Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3246: Khung cảnh vốn dĩ đang náo nhiệt.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Ánh mắt mọi người đều rơi vào trên người người phụ nữ cầm đầu!    Một bộ váy dài màu lam che đi hai cái đùi thon dài!   Mái tóc dài màu đen nhánh vừa vặn rũ xuống tới vòng eo, càng hiện ra dáng người yêu kiều!   Đồi núi trập trùng, đường cong động lòng người!   Đặc biệt là khuôn mặt tuyệt mỹ kia, chỉ liếc mắt một cái cũng khiến ánh mắt của người ta phải co lại, hoàn toàn luân hãm!   "Cô ấy chính là Thẩm Nại Tuyết? Trời ơi thật đẹp!"   "Không hổ là mỹ nhân số một Tuyết Quốc Bắc Vực, băng cơ ngọc cốt, thần thánh không thể xâm phạm!"   "Một người phụ nữ như vậy, rốt cuộc là người đàn ông như nào mới xứng với cô ấy?”, có người thấp giọng nói.   Bên cạnh có người cười khẽ: "Đừng suy nghĩ nữa, mấy năm nay thế lực của Băng Cực Cung lớn mạnh rất nhanh!"   "Trong mơ hồ đã có lực lượng không hề kém cạnh Thiên Đạo tông, Huyền Thiên Tông!"   "Mấy người có thân phận gì? Có vốn liếng gì? Cũng dám mơ tưởng đến một người phụ nữ như vậy?"   Đám người nghe xong đều xấu hổ cười.   Đột nhiên, lão già phụ trách tiếp đãi khách quý của nhà họ Giang kích động kêu to: "Thiên Đạo tông... Dư Khải Đông, Dư lão của Thiên Đạo tông đến!"   Ông ta vừa dứt lời, ngoài cửa lớn nhà họ Giang như ong vỡ tổ!   "Đậu má! Dư lão của Thiên Đạo tông tới?"   Một giây sau.   Lão già phụ trách tiếp đãi khách quý lại hô: "Huyền Thiên Tông, Nhậm Kiếm Hành, Nhậm lão đến!"   "Trời! Hai vị này đều là Thái Thượng trưởng lão, nhà họ Giang có mặt mũi như thế từ lúc nào vậy?"   "Nghe nói tổ tiên nhà họ Giang đã từng là gia tộc phụ thuộc vào Hoa tộc Thượng Cổ, sau khi Hoa tộc Thượng Cổ bị hủy diệt...”, có người thấp giọng nói.   Khách khứa xung quanh giống như gặp quỷ, đều lùi ra ngoài trăm mét như một làn khói!   Người kia khó hiểu: "Sao vậy?"   Một lão già thấp cuống họng: "Đậu má! Mẹ nó ngươi muốn chết, chúng tôi lại không muốn đâu!"   "Loại chuyện này cho dù là thật hay giả, cậu cũng dám nói lung tung ư? Chưa nói đến việc bốn chữ Hoa tộc Thượng Cổ là cấm kỵ trong toàn bộ Huyền Giới!"   Lúc này, hai lão già trước ngực có đồ đằng nhà họ Giang đi đến bên cạnh người nói chuyện.   "Đi một chuyến với chúng tôi!"   Một uy áp cường đại đánh tới!   Sắc mặt người nói chuyện trong nháy mắt trắng bệch, bị hai lão già đưa đi giống như là chó chết !   Một việc nhỏ xen vào giữa, cũng không khiến mọi người quá để ý.   Tiếp theo.   "Sư thái Tĩnh An của Thần Thủ cốc đến!"   "Ông lão Thiên Khiếm của Sát Minh đến!"   Hai người vừa mới mất đi cháu trai, đôi mắt còn mang theo tơ máu!   Hai người chuẩn bị tham gia xong buổi mừng thọ lần này sẽ lập tức đến đại lục ba ngàn tìm kiếm hung thủ!   Một vị quản lý nhà họ Giang tự mình đi lên tiếp đón hai người đi vào.    Bỗng nhiên, có người kinh hô một tiếng: "Cậu... Cậu là ai? Cậu điên rồi sao?"    "Hôm nay là lễ mừng thọ chủ nhân nhà họ Giang, thế mà cậu lại cõng một cái quan tài đến!"    "Cái gì?"    Đám khách khứa ở cửa nghe vậy, tất cả đều quay đầu theo bản năng!    Vừa nhìn một cái!   

 Ánh mắt mọi người đều rơi vào trên người người phụ nữ cầm đầu!  

 

 

Một bộ váy dài màu lam che đi hai cái đùi thon dài!  

 

Mái tóc dài màu đen nhánh vừa vặn rũ xuống tới vòng eo, càng hiện ra dáng người yêu kiều!  

 

Đồi núi trập trùng, đường cong động lòng người!  

 

Đặc biệt là khuôn mặt tuyệt mỹ kia, chỉ liếc mắt một cái cũng khiến ánh mắt của người ta phải co lại, hoàn toàn luân hãm!  

 

"Cô ấy chính là Thẩm Nại Tuyết? Trời ơi thật đẹp!"  

 

"Không hổ là mỹ nhân số một Tuyết Quốc Bắc Vực, băng cơ ngọc cốt, thần thánh không thể xâm phạm!"  

 

"Một người phụ nữ như vậy, rốt cuộc là người đàn ông như nào mới xứng với cô ấy?”, có người thấp giọng nói.  

 

Bên cạnh có người cười khẽ: "Đừng suy nghĩ nữa, mấy năm nay thế lực của Băng Cực Cung lớn mạnh rất nhanh!"  

 

"Trong mơ hồ đã có lực lượng không hề kém cạnh Thiên Đạo tông, Huyền Thiên Tông!"  

 

"Mấy người có thân phận gì? Có vốn liếng gì? Cũng dám mơ tưởng đến một người phụ nữ như vậy?"  

 

Đám người nghe xong đều xấu hổ cười.  

 

Đột nhiên, lão già phụ trách tiếp đãi khách quý của nhà họ Giang kích động kêu to: "Thiên Đạo tông... Dư Khải Đông, Dư lão của Thiên Đạo tông đến!"  

 

Ông ta vừa dứt lời, ngoài cửa lớn nhà họ Giang như ong vỡ tổ!  

 

"Đậu má! Dư lão của Thiên Đạo tông tới?"  

 

Một giây sau.  

 

Lão già phụ trách tiếp đãi khách quý lại hô: "Huyền Thiên Tông, Nhậm Kiếm Hành, Nhậm lão đến!"  

 

"Trời! Hai vị này đều là Thái Thượng trưởng lão, nhà họ Giang có mặt mũi như thế từ lúc nào vậy?"  

 

"Nghe nói tổ tiên nhà họ Giang đã từng là gia tộc phụ thuộc vào Hoa tộc Thượng Cổ, sau khi Hoa tộc Thượng Cổ bị hủy diệt...”, có người thấp giọng nói.  

 

Khách khứa xung quanh giống như gặp quỷ, đều lùi ra ngoài trăm mét như một làn khói!  

 

Người kia khó hiểu: "Sao vậy?"  

 

Một lão già thấp cuống họng: "Đậu má! Mẹ nó ngươi muốn chết, chúng tôi lại không muốn đâu!"  

 

"Loại chuyện này cho dù là thật hay giả, cậu cũng dám nói lung tung ư? Chưa nói đến việc bốn chữ Hoa tộc Thượng Cổ là cấm kỵ trong toàn bộ Huyền Giới!"  

 

Lúc này, hai lão già trước ngực có đồ đằng nhà họ Giang đi đến bên cạnh người nói chuyện.  

 

"Đi một chuyến với chúng tôi!"  

 

Một uy áp cường đại đánh tới!  

 

Sắc mặt người nói chuyện trong nháy mắt trắng bệch, bị hai lão già đưa đi giống như là chó chết !  

 

Một việc nhỏ xen vào giữa, cũng không khiến mọi người quá để ý.  

 

Tiếp theo.  

 

"Sư thái Tĩnh An của Thần Thủ cốc đến!"  

 

"Ông lão Thiên Khiếm của Sát Minh đến!"  

 

Hai người vừa mới mất đi cháu trai, đôi mắt còn mang theo tơ máu!  

 

Hai người chuẩn bị tham gia xong buổi mừng thọ lần này sẽ lập tức đến đại lục ba ngàn tìm kiếm hung thủ!  

 

Một vị quản lý nhà họ Giang tự mình đi lên tiếp đón hai người đi vào.  

 

 

Bỗng nhiên, có người kinh hô một tiếng: "Cậu... Cậu là ai? Cậu điên rồi sao?"  

 

 

"Hôm nay là lễ mừng thọ chủ nhân nhà họ Giang, thế mà cậu lại cõng một cái quan tài đến!"  

 

 

"Cái gì?"  

 

 

Đám khách khứa ở cửa nghe vậy, tất cả đều quay đầu theo bản năng!  

 

 

Vừa nhìn một cái!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Ánh mắt mọi người đều rơi vào trên người người phụ nữ cầm đầu!    Một bộ váy dài màu lam che đi hai cái đùi thon dài!   Mái tóc dài màu đen nhánh vừa vặn rũ xuống tới vòng eo, càng hiện ra dáng người yêu kiều!   Đồi núi trập trùng, đường cong động lòng người!   Đặc biệt là khuôn mặt tuyệt mỹ kia, chỉ liếc mắt một cái cũng khiến ánh mắt của người ta phải co lại, hoàn toàn luân hãm!   "Cô ấy chính là Thẩm Nại Tuyết? Trời ơi thật đẹp!"   "Không hổ là mỹ nhân số một Tuyết Quốc Bắc Vực, băng cơ ngọc cốt, thần thánh không thể xâm phạm!"   "Một người phụ nữ như vậy, rốt cuộc là người đàn ông như nào mới xứng với cô ấy?”, có người thấp giọng nói.   Bên cạnh có người cười khẽ: "Đừng suy nghĩ nữa, mấy năm nay thế lực của Băng Cực Cung lớn mạnh rất nhanh!"   "Trong mơ hồ đã có lực lượng không hề kém cạnh Thiên Đạo tông, Huyền Thiên Tông!"   "Mấy người có thân phận gì? Có vốn liếng gì? Cũng dám mơ tưởng đến một người phụ nữ như vậy?"   Đám người nghe xong đều xấu hổ cười.   Đột nhiên, lão già phụ trách tiếp đãi khách quý của nhà họ Giang kích động kêu to: "Thiên Đạo tông... Dư Khải Đông, Dư lão của Thiên Đạo tông đến!"   Ông ta vừa dứt lời, ngoài cửa lớn nhà họ Giang như ong vỡ tổ!   "Đậu má! Dư lão của Thiên Đạo tông tới?"   Một giây sau.   Lão già phụ trách tiếp đãi khách quý lại hô: "Huyền Thiên Tông, Nhậm Kiếm Hành, Nhậm lão đến!"   "Trời! Hai vị này đều là Thái Thượng trưởng lão, nhà họ Giang có mặt mũi như thế từ lúc nào vậy?"   "Nghe nói tổ tiên nhà họ Giang đã từng là gia tộc phụ thuộc vào Hoa tộc Thượng Cổ, sau khi Hoa tộc Thượng Cổ bị hủy diệt...”, có người thấp giọng nói.   Khách khứa xung quanh giống như gặp quỷ, đều lùi ra ngoài trăm mét như một làn khói!   Người kia khó hiểu: "Sao vậy?"   Một lão già thấp cuống họng: "Đậu má! Mẹ nó ngươi muốn chết, chúng tôi lại không muốn đâu!"   "Loại chuyện này cho dù là thật hay giả, cậu cũng dám nói lung tung ư? Chưa nói đến việc bốn chữ Hoa tộc Thượng Cổ là cấm kỵ trong toàn bộ Huyền Giới!"   Lúc này, hai lão già trước ngực có đồ đằng nhà họ Giang đi đến bên cạnh người nói chuyện.   "Đi một chuyến với chúng tôi!"   Một uy áp cường đại đánh tới!   Sắc mặt người nói chuyện trong nháy mắt trắng bệch, bị hai lão già đưa đi giống như là chó chết !   Một việc nhỏ xen vào giữa, cũng không khiến mọi người quá để ý.   Tiếp theo.   "Sư thái Tĩnh An của Thần Thủ cốc đến!"   "Ông lão Thiên Khiếm của Sát Minh đến!"   Hai người vừa mới mất đi cháu trai, đôi mắt còn mang theo tơ máu!   Hai người chuẩn bị tham gia xong buổi mừng thọ lần này sẽ lập tức đến đại lục ba ngàn tìm kiếm hung thủ!   Một vị quản lý nhà họ Giang tự mình đi lên tiếp đón hai người đi vào.    Bỗng nhiên, có người kinh hô một tiếng: "Cậu... Cậu là ai? Cậu điên rồi sao?"    "Hôm nay là lễ mừng thọ chủ nhân nhà họ Giang, thế mà cậu lại cõng một cái quan tài đến!"    "Cái gì?"    Đám khách khứa ở cửa nghe vậy, tất cả đều quay đầu theo bản năng!    Vừa nhìn một cái!   

Chương 3246: Khung cảnh vốn dĩ đang náo nhiệt.