Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3303: Anh chẳng thèm bận tâm tới việc chiến đấu.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hà Khung trừng mắt suýt nữa lòi tròng ra ngoài. “Rốt cuộc có chuyện gì thế?” Hoàng Diệp run người. Lâm Mạn Dao sợ suýt nữa bật khóc: “Thằng nhóc kia là ai thế? Sao cậu ta lại đắc tội với nhiều người khủng vậy chứ...”Ông lão Thiên Khiếm hừ nói: “Giang tiền bối, xem ra tên này không muốn quỳ rồi!” “Thằng ranh này sát hại cháu tôi, còn giết chị gái của sư muội tôi!” “Tôi với tên súc sinh này có thù không đội trời chung, tôi đây có một đề nghị!” “Nói!” Giang Lục U nói một chữ. Ông lão Thiên Khiếm nhe rằng cười, nhìn thẳng vào Diệp Bắc Minh như nhìn con mồi béo bở: “Để Sát Minh bọn tôi ra tay trước bắt tên này lại!” “Còn về bí mật trên người cậu ta thì chúng ta cùng nhau chia sẻ, thấy sao?” Giang Lục U suy nghĩ một lát rồi nhìn thoáng qua ba lão già đằng sau ông lão Thiên Khiếm. "Khí tức này, lẽ nào là Sát Thần của Sát Minh?" "Ba vị Sát Thần tham chiến, đủ sánh với cảnh giới Đế!" Có người ra tay, còn mình chỉ việc hưởng thụ thành quả. Vì thế gật đầu nói: “Có thể nhưng phải giữ lại cái miệng của tên đó cho tôi!” “Tôi muốn đích thân hôn nát cái miệng của cậu ta!” “Cảm ơn!” Ông lão Lạch Trời đáp rồi nhìn qua Bách Lý Tranh Vanh: “Bách Lý tông chủ, ý ông thế nào?” Bách Lý tông chủ lạnh lùng nói: “Đầu tiên, tôi muốn thấy tên phế vật này sống không bằng chết!” “Thứ hai, tôi muốn biết tất cả bí mật trên người cậu ta!” “Thứ ba, tôi muốn thanh kiếm trong tay cậu ta!” “Này...” Ông lão Thiên Khiếm suy nghĩ một lát. Ông ta cũng vừa ý thanh kiếm kia. Nhưng vẫn đành cắn răng nói: “Được, chốt kèo!” “Ba vị tiền bối, giao cho mọi người đấy!” Rồi ông ta lùi về sau vài bước. Sau đó, một luồng sát ý khủng khiếp cuồn cuộn khắp không gian, mấy nghìn cây mai đỏ thẫm gầm đó run rẩy kịch liệt. “Giết!” Sát ý ba người tụ lại, nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh như ác quỷ. Anh tung trảo vào hư không, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong tay. Một con huyết long lao ra. Đùng đùng đùng. Dư chấn lan ra, cánh hoa bay lả tả. “Đi!” Diệp Bắc Minh không hề do dự ôm Sở Vị Ương và Sở Sở xoay người chạy sâu vào bên trong Huyết Mai Lâm. Anh chẳng thèm bận tâm tới việc chiến đấu. Cho dù anh g**t ch*t ba Sát Thần của Sát Minh.
Hà Khung trừng mắt suýt nữa lòi tròng ra ngoài.
“Rốt cuộc có chuyện gì thế?”
Hoàng Diệp run người.
Lâm Mạn Dao sợ suýt nữa bật khóc: “Thằng nhóc kia là ai thế? Sao cậu ta lại đắc tội với nhiều người khủng vậy chứ...”
Ông lão Thiên Khiếm hừ nói: “Giang tiền bối, xem ra tên này không muốn quỳ rồi!”
“Thằng ranh này sát hại cháu tôi, còn giết chị gái của sư muội tôi!”
“Tôi với tên súc sinh này có thù không đội trời chung, tôi đây có một đề nghị!”
“Nói!”
Giang Lục U nói một chữ.
Ông lão Thiên Khiếm nhe rằng cười, nhìn thẳng vào Diệp Bắc Minh như nhìn con mồi béo bở: “Để Sát Minh bọn tôi ra tay trước bắt tên này lại!”
“Còn về bí mật trên người cậu ta thì chúng ta cùng nhau chia sẻ, thấy sao?”
Giang Lục U suy nghĩ một lát rồi nhìn thoáng qua ba lão già đằng sau ông lão Thiên Khiếm.
"Khí tức này, lẽ nào là Sát Thần của Sát Minh?"
"Ba vị Sát Thần tham chiến, đủ sánh với cảnh giới Đế!"
Có người ra tay, còn mình chỉ việc hưởng thụ thành quả.
Vì thế gật đầu nói: “Có thể nhưng phải giữ lại cái miệng của tên đó cho tôi!”
“Tôi muốn đích thân hôn nát cái miệng của cậu ta!”
“Cảm ơn!”
Ông lão Lạch Trời đáp rồi nhìn qua Bách Lý Tranh Vanh: “Bách Lý tông chủ, ý ông thế nào?”
Bách Lý tông chủ lạnh lùng nói: “Đầu tiên, tôi muốn thấy tên phế vật này sống không bằng chết!”
“Thứ hai, tôi muốn biết tất cả bí mật trên người cậu ta!”
“Thứ ba, tôi muốn thanh kiếm trong tay cậu ta!”
“Này...”
Ông lão Thiên Khiếm suy nghĩ một lát.
Ông ta cũng vừa ý thanh kiếm kia.
Nhưng vẫn đành cắn răng nói: “Được, chốt kèo!”
“Ba vị tiền bối, giao cho mọi người đấy!”
Rồi ông ta lùi về sau vài bước.
Sau đó, một luồng sát ý khủng khiếp cuồn cuộn khắp không gian, mấy nghìn cây mai đỏ thẫm gầm đó run rẩy kịch liệt.
“Giết!”
Sát ý ba người tụ lại, nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh như ác quỷ.
Anh tung trảo vào hư không, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong tay.
Một con huyết long lao ra.
Đùng đùng đùng.
Dư chấn lan ra, cánh hoa bay lả tả.
“Đi!”
Diệp Bắc Minh không hề do dự ôm Sở Vị Ương và Sở Sở xoay người chạy sâu vào bên trong Huyết Mai Lâm.
Anh chẳng thèm bận tâm tới việc chiến đấu.
Cho dù anh g**t ch*t ba Sát Thần của Sát Minh.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hà Khung trừng mắt suýt nữa lòi tròng ra ngoài. “Rốt cuộc có chuyện gì thế?” Hoàng Diệp run người. Lâm Mạn Dao sợ suýt nữa bật khóc: “Thằng nhóc kia là ai thế? Sao cậu ta lại đắc tội với nhiều người khủng vậy chứ...”Ông lão Thiên Khiếm hừ nói: “Giang tiền bối, xem ra tên này không muốn quỳ rồi!” “Thằng ranh này sát hại cháu tôi, còn giết chị gái của sư muội tôi!” “Tôi với tên súc sinh này có thù không đội trời chung, tôi đây có một đề nghị!” “Nói!” Giang Lục U nói một chữ. Ông lão Thiên Khiếm nhe rằng cười, nhìn thẳng vào Diệp Bắc Minh như nhìn con mồi béo bở: “Để Sát Minh bọn tôi ra tay trước bắt tên này lại!” “Còn về bí mật trên người cậu ta thì chúng ta cùng nhau chia sẻ, thấy sao?” Giang Lục U suy nghĩ một lát rồi nhìn thoáng qua ba lão già đằng sau ông lão Thiên Khiếm. "Khí tức này, lẽ nào là Sát Thần của Sát Minh?" "Ba vị Sát Thần tham chiến, đủ sánh với cảnh giới Đế!" Có người ra tay, còn mình chỉ việc hưởng thụ thành quả. Vì thế gật đầu nói: “Có thể nhưng phải giữ lại cái miệng của tên đó cho tôi!” “Tôi muốn đích thân hôn nát cái miệng của cậu ta!” “Cảm ơn!” Ông lão Lạch Trời đáp rồi nhìn qua Bách Lý Tranh Vanh: “Bách Lý tông chủ, ý ông thế nào?” Bách Lý tông chủ lạnh lùng nói: “Đầu tiên, tôi muốn thấy tên phế vật này sống không bằng chết!” “Thứ hai, tôi muốn biết tất cả bí mật trên người cậu ta!” “Thứ ba, tôi muốn thanh kiếm trong tay cậu ta!” “Này...” Ông lão Thiên Khiếm suy nghĩ một lát. Ông ta cũng vừa ý thanh kiếm kia. Nhưng vẫn đành cắn răng nói: “Được, chốt kèo!” “Ba vị tiền bối, giao cho mọi người đấy!” Rồi ông ta lùi về sau vài bước. Sau đó, một luồng sát ý khủng khiếp cuồn cuộn khắp không gian, mấy nghìn cây mai đỏ thẫm gầm đó run rẩy kịch liệt. “Giết!” Sát ý ba người tụ lại, nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh như ác quỷ. Anh tung trảo vào hư không, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong tay. Một con huyết long lao ra. Đùng đùng đùng. Dư chấn lan ra, cánh hoa bay lả tả. “Đi!” Diệp Bắc Minh không hề do dự ôm Sở Vị Ương và Sở Sở xoay người chạy sâu vào bên trong Huyết Mai Lâm. Anh chẳng thèm bận tâm tới việc chiến đấu. Cho dù anh g**t ch*t ba Sát Thần của Sát Minh.