Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3280: "Cậu biết cách giúp tôi "khôi phục"!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trong một ngọn núi phía sau Huyền Thiên Tông. Nhậm Kiếm Hành dừng bước lại: "Cậu Diệp, vì sao cậu lại từ chối thân phận thánh tử?" "Cậu có biết, trong hàng triệu đệ tử Huyền Thiên Tông có bao nhiêu cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào vị trí này không!" "Hàng năm đều có các loại khảo hạch, thi đấu, mọi người tranh đoạt xếp hạng, cũng chính là vì thân phận thánh tử này!" "Cậu chỉ cần vươn tay là có thể chạm đến thứ mà người khác phải cố gắng giành lấy, vậy mà cậu lại không muốn sao?" Diệp Bắc Minh cười lắc đầu: "Nhậm tiền bối, không phải tôi vừa mới giải thích rồi sao?" "Tôi không thích những thân phận hay địa vị đó, chúng quá là trói buộc!" "Trói buộc ư?" Nhậm Kiếm Hành há hốc mồm! Đây là lần đầu tiên ông ấy nghe nói, thân phận thánh tử của Huyền Thiên Tông là một trói buộc! Có Tuyệt Vô Trần bảo đảm, tương lai Diệp Bắc Minh nhất định sẽ trở thành tông chủ của Huyền Thiên Tông! Diệp Bắc Minh gật đầu: "Còn không phải là trói buộc sao?" Nhậm Kiếm Hành phải mất hơn nửa ngày mới lấy lại tinh thần. Cuối cùng, ông ấy lắc đầu: "Nếu như để những đệ tử khác biết được, sợ là sẽ ghen tị đến chết!" "Cho nên, Nhậm tiền bối tốt nhất không cần nói ra". Diệp Bắc Minh mỉm cười: "Tôi vừa mới gia nhập Huyền Thiên Tông, không muốn gây quá nhiều sự chú ý". "Đương nhiên là tôi hiểu", Nhậm Kiếm Hành gật đầu. "Đúng rồi, tiểu bối có một vấn đề!", Diệp Bắc Minh thay đổi đề tài. Nhậm Kiếm Hành dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng của Diệp Bắc Minh: "Cậu muốn hỏi tôi, vì sao sáu vị sư huynh của tôi đều là Đế Cảnh!" "Mà tôi mới chỉ là cảnh giới Hư Thần phải không?" Diệp Bắc Minh giật mình, sau đó lắc đầu: "Không, không, không. Tiền bối, ông hiểu lầm!" "Tôi liếc nhìn là có thể biết, tiền bối đã từng bị thương nặng, dẫn đến không cách nào đột phá Đế Cảnh!" Nhậm Kiếm Hành kinh ngạc: "Làm sao cậu nhìn ra được?" Diệp Bắc Minh bình tĩnh nói: "Tôi có chút hiểu biết về y thuật, cũng biết cách để chữa trị căn bệnh này!" "Cậu nói cái gì?!" Nhậm Kiếm Hành bước tới, hai mắt đỏ bừng! Ông ấy kích động túm lấy cổ tay của Diệp Bắc Minh: "Cậu Diệp, cậu không gạt tôi phải không?" "Cậu biết cách giúp tôi "khôi phục"!" Hai chữ "khôi phục" này, Nhậm Kiếm Hành nằm mơ cũng muốn được nghe thấy! Đáng tiếc. Ông ấy đã tìm đến tất cả các bác sĩ nổi tiếng, nhưng không ai có thể chữa khỏi căn bệnh này! Vậy mà Diệp Bắc Minh lại nói có thể giúp ông ấy khôi phục? Diệp Bắc Minh lười nói nhảm, giơ tay lấy ra mười ba cây ngân châm: "Tiền bối mời ngồi!" Hai mắt của Nhậm Kiếm Hành lóe sáng, lẽ nào tên nhóc này muốn tự mình chữa trị sao? "Thôi thì cứ coi ngựa chết thành ngựa sống mà chữa vậy!" Nhậm Kiếm Hành tìm một tảng đá, trực tiếp ngồi xuống. Diệp Bắc Minh một bước đi tới sau lưng của Nhậm Kiếm Hành, ngân châm trong tay đâm vào trong cơ thể ông ấy! Trong chốc lát, Nhậm Kiếm Hành cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết! Các kinh mạch ban đầu bị tổn thương do trúng độc đang dần hồi phục!
Trong một ngọn núi phía sau Huyền Thiên Tông.
Nhậm Kiếm Hành dừng bước lại: "Cậu Diệp, vì sao cậu lại từ chối thân phận thánh tử?"
"Cậu có biết, trong hàng triệu đệ tử Huyền Thiên Tông có bao nhiêu cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào vị trí này không!"
"Hàng năm đều có các loại khảo hạch, thi đấu, mọi người tranh đoạt xếp hạng, cũng chính là vì thân phận thánh tử này!"
"Cậu chỉ cần vươn tay là có thể chạm đến thứ mà người khác phải cố gắng giành lấy, vậy mà cậu lại không muốn sao?"
Diệp Bắc Minh cười lắc đầu: "Nhậm tiền bối, không phải tôi vừa mới giải thích rồi sao?"
"Tôi không thích những thân phận hay địa vị đó, chúng quá là trói buộc!"
"Trói buộc ư?"
Nhậm Kiếm Hành há hốc mồm!
Đây là lần đầu tiên ông ấy nghe nói, thân phận thánh tử của Huyền Thiên Tông là một trói buộc!
Có Tuyệt Vô Trần bảo đảm, tương lai Diệp Bắc Minh nhất định sẽ trở thành tông chủ của Huyền Thiên Tông!
Diệp Bắc Minh gật đầu: "Còn không phải là trói buộc sao?"
Nhậm Kiếm Hành phải mất hơn nửa ngày mới lấy lại tinh thần.
Cuối cùng, ông ấy lắc đầu: "Nếu như để những đệ tử khác biết được, sợ là sẽ ghen tị đến chết!"
"Cho nên, Nhậm tiền bối tốt nhất không cần nói ra".
Diệp Bắc Minh mỉm cười: "Tôi vừa mới gia nhập Huyền Thiên Tông, không muốn gây quá nhiều sự chú ý".
"Đương nhiên là tôi hiểu", Nhậm Kiếm Hành gật đầu.
"Đúng rồi, tiểu bối có một vấn đề!", Diệp Bắc Minh thay đổi đề tài.
Nhậm Kiếm Hành dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng của Diệp Bắc Minh: "Cậu muốn hỏi tôi, vì sao sáu vị sư huynh của tôi đều là Đế Cảnh!"
"Mà tôi mới chỉ là cảnh giới Hư Thần phải không?"
Diệp Bắc Minh giật mình, sau đó lắc đầu: "Không, không, không. Tiền bối, ông hiểu lầm!"
"Tôi liếc nhìn là có thể biết, tiền bối đã từng bị thương nặng, dẫn đến không cách nào đột phá Đế Cảnh!"
Nhậm Kiếm Hành kinh ngạc: "Làm sao cậu nhìn ra được?"
Diệp Bắc Minh bình tĩnh nói: "Tôi có chút hiểu biết về y thuật, cũng biết cách để chữa trị căn bệnh này!"
"Cậu nói cái gì?!"
Nhậm Kiếm Hành bước tới, hai mắt đỏ bừng!
Ông ấy kích động túm lấy cổ tay của Diệp Bắc Minh: "Cậu Diệp, cậu không gạt tôi phải không?"
"Cậu biết cách giúp tôi "khôi phục"!"
Hai chữ "khôi phục" này, Nhậm Kiếm Hành nằm mơ cũng muốn được nghe thấy!
Đáng tiếc.
Ông ấy đã tìm đến tất cả các bác sĩ nổi tiếng, nhưng không ai có thể chữa khỏi căn bệnh này!
Vậy mà Diệp Bắc Minh lại nói có thể giúp ông ấy khôi phục?
Diệp Bắc Minh lười nói nhảm, giơ tay lấy ra mười ba cây ngân châm: "Tiền bối mời ngồi!"
Hai mắt của Nhậm Kiếm Hành lóe sáng, lẽ nào tên nhóc này muốn tự mình chữa trị sao?
"Thôi thì cứ coi ngựa chết thành ngựa sống mà chữa vậy!"
Nhậm Kiếm Hành tìm một tảng đá, trực tiếp ngồi xuống.
Diệp Bắc Minh một bước đi tới sau lưng của Nhậm Kiếm Hành, ngân châm trong tay đâm vào trong cơ thể ông ấy!
Trong chốc lát, Nhậm Kiếm Hành cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết!
Các kinh mạch ban đầu bị tổn thương do trúng độc đang dần hồi phục!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trong một ngọn núi phía sau Huyền Thiên Tông. Nhậm Kiếm Hành dừng bước lại: "Cậu Diệp, vì sao cậu lại từ chối thân phận thánh tử?" "Cậu có biết, trong hàng triệu đệ tử Huyền Thiên Tông có bao nhiêu cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào vị trí này không!" "Hàng năm đều có các loại khảo hạch, thi đấu, mọi người tranh đoạt xếp hạng, cũng chính là vì thân phận thánh tử này!" "Cậu chỉ cần vươn tay là có thể chạm đến thứ mà người khác phải cố gắng giành lấy, vậy mà cậu lại không muốn sao?" Diệp Bắc Minh cười lắc đầu: "Nhậm tiền bối, không phải tôi vừa mới giải thích rồi sao?" "Tôi không thích những thân phận hay địa vị đó, chúng quá là trói buộc!" "Trói buộc ư?" Nhậm Kiếm Hành há hốc mồm! Đây là lần đầu tiên ông ấy nghe nói, thân phận thánh tử của Huyền Thiên Tông là một trói buộc! Có Tuyệt Vô Trần bảo đảm, tương lai Diệp Bắc Minh nhất định sẽ trở thành tông chủ của Huyền Thiên Tông! Diệp Bắc Minh gật đầu: "Còn không phải là trói buộc sao?" Nhậm Kiếm Hành phải mất hơn nửa ngày mới lấy lại tinh thần. Cuối cùng, ông ấy lắc đầu: "Nếu như để những đệ tử khác biết được, sợ là sẽ ghen tị đến chết!" "Cho nên, Nhậm tiền bối tốt nhất không cần nói ra". Diệp Bắc Minh mỉm cười: "Tôi vừa mới gia nhập Huyền Thiên Tông, không muốn gây quá nhiều sự chú ý". "Đương nhiên là tôi hiểu", Nhậm Kiếm Hành gật đầu. "Đúng rồi, tiểu bối có một vấn đề!", Diệp Bắc Minh thay đổi đề tài. Nhậm Kiếm Hành dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng của Diệp Bắc Minh: "Cậu muốn hỏi tôi, vì sao sáu vị sư huynh của tôi đều là Đế Cảnh!" "Mà tôi mới chỉ là cảnh giới Hư Thần phải không?" Diệp Bắc Minh giật mình, sau đó lắc đầu: "Không, không, không. Tiền bối, ông hiểu lầm!" "Tôi liếc nhìn là có thể biết, tiền bối đã từng bị thương nặng, dẫn đến không cách nào đột phá Đế Cảnh!" Nhậm Kiếm Hành kinh ngạc: "Làm sao cậu nhìn ra được?" Diệp Bắc Minh bình tĩnh nói: "Tôi có chút hiểu biết về y thuật, cũng biết cách để chữa trị căn bệnh này!" "Cậu nói cái gì?!" Nhậm Kiếm Hành bước tới, hai mắt đỏ bừng! Ông ấy kích động túm lấy cổ tay của Diệp Bắc Minh: "Cậu Diệp, cậu không gạt tôi phải không?" "Cậu biết cách giúp tôi "khôi phục"!" Hai chữ "khôi phục" này, Nhậm Kiếm Hành nằm mơ cũng muốn được nghe thấy! Đáng tiếc. Ông ấy đã tìm đến tất cả các bác sĩ nổi tiếng, nhưng không ai có thể chữa khỏi căn bệnh này! Vậy mà Diệp Bắc Minh lại nói có thể giúp ông ấy khôi phục? Diệp Bắc Minh lười nói nhảm, giơ tay lấy ra mười ba cây ngân châm: "Tiền bối mời ngồi!" Hai mắt của Nhậm Kiếm Hành lóe sáng, lẽ nào tên nhóc này muốn tự mình chữa trị sao? "Thôi thì cứ coi ngựa chết thành ngựa sống mà chữa vậy!" Nhậm Kiếm Hành tìm một tảng đá, trực tiếp ngồi xuống. Diệp Bắc Minh một bước đi tới sau lưng của Nhậm Kiếm Hành, ngân châm trong tay đâm vào trong cơ thể ông ấy! Trong chốc lát, Nhậm Kiếm Hành cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết! Các kinh mạch ban đầu bị tổn thương do trúng độc đang dần hồi phục!