tới chỗ như thế chứ?"
"Hay là đến phòng của nô gia, nô gia sẽ pha trà cho anh để giải toả thật tốt!"
Bốp!
Vạn Càn vỗ một cái vào phía sau Lạc Kiều, cực kỳ đàn hồi: "Bản đế tử có chút việc trước đã, đợi lát nữa sẽ đi tìm cô sau!"
"Đế tử, anh thật xấu!"
Lạc Kiều dậm chân, không dám cản đường.
Tùy ý để Vạn Càn vượt qua cô ta, đi đến trước quan tài của Lạc Khuynh Thành.
Hắn ta đưa tay nắm lấy nắp quan tài, bỗng nhiên dùng lực!
“Răng rắc” một tiếng, nắp quan tài nổ tung!
Lộ ra dung nhan tuyệt thế của Lạc Khuynh Thành!
Cô ấy lẳng lặng nằm trong quan tài, hai mắt nhắm chặt.
Ngoại trừ việc không có một chút hô hấp và nhịp tim nào ra thì không khác gì ngủ thiếp đi!
Vạn Càn thò tay vào trong quan tài!
"Chị!"
Lạc Vô Tà điên cuồng giãy giụa, hai tay điên cuồng cào trên mặt đất, bên trong móng tay đều là máu tươi!
"Vạn Càn, mẹ nó mày đừng chạm vào chị tao!"
"Đệch! Đệch! Đệch!"
Vạn Càn nhướng mày: "Huyền Lão, bắt cậu ta im miệng đi!"
"Vâng, đế tử!"
Lão già giống như rắn độc nhếch miệng cười một tiếng, một con rắn nhỏ màu đen bay ra từ trong tay áo.
Sau đó cắn lên cổ Lạc Vô Tà một cái, để lại hai cái dấu răng!
Trên cổ Lạc Vô Tà nổi gân xanh, hô hấp lập tức trở nên cực kỳ khó khăn, tròng mắt lồi ra!
Cả người trong nháy mắt trở nên đen kịt, giống như là mới vừa được vớt ra từ trong đống mực viết vậy!
Đám người còn lại của nhà họ Lạc bị dọa đến mức không ngừng lùi lại!
Vạn Càn tay tiếp tục thò tay về phía Lạc Khuynh Thành, trong nháy mắt sắp chạm đến da thịt của cô ấy!
"A!"
Vạn Càn kêu thảm một tiếng, ôm tay lui lại!
Hắn ta nhìn chòng chọc vào quan tài của Lạc Khuynh Thành, nổi giận mắng: "Tiện nhân đáng chết, cho dù đã chết c*̃ng không nguyện ý để tôi chạm thử sao?"
"Huyền Lão, xem cô ta cho tôi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì!"
Tối hôm qua lúc hắn ta chuẩn bị bắt được Lạc Khuynh Thành!
Ai biết Lạc Khuynh Thành cận kề cái chết mà vẫn không nghe theo, sau khi nuốt một viên đan dược liền biến thành dạng này!
Lúc đầu Vạn Càn nghĩ nhân lúc còn nóng...
Đáng tiếc, thi thể của Lạc Khuynh Thành lại giống như có gai.
Chỉ cần hắn ta đụng vào sẽ như đụng phải kim đâm!
Huyền Lão híp mắt lại, nhanh chóng tiến lên, đôi mắt già nua toả ra ánh sáng đỏ như máu: "Đế tử, trên người người phụ nữ này đã bị hạ cấm chế!"
"Cấm chế chưa bị xoá bỏ thì bất kỳ người nào đều không thể chạm vào cô ta!"
Ánh mắt của Vạn Càn trầm xuống: "Ông có biện pháp giải trừ không?"
Huyền Lão cười gật đầu: "Có! Đế tử chờ tôi một lát!"
Sau đó, Huyền Lão cắn nát đầu ngón tay, nhỏ ra mấy giọt máu, lại vẽ hơn mười phù văn vào xung quanh quan tài.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Nơi này là linh đường, quá xúi quẩy!" "Cơ thể vàng bạc của anh, sao có thể tới chỗ như thế chứ?" "Hay là đến phòng của nô gia, nô gia sẽ pha trà cho anh để giải toả thật tốt!" Bốp! Vạn Càn vỗ một cái vào phía sau Lạc Kiều, cực kỳ đàn hồi: "Bản đế tử có chút việc trước đã, đợi lát nữa sẽ đi tìm cô sau!" "Đế tử, anh thật xấu!" Lạc Kiều dậm chân, không dám cản đường. Tùy ý để Vạn Càn vượt qua cô ta, đi đến trước quan tài của Lạc Khuynh Thành. Hắn ta đưa tay nắm lấy nắp quan tài, bỗng nhiên dùng lực! “Răng rắc” một tiếng, nắp quan tài nổ tung! Lộ ra dung nhan tuyệt thế của Lạc Khuynh Thành! Cô ấy lẳng lặng nằm trong quan tài, hai mắt nhắm chặt. Ngoại trừ việc không có một chút hô hấp và nhịp tim nào ra thì không khác gì ngủ thiếp đi! Vạn Càn thò tay vào trong quan tài! "Chị!" Lạc Vô Tà điên cuồng giãy giụa, hai tay điên cuồng cào trên mặt đất, bên trong móng tay đều là máu tươi! "Vạn Càn, mẹ nó mày đừng chạm vào chị tao!" "Đệch! Đệch! Đệch!" Vạn Càn nhướng mày: "Huyền Lão, bắt cậu ta im miệng đi!" "Vâng, đế tử!" Lão già giống như rắn độc nhếch miệng cười một tiếng, một con rắn nhỏ màu đen bay ra từ trong tay áo. Sau đó cắn lên cổ Lạc Vô Tà một cái, để lại hai cái dấu răng! Trên cổ Lạc Vô Tà nổi gân xanh, hô hấp lập tức trở nên cực kỳ khó khăn, tròng mắt lồi ra! Cả người trong nháy mắt trở nên đen kịt, giống như là mới vừa được vớt ra từ trong đống mực viết vậy! Đám người còn lại của nhà họ Lạc bị dọa đến mức không ngừng lùi lại! Vạn Càn tay tiếp tục thò tay về phía Lạc Khuynh Thành, trong nháy mắt sắp chạm đến da thịt của cô ấy! "A!" Vạn Càn kêu thảm một tiếng, ôm tay lui lại! Hắn ta nhìn chòng chọc vào quan tài của Lạc Khuynh Thành, nổi giận mắng: "Tiện nhân đáng chết, cho dù đã chết c*̃ng không nguyện ý để tôi chạm thử sao?" "Huyền Lão, xem cô ta cho tôi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì!" Tối hôm qua lúc hắn ta chuẩn bị bắt được Lạc Khuynh Thành! Ai biết Lạc Khuynh Thành cận kề cái chết mà vẫn không nghe theo, sau khi nuốt một viên đan dược liền biến thành dạng này! Lúc đầu Vạn Càn nghĩ nhân lúc còn nóng... Đáng tiếc, thi thể của Lạc Khuynh Thành lại giống như có gai. Chỉ cần hắn ta đụng vào sẽ như đụng phải kim đâm! Huyền Lão híp mắt lại, nhanh chóng tiến lên, đôi mắt già nua toả ra ánh sáng đỏ như máu: "Đế tử, trên người người phụ nữ này đã bị hạ cấm chế!" "Cấm chế chưa bị xoá bỏ thì bất kỳ người nào đều không thể chạm vào cô ta!" Ánh mắt của Vạn Càn trầm xuống: "Ông có biện pháp giải trừ không?" Huyền Lão cười gật đầu: "Có! Đế tử chờ tôi một lát!" Sau đó, Huyền Lão cắn nát đầu ngón tay, nhỏ ra mấy giọt máu, lại vẽ hơn mười phù văn vào xung quanh quan tài.