Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3300: “Vậy ư! May quá!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Thậm chí cách biệt không chỉ có ngàn dặm.   “Mẹ kiếp!”   Trịnh Thiên Tứ tức điên.   Vẻ mặt anh ta vặn vẹo: “Đồ đ*, tôi có ý tốt muốn cứu mạng cô, nể mặt cho rồi mà không biết ngượng!”   “Được, nếu đã vậy thì để tôi chơi cô trước!”   Nói xong, anh ta bước tới chỗ Sở Vị Ương.   Giọng ông Quách vang lên: “Cậu chủ, một tiếng nữa là thú triều tới!”   “Vẫn nên chớ lãng phí thời gian!”   Trịnh Thiên Tứ cười tà ác: “Tôi còn một tiếng nữa à?”   “Sẽ không lâu lắm đâu, mười phút đủ rồi!”   “Anh... anh định làm gì?”   Sở Vị Ương biến sắc, cô ta không sợ chết.   Nhưng không muốn đánh mất trong trắng trước khi chết.   Trịnh Thiên Tứ cười đầy thâm ý: “Làm gì à? Cô bảo tôi muốn làm gì nào?”   Sở Vị Ương xoay người bỏ chạy.   Trịnh Thiên Tứ tung một trảo, một luồn lực lượng mạnh mẽ ập tới.   Sở Vị Ương quỳ rạp xuống đất, cả người đã bị khóa chặt.   Đầu gối cắm chặt vào mặt đất.   Cô ta gắng thẳng người dậy, tạo thành một hình chữ Z.   Đôi mắt Trịnh Thiên Tứ rực lửa, miệng lưỡi khô đắng , anh ta cởi áo nhào lên.   “Cô Sở... cũng bị chà đạp...”   “Chao ôi...”   Bốn người đồng đội thở dài, nhắm mắt lại.   Bọn họ không đành lòng chứng kiến cảnh đó.   Bỗng nhiên.   Rầm!   Một tiếng nổ vọng tới.   Ngay sau đó, bên tai bọn họ vang lên tiếng gào thét của Trịnh Thiên Tứ: “Mẹ nó! Mày là ai hả?”   “Chỉ là một tên cảnh giới Siêu Phàm mà dám quan tâm chuyện của tao à?”   Mọi người mở mắt.   Trước mắt bọn họ là một người thanh niên đang bước nhanh tới chỗ Sở Vị Ương.   Ngay khi nhìn thấy người thanh niên kia, cơ thể mềm mại của Sở Vị Ương run lên.   Đôi mắt long lanh, suýt nữa bật khóc: “Anh Diệp... không phải tôi đang nằm mơ đấy chứ?”  Sau đó, giọng Sở Sở vang lên bên tai cô ta: “Chị, chị không nằm mơ!”   “Anh Diệp tới cứu chị đó! Chị khờ quá đi, sao cứ coi thường mạng sống một mình đến Huyết Mai Lâm thế chứ!”   Sở Sở chạy tới.   Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua Sở Vị Ương, ngân châm trong tay hạ xuống.   Nháy mắt Sở Vị Ương có thể cử động, mặt cô ta đỏ bừng.   Ngay khi thấy Diệp Bắc Minh, suy nghĩ bỏ mạng trong đầu cô ta đã biến mất tăm.   

Thậm chí cách biệt không chỉ có ngàn dặm.  

 

“Mẹ kiếp!”  

 

Trịnh Thiên Tứ tức điên.  

 

Vẻ mặt anh ta vặn vẹo: “Đồ đ*, tôi có ý tốt muốn cứu mạng cô, nể mặt cho rồi mà không biết ngượng!”  

 

“Được, nếu đã vậy thì để tôi chơi cô trước!”  

 

Nói xong, anh ta bước tới chỗ Sở Vị Ương.  

 

Giọng ông Quách vang lên: “Cậu chủ, một tiếng nữa là thú triều tới!”  

 

“Vẫn nên chớ lãng phí thời gian!”  

 

Trịnh Thiên Tứ cười tà ác: “Tôi còn một tiếng nữa à?”  

 

“Sẽ không lâu lắm đâu, mười phút đủ rồi!”  

 

“Anh... anh định làm gì?”  

 

Sở Vị Ương biến sắc, cô ta không sợ chết.  

 

Nhưng không muốn đánh mất trong trắng trước khi chết.  

 

Trịnh Thiên Tứ cười đầy thâm ý: “Làm gì à? Cô bảo tôi muốn làm gì nào?”  

 

Sở Vị Ương xoay người bỏ chạy.  

 

Trịnh Thiên Tứ tung một trảo, một luồn lực lượng mạnh mẽ ập tới.  

 

Sở Vị Ương quỳ rạp xuống đất, cả người đã bị khóa chặt.  

 

Đầu gối cắm chặt vào mặt đất.  

 

Cô ta gắng thẳng người dậy, tạo thành một hình chữ Z.  

 

Đôi mắt Trịnh Thiên Tứ rực lửa, miệng lưỡi khô đắng , anh ta cởi áo nhào lên.  

 

“Cô Sở... cũng bị chà đạp...”  

 

“Chao ôi...”  

 

Bốn người đồng đội thở dài, nhắm mắt lại.  

 

Bọn họ không đành lòng chứng kiến cảnh đó.  

 

Bỗng nhiên.  

 

Rầm!  

 

Một tiếng nổ vọng tới.  

 

Ngay sau đó, bên tai bọn họ vang lên tiếng gào thét của Trịnh Thiên Tứ: “Mẹ nó! Mày là ai hả?”  

 

“Chỉ là một tên cảnh giới Siêu Phàm mà dám quan tâm chuyện của tao à?”  

 

Mọi người mở mắt.  

 

Trước mắt bọn họ là một người thanh niên đang bước nhanh tới chỗ Sở Vị Ương.  

 

Ngay khi nhìn thấy người thanh niên kia, cơ thể mềm mại của Sở Vị Ương run lên.  

 

Đôi mắt long lanh, suýt nữa bật khóc: “Anh Diệp... không phải tôi đang nằm mơ đấy chứ?”  

Sau đó, giọng Sở Sở vang lên bên tai cô ta: “Chị, chị không nằm mơ!”  

 

“Anh Diệp tới cứu chị đó! Chị khờ quá đi, sao cứ coi thường mạng sống một mình đến Huyết Mai Lâm thế chứ!”  

 

Sở Sở chạy tới.  

 

Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua Sở Vị Ương, ngân châm trong tay hạ xuống.  

 

Nháy mắt Sở Vị Ương có thể cử động, mặt cô ta đỏ bừng.  

 

Ngay khi thấy Diệp Bắc Minh, suy nghĩ bỏ mạng trong đầu cô ta đã biến mất tăm.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Thậm chí cách biệt không chỉ có ngàn dặm.   “Mẹ kiếp!”   Trịnh Thiên Tứ tức điên.   Vẻ mặt anh ta vặn vẹo: “Đồ đ*, tôi có ý tốt muốn cứu mạng cô, nể mặt cho rồi mà không biết ngượng!”   “Được, nếu đã vậy thì để tôi chơi cô trước!”   Nói xong, anh ta bước tới chỗ Sở Vị Ương.   Giọng ông Quách vang lên: “Cậu chủ, một tiếng nữa là thú triều tới!”   “Vẫn nên chớ lãng phí thời gian!”   Trịnh Thiên Tứ cười tà ác: “Tôi còn một tiếng nữa à?”   “Sẽ không lâu lắm đâu, mười phút đủ rồi!”   “Anh... anh định làm gì?”   Sở Vị Ương biến sắc, cô ta không sợ chết.   Nhưng không muốn đánh mất trong trắng trước khi chết.   Trịnh Thiên Tứ cười đầy thâm ý: “Làm gì à? Cô bảo tôi muốn làm gì nào?”   Sở Vị Ương xoay người bỏ chạy.   Trịnh Thiên Tứ tung một trảo, một luồn lực lượng mạnh mẽ ập tới.   Sở Vị Ương quỳ rạp xuống đất, cả người đã bị khóa chặt.   Đầu gối cắm chặt vào mặt đất.   Cô ta gắng thẳng người dậy, tạo thành một hình chữ Z.   Đôi mắt Trịnh Thiên Tứ rực lửa, miệng lưỡi khô đắng , anh ta cởi áo nhào lên.   “Cô Sở... cũng bị chà đạp...”   “Chao ôi...”   Bốn người đồng đội thở dài, nhắm mắt lại.   Bọn họ không đành lòng chứng kiến cảnh đó.   Bỗng nhiên.   Rầm!   Một tiếng nổ vọng tới.   Ngay sau đó, bên tai bọn họ vang lên tiếng gào thét của Trịnh Thiên Tứ: “Mẹ nó! Mày là ai hả?”   “Chỉ là một tên cảnh giới Siêu Phàm mà dám quan tâm chuyện của tao à?”   Mọi người mở mắt.   Trước mắt bọn họ là một người thanh niên đang bước nhanh tới chỗ Sở Vị Ương.   Ngay khi nhìn thấy người thanh niên kia, cơ thể mềm mại của Sở Vị Ương run lên.   Đôi mắt long lanh, suýt nữa bật khóc: “Anh Diệp... không phải tôi đang nằm mơ đấy chứ?”  Sau đó, giọng Sở Sở vang lên bên tai cô ta: “Chị, chị không nằm mơ!”   “Anh Diệp tới cứu chị đó! Chị khờ quá đi, sao cứ coi thường mạng sống một mình đến Huyết Mai Lâm thế chứ!”   Sở Sở chạy tới.   Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua Sở Vị Ương, ngân châm trong tay hạ xuống.   Nháy mắt Sở Vị Ương có thể cử động, mặt cô ta đỏ bừng.   Ngay khi thấy Diệp Bắc Minh, suy nghĩ bỏ mạng trong đầu cô ta đã biến mất tăm.   

Chương 3300: “Vậy ư! May quá!”