Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3273: "Tiểu súc sinh, cậu dám!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Dù sao ông ta cũng là chủ nhân của một tông!    Thế mà lại bị người ta răn dạy như vậy, ông ta biết để cái mặt già ở đâu?   Bách Lý Tranh Vanh kìm nén lửa giận: "Vì kẻ này, Huyền Thiên tông muốn đối địch với Thiên Đạo tông sao?"   "Tuyệt Vô Trần, ông là đại trưởng lão của Huyền Thiên tông, tốt nhất là ông nên nghĩ cho rõ ràng!"   "Một khi Huyền Thiên tông khai chiến với Thiên Đạo tông, hậu quả khó mà lường được!"   Tuyệt Vô Trần lẳng lặng vươn ba ngón tay ra: "Tôi cho ông ba giây, nếu như ở đây còn sót lại một người nào của Thiên Đạo tông!"    Advertisement"Vậy tất cả mọi người không cần đi nữa!"   "Ba!"   "Ông thật sự có gan đếm sao?"   Bách Lý Tranh Vanh phẫn nộ trừng to mắt.   "Hai!"   Ánh mắt Tuyệt Vô Trần trầm xuống, một luồng sát khí kinh khủng xông ra!   "Một!"   Bách Lý Tranh Vanh khẽ quát một tiếng: "Chúng ta đi!"   Đám người Thiên Đạo tông tiến lên, chuẩn bị nâng Dư Khải Đông nằm dưới đất đi!   Đột nhiên.   "Chậm đã!"   Một giọng nói lạnh như băng vang lên!   Trong nháy mắt, ánh mắt mọi người tất cả đều nhìn lại!   Ai cũng không nghĩ tới Diệp Bắc Minh lại dám mở miệng ở thời điểm này!    Bách Lý Tranh Vanh nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh, cưỡng ép ngăn chặn sát ý động trời trong lòng: "Nhóc con, cậu còn có lời gì muốn nói?"   Diệp Bắc Minh mở miệng: "Mấy người có thể đi!"   Anh chỉ vào Dư Khải Đông: "Nhưng phải để ông ta lại!"   "Cậu nói cái gì?"   Bách Lý Tranh Vanh còn tưởng rằng mình nghe lầm, chợt híp mắt lại: "Nhóc con, nếu như hôm nay không phải có Huyền Thiên tông làm chỗ dựa cho cậu, cậu đã là một cái xác rồi!"   "Cậu có biết mình đang nói cái gì không?"   Diệp Bắc Minh cười: "Cho dù hôm nay không có ai làm chỗ dựa cho tôi, Dư Khải Đông đều phải chết!"   "Cả đời này Diệp Bắc Minh tôi ghét nhất là bị người ta đuổi giết, bị người ta thương nhớ!"   Dư Khải Đông chửi ầm lên: "Đệch! Tiểu phế vật, cậu coi mình là cái gì chứ?"   "Muốn giết tôi? Con mẹ nó cậu đến đây đi!"   "Ông đây ở ngay chỗ này, cậu có thể giết ông đây trước mặt tông chủ, ông đây sẽ nhận cậu là ông nội!"   Ông ta suýt nữa thì tức chết!   Thân là thái thượng trưởng lão của Thiên Đạo tông, thực lực cảnh giới Hư Thần!   Đầu tiên là lật thuyền trong mương, mất đi thực lực cả người!   Bây giờ lại bị làm nhục như vậy!   Đôi mắt Dư Khải Đông đỏ bừng, hận không thể xông lên ăn tươi nuốt sống Diệp Bắc Minh!   Anh phun ra một câu: "Như ông mong muốn!"   Vừa dứt lời, Diệp Bắc Minh đã hành động.  Cả người lóe lên, trong nháy mắt đã xuất hiện ở trước người Dư Khải Đông!     Anh nhấc chân đá về phía đầu ông ta!    Con ngươi Dư Khải Đông co vào một chút: "Đừng... Tông chủ, cứu tôi..."    "Tiểu súc sinh, cậu dám!"    Bách Lý Tranh Vanh gào thét một tiếng, tấn công về phía sau lưng Diệp Bắc Minh!    Anh không hề có ý định dừng tay, dẫm mạnh chân xuống!  

Dù sao ông ta cũng là chủ nhân của một tông!  

 

 

Thế mà lại bị người ta răn dạy như vậy, ông ta biết để cái mặt già ở đâu?  

 

Bách Lý Tranh Vanh kìm nén lửa giận: "Vì kẻ này, Huyền Thiên tông muốn đối địch với Thiên Đạo tông sao?"  

 

"Tuyệt Vô Trần, ông là đại trưởng lão của Huyền Thiên tông, tốt nhất là ông nên nghĩ cho rõ ràng!"  

 

"Một khi Huyền Thiên tông khai chiến với Thiên Đạo tông, hậu quả khó mà lường được!"  

 

Tuyệt Vô Trần lẳng lặng vươn ba ngón tay ra: "Tôi cho ông ba giây, nếu như ở đây còn sót lại một người nào của Thiên Đạo tông!"  

  Advertisement

"Vậy tất cả mọi người không cần đi nữa!"  

 

"Ba!"  

 

"Ông thật sự có gan đếm sao?"  

 

Bách Lý Tranh Vanh phẫn nộ trừng to mắt.  

 

"Hai!"  

 

Ánh mắt Tuyệt Vô Trần trầm xuống, một luồng sát khí kinh khủng xông ra!  

 

"Một!"  

 

Bách Lý Tranh Vanh khẽ quát một tiếng: "Chúng ta đi!"  

 

Đám người Thiên Đạo tông tiến lên, chuẩn bị nâng Dư Khải Đông nằm dưới đất đi!  

 

Đột nhiên.  

 

"Chậm đã!"  

 

Một giọng nói lạnh như băng vang lên!  

 

Trong nháy mắt, ánh mắt mọi người tất cả đều nhìn lại!  

 

Ai cũng không nghĩ tới Diệp Bắc Minh lại dám mở miệng ở thời điểm này!   

 

Bách Lý Tranh Vanh nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh, cưỡng ép ngăn chặn sát ý động trời trong lòng: "Nhóc con, cậu còn có lời gì muốn nói?"  

 

Diệp Bắc Minh mở miệng: "Mấy người có thể đi!"  

 

Anh chỉ vào Dư Khải Đông: "Nhưng phải để ông ta lại!"  

 

"Cậu nói cái gì?"  

 

Bách Lý Tranh Vanh còn tưởng rằng mình nghe lầm, chợt híp mắt lại: "Nhóc con, nếu như hôm nay không phải có Huyền Thiên tông làm chỗ dựa cho cậu, cậu đã là một cái xác rồi!"  

 

"Cậu có biết mình đang nói cái gì không?"  

 

Diệp Bắc Minh cười: "Cho dù hôm nay không có ai làm chỗ dựa cho tôi, Dư Khải Đông đều phải chết!"  

 

"Cả đời này Diệp Bắc Minh tôi ghét nhất là bị người ta đuổi giết, bị người ta thương nhớ!"  

 

Dư Khải Đông chửi ầm lên: "Đệch! Tiểu phế vật, cậu coi mình là cái gì chứ?"  

 

"Muốn giết tôi? Con mẹ nó cậu đến đây đi!"  

 

"Ông đây ở ngay chỗ này, cậu có thể giết ông đây trước mặt tông chủ, ông đây sẽ nhận cậu là ông nội!"  

 

Ông ta suýt nữa thì tức chết!  

 

Thân là thái thượng trưởng lão của Thiên Đạo tông, thực lực cảnh giới Hư Thần!  

 

Đầu tiên là lật thuyền trong mương, mất đi thực lực cả người!  

 

Bây giờ lại bị làm nhục như vậy!  

 

Đôi mắt Dư Khải Đông đỏ bừng, hận không thể xông lên ăn tươi nuốt sống Diệp Bắc Minh!  

 

Anh phun ra một câu: "Như ông mong muốn!"  

 

Vừa dứt lời, Diệp Bắc Minh đã hành động.  

Cả người lóe lên, trong nháy mắt đã xuất hiện ở trước người Dư Khải Đông!   

 

 

Anh nhấc chân đá về phía đầu ông ta!  

 

 

Con ngươi Dư Khải Đông co vào một chút: "Đừng... Tông chủ, cứu tôi..."  

 

 

"Tiểu súc sinh, cậu dám!"  

 

 

Bách Lý Tranh Vanh gào thét một tiếng, tấn công về phía sau lưng Diệp Bắc Minh!  

 

 

Anh không hề có ý định dừng tay, dẫm mạnh chân xuống!  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Dù sao ông ta cũng là chủ nhân của một tông!    Thế mà lại bị người ta răn dạy như vậy, ông ta biết để cái mặt già ở đâu?   Bách Lý Tranh Vanh kìm nén lửa giận: "Vì kẻ này, Huyền Thiên tông muốn đối địch với Thiên Đạo tông sao?"   "Tuyệt Vô Trần, ông là đại trưởng lão của Huyền Thiên tông, tốt nhất là ông nên nghĩ cho rõ ràng!"   "Một khi Huyền Thiên tông khai chiến với Thiên Đạo tông, hậu quả khó mà lường được!"   Tuyệt Vô Trần lẳng lặng vươn ba ngón tay ra: "Tôi cho ông ba giây, nếu như ở đây còn sót lại một người nào của Thiên Đạo tông!"    Advertisement"Vậy tất cả mọi người không cần đi nữa!"   "Ba!"   "Ông thật sự có gan đếm sao?"   Bách Lý Tranh Vanh phẫn nộ trừng to mắt.   "Hai!"   Ánh mắt Tuyệt Vô Trần trầm xuống, một luồng sát khí kinh khủng xông ra!   "Một!"   Bách Lý Tranh Vanh khẽ quát một tiếng: "Chúng ta đi!"   Đám người Thiên Đạo tông tiến lên, chuẩn bị nâng Dư Khải Đông nằm dưới đất đi!   Đột nhiên.   "Chậm đã!"   Một giọng nói lạnh như băng vang lên!   Trong nháy mắt, ánh mắt mọi người tất cả đều nhìn lại!   Ai cũng không nghĩ tới Diệp Bắc Minh lại dám mở miệng ở thời điểm này!    Bách Lý Tranh Vanh nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh, cưỡng ép ngăn chặn sát ý động trời trong lòng: "Nhóc con, cậu còn có lời gì muốn nói?"   Diệp Bắc Minh mở miệng: "Mấy người có thể đi!"   Anh chỉ vào Dư Khải Đông: "Nhưng phải để ông ta lại!"   "Cậu nói cái gì?"   Bách Lý Tranh Vanh còn tưởng rằng mình nghe lầm, chợt híp mắt lại: "Nhóc con, nếu như hôm nay không phải có Huyền Thiên tông làm chỗ dựa cho cậu, cậu đã là một cái xác rồi!"   "Cậu có biết mình đang nói cái gì không?"   Diệp Bắc Minh cười: "Cho dù hôm nay không có ai làm chỗ dựa cho tôi, Dư Khải Đông đều phải chết!"   "Cả đời này Diệp Bắc Minh tôi ghét nhất là bị người ta đuổi giết, bị người ta thương nhớ!"   Dư Khải Đông chửi ầm lên: "Đệch! Tiểu phế vật, cậu coi mình là cái gì chứ?"   "Muốn giết tôi? Con mẹ nó cậu đến đây đi!"   "Ông đây ở ngay chỗ này, cậu có thể giết ông đây trước mặt tông chủ, ông đây sẽ nhận cậu là ông nội!"   Ông ta suýt nữa thì tức chết!   Thân là thái thượng trưởng lão của Thiên Đạo tông, thực lực cảnh giới Hư Thần!   Đầu tiên là lật thuyền trong mương, mất đi thực lực cả người!   Bây giờ lại bị làm nhục như vậy!   Đôi mắt Dư Khải Đông đỏ bừng, hận không thể xông lên ăn tươi nuốt sống Diệp Bắc Minh!   Anh phun ra một câu: "Như ông mong muốn!"   Vừa dứt lời, Diệp Bắc Minh đã hành động.  Cả người lóe lên, trong nháy mắt đã xuất hiện ở trước người Dư Khải Đông!     Anh nhấc chân đá về phía đầu ông ta!    Con ngươi Dư Khải Đông co vào một chút: "Đừng... Tông chủ, cứu tôi..."    "Tiểu súc sinh, cậu dám!"    Bách Lý Tranh Vanh gào thét một tiếng, tấn công về phía sau lưng Diệp Bắc Minh!    Anh không hề có ý định dừng tay, dẫm mạnh chân xuống!  

Chương 3273: "Tiểu súc sinh, cậu dám!"