Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3308: "Đừng gây thêm rắc rối!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mọi người trong Thiên Huyền Tông đều sững sờ! "Bọn họ giống như gặp phải chuyện gì khủng khiếp lắm?" "Đi, đi xem một chút!" Nhậm Kiếm Hành quả quyết lao đi, hướng về phía đám người Bách Lý Tranh Vanh vừa xông tới. Quả nhiên, chỉ thấy Diệp Bắc Minh nằm dưới một tàng cây huyết mai! Hai chị em nhà họ Sở đang lo lắng canh giữ ở một bên! Cách đó không xa có một vũng máu tươi, không biết là của ai! "Nhóc Diệp!" AdvertisementNhậm Kiếm Hành vội vàng chạy tới, lo lắng hỏi: "Cậu ấy thế nào?" Sở Vị Ương vội vàng nói: "Nhậm tiền bối, chúng tôi bị đám người Thiên Đạo Tông, Sát Minh, người của Giang gia đuổi giết!" "Anh Diệp một mình cầm chân bọn họ nửa giờ, đúng lúc anh Diệp kiệt sức!" "Thì đột nhiên anh ấy giống như biến thành một người khác vậy, nói mình là Hiên Viên thị gì đó!" "Hơn nữa tiện tay một chút đã g**t ch*t Giang Lục U thuộc cảnh giới Đế của nhà họ Giang!" "Cô nói gì? Xì…" Mọi người Huyền Thiên Tông ngược lại hít một hơi khí lạnh, con ngươi suýt chút nữa trừng to đến mức nổ tung! Vẻ mặt của Nhậm Kiếm Hành càng thêm nghiêm túc: "Cô Sở, cô nói thật sao?" Sở Vị Ương trịnh trọng gật đầu: "Nếu tôi dám nói dối nửa câu thì toàn thân Vị Ương sẽ thối rữa mà chết!" "Ông Nhậm, những gì chị Vị Ương nói là thật!" Sở Sở ở bên cạnh gật đầu. Sắc mặt của đám người Nhậm Kiếm Hành trở nên nghiêm túc, nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh! Một giây tiếp theo, một bước tiến lên ôm lấy Diệp Bắc Minh: "Về Huyền Thiên Tông trước rồi nói chuyện sau, chuyện này tuyệt đối không được truyền ra bên ngoài!" Mấy người lập tức xoay người rời đi. Sâu trong Huyết Mai Lâm, trên đỉnh có một cây huyết mai cao mười ngàn mét. Một cô gái mặc áo đỏ đang ngồi trên cành cây, đung đưa đôi chân: "Mai Thần, tiểu tử của Hoa Tộc này cũng khá thú vị!" "Cậu ta không những có thể triệu hồi thú triều, trong cơ thể còn có thần hồn của Hiên Viên thị?" "Chẳng lẽ cậu ta là Hiên Viên thị chuyển thế sao?" Một đôi mắt như đá quý chuyển động, dáng vẻ tò mò hiện lên trên khuôn mặt. Cây huyết mai cao mười ngàn mét hơi run run. Lại thực sự phát ra âm thanh: "Cũng không liên quan gì đến chúng ta, cô đừng cảm thấy hứng thú quá!" "Chờ thêm một quãng thời gian nữa thì bọn họ sẽ tới đón cô!" "Đừng gây thêm rắc rối!" "Hì hì!" Cô gái áo đỏ đứng dậy, giậm chân trần lên thân cây: "Tôi đi kiểm tra tình hình một chút!" …
Mọi người trong Thiên Huyền Tông đều sững sờ!
"Bọn họ giống như gặp phải chuyện gì khủng khiếp lắm?"
"Đi, đi xem một chút!"
Nhậm Kiếm Hành quả quyết lao đi, hướng về phía đám người Bách Lý Tranh Vanh vừa xông tới.
Quả nhiên, chỉ thấy Diệp Bắc Minh nằm dưới một tàng cây huyết mai!
Hai chị em nhà họ Sở đang lo lắng canh giữ ở một bên!
Cách đó không xa có một vũng máu tươi, không biết là của ai!
"Nhóc Diệp!"
Advertisement
Nhậm Kiếm Hành vội vàng chạy tới, lo lắng hỏi: "Cậu ấy thế nào?"
Sở Vị Ương vội vàng nói: "Nhậm tiền bối, chúng tôi bị đám người Thiên Đạo Tông, Sát Minh, người của Giang gia đuổi giết!"
"Anh Diệp một mình cầm chân bọn họ nửa giờ, đúng lúc anh Diệp kiệt sức!"
"Thì đột nhiên anh ấy giống như biến thành một người khác vậy, nói mình là Hiên Viên thị gì đó!"
"Hơn nữa tiện tay một chút đã g**t ch*t Giang Lục U thuộc cảnh giới Đế của nhà họ Giang!"
"Cô nói gì? Xì…"
Mọi người Huyền Thiên Tông ngược lại hít một hơi khí lạnh, con ngươi suýt chút nữa trừng to đến mức nổ tung!
Vẻ mặt của Nhậm Kiếm Hành càng thêm nghiêm túc: "Cô Sở, cô nói thật sao?"
Sở Vị Ương trịnh trọng gật đầu: "Nếu tôi dám nói dối nửa câu thì toàn thân Vị Ương sẽ thối rữa mà chết!"
"Ông Nhậm, những gì chị Vị Ương nói là thật!"
Sở Sở ở bên cạnh gật đầu.
Sắc mặt của đám người Nhậm Kiếm Hành trở nên nghiêm túc, nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh!
Một giây tiếp theo, một bước tiến lên ôm lấy Diệp Bắc Minh: "Về Huyền Thiên Tông trước rồi nói chuyện sau, chuyện này tuyệt đối không được truyền ra bên ngoài!"
Mấy người lập tức xoay người rời đi.
Sâu trong Huyết Mai Lâm, trên đỉnh có một cây huyết mai cao mười ngàn mét.
Một cô gái mặc áo đỏ đang ngồi trên cành cây, đung đưa đôi chân: "Mai Thần, tiểu tử của Hoa Tộc này cũng khá thú vị!"
"Cậu ta không những có thể triệu hồi thú triều, trong cơ thể còn có thần hồn của Hiên Viên thị?"
"Chẳng lẽ cậu ta là Hiên Viên thị chuyển thế sao?"
Một đôi mắt như đá quý chuyển động, dáng vẻ tò mò hiện lên trên khuôn mặt.
Cây huyết mai cao mười ngàn mét hơi run run.
Lại thực sự phát ra âm thanh: "Cũng không liên quan gì đến chúng ta, cô đừng cảm thấy hứng thú quá!"
"Chờ thêm một quãng thời gian nữa thì bọn họ sẽ tới đón cô!"
"Đừng gây thêm rắc rối!"
"Hì hì!"
Cô gái áo đỏ đứng dậy, giậm chân trần lên thân cây: "Tôi đi kiểm tra tình hình một chút!"
…
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mọi người trong Thiên Huyền Tông đều sững sờ! "Bọn họ giống như gặp phải chuyện gì khủng khiếp lắm?" "Đi, đi xem một chút!" Nhậm Kiếm Hành quả quyết lao đi, hướng về phía đám người Bách Lý Tranh Vanh vừa xông tới. Quả nhiên, chỉ thấy Diệp Bắc Minh nằm dưới một tàng cây huyết mai! Hai chị em nhà họ Sở đang lo lắng canh giữ ở một bên! Cách đó không xa có một vũng máu tươi, không biết là của ai! "Nhóc Diệp!" AdvertisementNhậm Kiếm Hành vội vàng chạy tới, lo lắng hỏi: "Cậu ấy thế nào?" Sở Vị Ương vội vàng nói: "Nhậm tiền bối, chúng tôi bị đám người Thiên Đạo Tông, Sát Minh, người của Giang gia đuổi giết!" "Anh Diệp một mình cầm chân bọn họ nửa giờ, đúng lúc anh Diệp kiệt sức!" "Thì đột nhiên anh ấy giống như biến thành một người khác vậy, nói mình là Hiên Viên thị gì đó!" "Hơn nữa tiện tay một chút đã g**t ch*t Giang Lục U thuộc cảnh giới Đế của nhà họ Giang!" "Cô nói gì? Xì…" Mọi người Huyền Thiên Tông ngược lại hít một hơi khí lạnh, con ngươi suýt chút nữa trừng to đến mức nổ tung! Vẻ mặt của Nhậm Kiếm Hành càng thêm nghiêm túc: "Cô Sở, cô nói thật sao?" Sở Vị Ương trịnh trọng gật đầu: "Nếu tôi dám nói dối nửa câu thì toàn thân Vị Ương sẽ thối rữa mà chết!" "Ông Nhậm, những gì chị Vị Ương nói là thật!" Sở Sở ở bên cạnh gật đầu. Sắc mặt của đám người Nhậm Kiếm Hành trở nên nghiêm túc, nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh! Một giây tiếp theo, một bước tiến lên ôm lấy Diệp Bắc Minh: "Về Huyền Thiên Tông trước rồi nói chuyện sau, chuyện này tuyệt đối không được truyền ra bên ngoài!" Mấy người lập tức xoay người rời đi. Sâu trong Huyết Mai Lâm, trên đỉnh có một cây huyết mai cao mười ngàn mét. Một cô gái mặc áo đỏ đang ngồi trên cành cây, đung đưa đôi chân: "Mai Thần, tiểu tử của Hoa Tộc này cũng khá thú vị!" "Cậu ta không những có thể triệu hồi thú triều, trong cơ thể còn có thần hồn của Hiên Viên thị?" "Chẳng lẽ cậu ta là Hiên Viên thị chuyển thế sao?" Một đôi mắt như đá quý chuyển động, dáng vẻ tò mò hiện lên trên khuôn mặt. Cây huyết mai cao mười ngàn mét hơi run run. Lại thực sự phát ra âm thanh: "Cũng không liên quan gì đến chúng ta, cô đừng cảm thấy hứng thú quá!" "Chờ thêm một quãng thời gian nữa thì bọn họ sẽ tới đón cô!" "Đừng gây thêm rắc rối!" "Hì hì!" Cô gái áo đỏ đứng dậy, giậm chân trần lên thân cây: "Tôi đi kiểm tra tình hình một chút!" …